Chương 876: Nhảy Lê
Phương Chính lại không có ý đưa tay kéo hắn lên mà là tiếp tục nói:
- Tin tưởng chính mình, tin tưởng vào tình yêu ông dành cho con gái, tin chắc ông có thể làm được ông liền có khả năng làm được.
Người xem xung quanh không nhìn thấy Phương Chính nhưng mọi người nhìn thấy Trần Đại Niên lại đang cố gắng đứng lên. Trong nháy mắt đó cũng không biết là ai cao giọng hô lên:
- Đại Niên đứng lên đi!
Tiếp đó liền có người la theo:
- Anh Trần đứng lên đi!
- Đại Niên đứng lên!
MC giật mình tỉnh lại cũng hô theo:
- Chú đứng lên nào!
Chú rể ở bên cạnh cũng la lên:
- Ba, đứng lên đi!
- Mọi người cùng hô theo tôi nào, đứng lên, đứng lên, đứng lên!
MC thấy bầu không khí ở đây càng ngày càng cao trào, dứt khoát không chủ trì hôn lễ nữa, trực tiếp thành đội cổ cũ bắt đầu hô hào, sức cổ vũ vô cùng phấn khích. Mọi người vô thức hô theo:
- Đứng lên, đứng lên, đứng lên!
Âm thanh hò hét ầm ĩ vang lên, khách khứa ở sảnh bên cạnh nghe thấy chạy qua tìm hiểu. Khách đi ngang qua hành lang nghe thấy cũng tới hỏi thăm. Nhân viên phục vụ của khách sạn không đưa đồ ăn nữa mà đứng ở đó hô hào theo. Quản lý khách sạn đến, ông chủ cũng được gọi đến, đầu bếp bỏ cái muôi lớn xuống đi ra theo.
Sau khi mọi người nghe kể chuyện của Trần Đại Niên, từng người đều cầm lòng không được mà la theo:
- Đứng lên đi, đứng lên đi, đứng lên đi!
Âm thanh này như từng cơn sóng lớn gột rửa cả sảnh cưới.
Phương Chính đứng ở đằng kia cảm nhận tiếng hô hoán xung quanh, trong lòng cũng sôi trào. Cúi đầu nhìn Trần Đại Niên nói:
- Nghe thử xem, nghe một chút bọn họ đang kêu cái gì. Vì bản thân ông, vì con gái của ông, vì sự ủng hộ của mọi người.
Phương Chính trước đó còn thấp giọng nói, về sau trực tiếp gào to lên như sư tử hống. Tiếng này là dùng cách nhập mộng kêu lên, chỉ có Trần Đại Niên có thể nghe, mà lại nghe như tiếng sấm đánh. Nháy mắt xua tan một phần lo lắng trong lòng hắn. Đồng thời hắn nghe được tiếng cổ vũ xung quanh như tiếng núi kêu biển gầm. Cũng nhìn thấy con gái khóc không thành tiếng, cái duy nhất không thấy chính là hòa thượng bạch y kia, phảng phất như điều vừa mới nghe và nhìn thấy đều là ở trong mơ. Nhưng mà bây giờ hắn đã không quan tâm nhiều như vậy nữa, hắn chỉ biết mình phải đứng dậy.
Vì bản thân, vì con gái, vì tất cả những người ủng hộ hắn mà đứng lên.
Thế là Trần Đại Niên gầm lên một tiếng giận dữ, chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh từ sự tức giận trong lòng, cơ bắp toàn thân như ngòi nổ truyền lực lượng xuống rót vào hai chân, trong chân như có cỗ sức mạnh bùng nổ. Cái cảm giác đã lâu không gặp đó làm hắn không nhìn được rống to một tiếng, hai tay dùng sức khẽ chống, hai chân đạp một cái.
Phút chốc tiếng hô hoán của mọi người đều ngưng lại, tất cả mọi người đều nín thở không dám tin nhìn màn trước mắt.
Bởi vì bọn họ nhìn thấy Trần Đại Niên chân bị liệt nhiều năm vậy mà tự mình đứng lên. Không đúng, là nhảy lên.
Tất Như Tâm đứng đấy, nhìn thấy người đàn ông nhảy lên như thiên thần, nước mắt tí tách rơi. Mới nãy bởi vì căng thẳng, đôi môi cắn chặt sớm đã rách cả da, máu chảy ra nhưng cô hoàn toàn không hay biết.
Trần Oanh Oanh bụm miệng mở to mắt không dám tin cùng vui mừng khôn xiết nhìn Trần Đại Niên.
Khi Trần Đại Niên hai chân chạm đất vững vàng đứng trước mặt cô, Trần Oanh Oanh òa một tiếng không nhịn được nữa, khóc nức lên như lũ quét nhào đầu vào lòng Trần Đại Niên. Trần Đại Niên không ngờ Trần Oanh Oanh lại phản ứng lớn như vậy, bản thân hắn vẫn còn trong trạng thái chết lặng, không sao tỉnh táo lại, bị ập tới thế này cả người vô thức ngã về phía sau. Kết quả hắn cảm giác được một cánh tay đột nhiên giữ hắn lại.
