Chương 875: Không Đứng Dậy Nổi
Khỉ ôm miệng, nhìn chậu nhôm trong tay lại nhìn nhìn Phương Chính, khổ sở nói:
- Sư phụ, không sao...
Phương Chính sâu xa nói:
- Không sao thì tốt, còn nữa, đừng lấy chậu của người ta, không được.
Khỉ đỏ mặt, nhìn nhìn chậu trong tay lại nhìn nhìn Phương Chính cười gian manh, lập tức hiểu rõ, mình là bị hại. Kẻ đầu sỏ chính là tên đầu trọc này! Cơ mà Khỉ có thể nói cái gì? Chỉ có thể khổ sở nhận lấy.
Bên đây bắt đầu bày đồ ăn, ánh mắt của mọi người đều nhìn về cuối khán đài, ở đó có một cái màn, ánh đèn từ phía sau chiếu lên tấm màn, in ra bóng cỉa hai người. Mọi người nhìn thấy liền khẽ lắc đầu, bởi vì bóng dáng này một cao một thấp, hơn nữa rõ ràng là cô dâu đang đứng, người cha đang ngồi.
Một cụ già cảm thán nói:
- Đáng tiếc, ngày trọng đại như thế này, Tiểu Trần không thể đứng lên cùng với con gái đi một đoạn đường.
Bà lão bên cạnh trách mắng ông lão:
- Đi cái gì mà đi? Ngồi xe lăn thì sao? Ngồi xe lăn cũng là đi, đi chính là hình thức, tâm đến là được chứ gì.
Ông lão cười khổ một tiếng:
- Người khác như thế này có lẽ có thể, nhưng mà tính tình kia của Tiểu Trần bà cũng không phải không biết. Đây là tâm bệnh của hắn..
Một thanh niên trẻ tuổi nói:
- Chú ấy không phải nói tìm cao nhân xem bệnh có chuyển biến tốt sao?
- Đồ ngốc, đó là tự tìm bậc thang xuống cho mình, cái này cũng không nghe ra? Nhớ kỹ, lời này đừng nói nữa, ngày đại hỉ đừng thêm phiền muộn cho người ta.
Lại một cụ già quở mắng, người trẻ tuổi kia le lưỡi, không dám lên tiếng.
Cảnh tượng tương tự đều diễn ra ở những bàn tiệc khác, nhìn hai bóng dáng kia, mọi người đều không nhịn được nảy ra than thở.
Phía sau màn trướng, Trần Oanh Oanh thấp giọng nói:
- Ba, không sao đâu. Thật ra thì ngồi xe lăn cũng tốt, đi cũng được, đối với con mà nói đều giống nhau. Chỉ cần là ba đưa con con đã vui, con liền có cảm giác an toàn.
Trần Đại niên không nói tiếng nào, nhưng mà Trần Oanh Oanh rõ ràng cảm giác được tay của Trần Đại Niên nắm lấy tay cô càng dùng sức hơn, giống như cái kiềm siết cô có hơi đau. Chẳng qua đối phương lập tức biến thành dịu dàng, nói nhỏ:
- Oanh Oanh, ba từng nói phải đi đưa con một đoạn cuối. Hôm nay ba liền đưa con đi, ba phải để mọi người đều nhìn thấy, cũng để tên nhóc kia thấy, ba con đây còn có thể đứng lên, nó nếu như dám bắt nạt con, ba vẫn có thể xử nó.
Hầu như đồng thời, màn trướng từ từ kéo ra...
Trần Oanh Oanh vội nói:
- Ba, ba muốn làm cái gì?
Chỉ thấy Trần Đại Niên cắn răng, hai tay nắm thành ghế xe lăn đứng lên như vậy.
- Trần Đại Niên đứng lên rồi?
Có người mắt tốt, mắt vừa thấy một màn này vô thức kêu lên.
Một tiếng kêu này giống như tảng đá lớn rơi xuống nước, nháy mắt làm cả hội trường sôi trào lên, vô số người đứng lên duỗi cổ nhón chân, còn có leo lên ghế nhìn về phía màn trướng. Có người nói:
- Không đúng, Trần Đại Niên vẫn chưa đứng lên, hắn dùng sức của hai tay chống người lên.
Có người hỏi:
- Cuối cùng vẫn là không được sao?
- Ba...
Trần Oanh Oanh sờ cánh tay như sắt đá của Trần Đại Niên, bịt miệng sau khi hô lên một tiếng, nước mắt không cầm được liền rơi xuống. Trần Đại Nhiên cười với Trần Oanh Oanh, sau đó để hai chân xuống đất, hắn phát hiện, chân của mình quả thật có chút sức lực. Trong lòng mừng như điên...
Hồng Hài Nhi hỏi:
- Sư phụ, cần con giúp hắn không?
Phương Chính lắc đầu nói:
- Không cần, để hắn tự mình thử đi. Các con ở đây đừng đi loạn, thầy qua đó xem xem.
Nói xong, Phương Chính đi qua, bên ngoài hắn có trạng thái ẩn thân không người nhìn thấy hắn. Phương Chính đến bên cạnh Trần Đại Niên, nhìn dáng vẻ Trần Đại Niên khó nhọc tốn sức lại cái gì cũng không nói.
Trần Đại Niên gầm nhẹ một tiếng, dùng lực khẽ nâng về phía trước. Trong nháy măt đó, ánh mắt của mọi người đều rơi trên người Trần Đại Niên, vô số người khẩn trương nhìn chằm chằm hắn. MC thậm chí cũng quên luôn nói chuyện, micro bị hắn cầm phát ra tiếng rè rè. Nam tử trung niên rể bên cạnh cầm hoa tươi, nhưng hoa tươi lại bị hắn bất tri bất giác bóp hỏng...
Ngay sau đó Trần Đại Niên đứng lên, mọi người vẫn chưa kịp hoan hô, chỉ thấy Trần Đại Niên cả người mềm nhũn ngã xuống. Trần Đại Niên có phần tuyệt vọng nhìn mặt đất, hắn có thể cảm giác được, trên chân mình có chút khí lực nhưng khí lực này vẫn không đủ chống đỡ cho hắn đứng dậy. Trần Đại Niên đau khổ cúi đầu, nước mắt cũng sắp rơi ra, thấp giọng nói:
- Chỉ kém một chút, kém một chút nữa là mình có thể đi được rồi...
Trần Oanh Oanh ngồi xuống khóc theo:
- Ba ơi, không sao, con đẩy ba đi qua được không?
Trần Đại Niên không nói lời nào... Đúng lúc này, Trần Đại Niên bỗng nghe thấy một tiếng niệm phật vang lên:
- A Di Đà Phật.
Trần Đại Niên trong lòng run rẩy, giọng nói này hắn quá quen thuộc, đây là giọng nói của Phương Chính. Trần Đại Niên hầu như phản xạ theo điều kiện ngẩng đầu lên, chỉ thấy một hòa thượng mặc áo trắng không biết khi nào xuất hiện trước mặt Trần Đại Niên. Trần Đại Niên sững sờ:
- Đại sư...
Trần Đại Niên theo bản năng dụi mắt, hòa thượng này từ đâu chui ra vậy? Cái này cũng quá... không thể tin được. Hơn nữa nhìn phản ứng của người xung quanh hình như cũng không nhìn thấy Phương Chính. Chuyện này có vẻ hơi quỷ dị.
Trên khán đài sặc sỡ, màn trướng màu trắng bị quạt máy thổi không ngừng bay múa, làm cho sương mù của băng khô tỏa ra tràn ngập bốn phía. Cái này vốn dĩ là khung cảnh thiết kế để tôn lên vẻ đẹp của cô dâu. Nhưng mà lúc này khung cảnh này không chỉ phụ trợ cho cô dâu, đồng thời cũng thổi cho một thân tăng y màu trắng kia của hòa thượng tung bay theo gió, sương mù dưới chân bay lên, phối hợp với khí chất xuất trần của Phương Chính cùng với tác dụng tăng phúc của Nguyệt Bạch tăng y, Phương Chính của giây phút này thật sự giống như trích tiên, Trần Đại Niên nhìn đến trợn mắt há mồm.
Hồng Hài Nhi lẩm bẩm:
- Hóa ra thầy không cho bọn ta ra tay là sợ chúng ta cướp danh tiếng làm màu của người đi...
Mấy tên khác rối rít gật đầu...
Trần Đại Niên nhìn bạch y tăng nhân trước mặt giống như được ôm dưới mây mù, đằng không phi hành, ánh mắt lại có hơi mê mang. Hắn cũng hơi không phân biệt rõ hòa thượng trước mắt đến cùng là người hay là phật. Đúng lúc này Phương Chính chầm chậm cúi đầu nhìn Trần Đại Niên nói:
- Thí chủ, tự hỏi mình thử xem, chú có thể đứng lên hay không?
Trần Đại Niên nghe vậy cố gắng dùng sức, kết quả phát hiện chân mình vẫn như cũ không có sức lực. Ảo não mấy phần nhìn Phương Chính phảng phất như đang nói:
- Đại sư, tôi không ra sức được...