Trần Đại Niên theo bản năng quay đầu nhìn, lại không thấy gì, quạt gió vẫn thổi ù ù, màn trắng vẫn lay động như cũ, nhưng Trần Đại Niên biết chỗ nhìn như không có người này có lẽ còn có một người, một người giống như là thần vậy.
Trần Đại Niên quay đầu thấp giọng nói với sau lưng một câu:
- Cảm ơn...
Đáng tiếc phía sau cũng không có ai trả lời hắn. Trần Đại Niên nhẹ nhàng vỗ lưng Trần Oanh Oanh:
- Bé ngốc, hôm nay là ngày vui của con, khóc trôi cả trang điểm rồi còn giống cái gì nữa?
- Hả? Vậy.. vậy con có cần trang điểm lại không?
Trần Oanh Oanh lấy lại tinh thần khẩn trương hỏi.
Trần Đại Niên cười lớn nói:
- Trang điểm lại cái gì? Thằng nhóc Lư Dịch kia còn dám chê con sao? Nếu nó dám chê bai con, ba giúp con gọt nó.
Nói xong Trần Đại Niên xoay người, cong cánh tay trái lên.
Trần Oanh Oanh giương miệng cười, ôm lấy cánh tay Trần Đại Niên, ngẩng đầu ưỡn ngực như năm đó lần đầu tiên cô đi nhà trẻ, có ba ở bên cạnh không sợ gì hết!
Trần Đại Niên dẫn Trần Oanh Oanh đi lên khán đài, đồng thời tiếng vỗ tay như sấm vang lên, thật nhiều người đỏ mặt ra sức vỗ tay. Tựa như là bọn họ kết hôn vậy. Đồng thời, trong miệng mọi người không ngừng kêu lên:
- Kỳ tích, kỳ tích thật!
Trần Đại Niên đưa Trần Oanh Oanh đến trước mặt Lư Dịch, MC đưa micro qua, Trần Đại Niên nói:
- Nhóc con, tôi giao bảo bối quý giá nhất đời mình cho cậu, cậu nếu như dám ức hiếp nó...
- Ba...
Trần Oanh Oanh nũng nịu kéo cánh tay Trần Đại Niên. Trần Đại Niên lúc này mới hừ hừ hai tiếng không nói tiếp.
Lư Dịch vô cùng kính trọng nhìn Trần Đại Niên, kính cẩn nói:
- Ba yên tâm, Lư Dịch con tuyệt đối sẽ không ức hiếp Oanh Oanh, nếu như thật có một ngày đó, không cần ba ra tay, tự con sẽ vả miệng mình.
Ba của Lư Dịch cũng tới nói:
- Thông gia, anh yên tâm, nhà chúng tôi không phải văn hóa gì, nhưng mà con trai tôi nếu như dám khi dễ Oanh Oanh, trước tiên tôi đánh gãy chân nó rồi giao cho anh đánh.
Trần Đại Niên nghe vậy mới cười, đưa tay Trần Oanh Oanh đặt vào tay Lư Dịch. Liền sau đó Trần Đại Niên phảng phất như trút được gánh nặng, thở phào một hơi. Nháy mắt trong mắt Trần Đại Niên lóe lên một tia hiểu ra, lại có một tiếng thầm than thở.
- Đi thôi.
Phương Chính nhìn thấy thế, biết ở đây không còn việc gì của mình. Một khi lễ cưới kết thúc thì khai tiệc, đứng đây tiếp mấy tên đệ tử này sợ là muốn cướp mỹ thực cho bữa sáng mất.
Con sóc đáng thương nói:
- Sư phụ, cứ đi như vậy à? Con vẫn chưa ăn được gì đâu...
Hồng Hài Nhi oán hận:
- Đúng đấy, tam sư huynh tốt xấu gì gặm được một cái chậu sắt, không chừng có thể nếm ra hương vị gì đó. Tụi con thế nhưng cái gì cũng chưa ăn được.
Độc Lang nói theo:
- Thầy, sau này cũng không theo người xuống núi nữa, xuống một lần là đói một lần, cứ xem như không đói cũng phải bị làm cho thèm ăn... vẫn là ở trên núi tốt hơn, mắt không thấy miệng không thèm.
Phương Chính:
- ...
Lễ cưới của con gái diễn ra vô cùng thuận lợi, bởi vì Trần Đại Niên, lần này người đến chúc phúc cũng vô cùng đông, người đi ngang qua, đầu bếp, nhân viên phục vụ, khách bên sảnh kế bên, thậm chí khách khứa tham gia một tiệc cưới của một nhà khác ở trên lầu cũng đến...
Đối với hôn lễ này Trần Đại Niên vô cùng hài lòng. Nhưng mà khi tân khách rời đi, sau khi về nhà, Trần Đại Niên và Tất Như Tâm nhìn nhau, đều thấy sự hiu quạnh trong mắt đối phương. Một ngôi nhà lớn như vậy phảng phất như thiếu cái gì đó, trống rỗng..