Chương 874: Đi Theo Sư Phụ Có Thể Bị Đói
- Sau đó thì sao? Sau đó liền đẩy xe lăn trở về ạ?
Trần Oanh Oanh hừ hừ nói, ý tứ trong lời nói rất rõ ràng, ba bị lừa rồi!
Trần Đại Niên cau mày nói:
- Oanh Oanh, không được nói như vậy, người ta thật sự là cao nhân. Y thuật đó không thể nói...
Trần Oanh Oanh hỏi:
- Vậy chân của ba đã tốt chưa?
Trần Đại Niên nghĩ nghĩ vẫn lắc đầu, vừa định nói gì đó thì Lư Dịch nói:
- Ba, bây giờ cao nhân này nhưng rất nhiều, khắp nơi đều có. Coi như tính mệnh trên một con phố, thật nhiều cờ hiệu đều là để cái gì mà hậu nhân của Trương Tam Phong ở đó lừa lọc đấy. Trên TV không phải đã nói sao? Bây giờ không có ai là cao nhân cả, đều là bọn lừa đảo.
Trần Đại Niên cau mày:
- Đại sư có phải cao nhân hay không tự trong lòng ba biết. Hai đứa con đừng nói gì nữa... Hôm nay là ngày vui của hai đứa, ba sẽ không trách tụi con.
Trần Oanh Oanh vẫn muốn nói, Lư Dịch kéo cô lại, cô nàng mới không tiếp tục hỏi.
Ba người vào đại sảnh, ở cổng có một bàn người đang ngồi, nhìn thấy Trần Đại Niên lập tức có người lên tiếng:
- Ôi, Đại Niên, nghe nói anh lên núi tìm cao nhân sao? Thế nào? Chân đỡ chưa?
Trần Đại Niên sửng sốt nhìn Trần Oanh Oanh và Lư Dịch, hai người liền đỏ mặt, hiển nhiên tin này lộ ra từ miệng hai người.
Trần Đại Niên lúng túng cười cười với đối phương:
- Vẫn chưa tốt, chẳng qua có khởi sắc, người ta là cao nhân thật sự, y thuật lợi hại lắm.
Mọi người nghe vậy liền cười, có điều trong tiếng cười phần lớn là không tin, còn có vài phần thông cảm. Hiển nhiên bọn họ vẫn cho rằng Trần Đại Niên bị người ta lừa. Trần Đại Niên thấy vậy nén giận trong lòng.
Y thuật của Phương Chính hắn biết rõ. Nhiều bác sĩ đều không có cách với chân của hắn, mà đến chỗ Phương Chính, mới hai ngày hơn không tới ba ngày, hắn đã có thể cảm giác được sự tồn tại của hai chân. Chỉ chuyện này kêu một tiếng cao nhân đã không có tí gì quá đáng.
Phương Chính có ân với Trần Đại Niên, hắn tự nhiên không muốn thanh danh của Phương Chính bị người ta bôi bác, thế là nói:
- Các người đừng có không tin, chân tôi bây giờ đã có cảm giác rồi, đoán chừng chữa không lâu nữa liền có thể đi lại.
- Haha... vậy chúng mừng anh Trần.
Một vài người cười nói chúc mừng, có điều lời đó nghe vào tai Trần Đại Niên lại không có ý gì tốt.
Trần Đại Niên cũng biết, mấy người này không có ác ý, câu hỏi trước đó cũng chỉ là trêu đùa mà thôi. Đến lúc sau mọi người cũng là không tin thôi. Nghĩ tới đây, Trần Đại Niên cũng không nói nữa, chuyện này nếu như hắn không thể đứng lên, dù dựa vào nói thì nói không rõ được.
Trần Oanh Oanh thấy bầu không khí có hơi xấu hổ vội nói:
- Chú dì, hôn lễ sắp bắt đầu rồi, con đưa ba đi qua bên đó. Mọi người ăn uống ngon miệng nhé.
Mọi người cũng chủ động đổi chủ đề:
- Oanh Oanh đi đi, đám cưới hạnh phúc.
Không khí ngượng ngùng giảm không ít.
Có điều chuyện Trần Đại Niên lên núi cầu y chữa chân lại theo đó truyền đi, mọi người mồm năm miệng mười bàn tán. Bàn tới bàn lui mọi người cuối cùng vẫn cho rằng Trần Đại Niên tám phần là bị lừa rồi.
- Đã là niên đại gì rồi, đâu phải lúc của núi sâu có cao nhân. Nếu có bản lĩnh thật thì đã đi ra từ lâu.
- Phải đó, lúc trước không phải có người nói à, cao nhân không ở dân gian đều thành tinh anh.
- Bất quá cũng có thể hiểu được, đổi lại là ai giống Trần Đại Niên đều sẽ ngựa chết chữa làm ngựa sống cầu y khắp nơi. Bị lừa cũng bình thường.
- Ờ, tôi lúc đầu cũng bị lừa, bây giờ nghĩ lại khi đó tôi thật ngu. Trò lừa đơn giản như vậy cũng không nhìn ra...
- Đây gọi là người trong cuộc u mê, được rồi đừng nói nữa, lễ cưới bắt đầu rồi.
...
Mọi người rối rít nhìn về phía trước, hoàn toàn không chú ý tới sau lưng nhiều thêm vài người đặc biệt. Một tăng nhân áo trắng, vài con động vật vốn không nên xuất hiện ở đây, còn có một con Cá mặn chống quải trượng...
Hồng Hài Nhi cười hì hì:
- Sư phụ, xem ra mọi người đều không tin thầy nha.
Phương Chính cười cười không bận tâm.
- Thầy, mọi người đều ngồi kìa...
Con sóc lẩm bẩm một câu, Phương Chính lại tựa như không nghe thấy. Con sóc tiếp tục nói:
- Sư phụ, trên bàn còn có chuối, có táo nữa...
Phương Chính vẫn không lên tiếng. Con sóc đợi một hồi phát hiện Phương Chính không có phản ứng, sờ sờ bụng tiếp tục nói:
- Thầy, con thấy thật nhiều hạt dưa và đậu phộng.
Phương Chính không phản ứng như cũ. Con sóc tiếp tục hỏi:
- Sư phụ, đứng mãi không mệt sao ạ?
Phương Chính còn chưa phản ứng, Cá mặn trước tiên chịu hết nổi, gõ gõ quải trượng kêu lên:
- Đứa nhỏ ngốc ngươi muốn ăn thì trực tiếp nói muốn ăn? Quanh co lòng vòng làm gì? Đại sư, chúng ta rốt cuộc ăn hay không đây.? Còn không ăn... ấy ấy ấy... những người đó làm gì? Sao đều lấy hoa quả cái gì đó đi hết rồi? Đây cũng thật quá không tưởng tượng được.
Phương Chính gõ đầu cá một cái nói:
- Ngươi còn muốn ăn? Ngươi cũng không nhìn xem người đều ngồi đầy một bàn này rồi, có chỗ cho ngươi sao? Chúng ta lần này là tới xem náo nhiệt, tiện thể trả điện thoại. Thật muốn ăn thì lát nữa trở về núi từ từ ăn.
Con sóc gian xảo nói:
- Sư phụ chỉ cần người gật đầu, con tự mình có thể kiếm ăn.
Phương Chính đưa tay chọc đầu nó một cái nói:
- Có phúc cùng hưởng có nạn cùng chịu, con đi ăn chúng ta phải đứng nhìn sao? Đứng ở đây chịu đói đi!
Con sóc lập tức yên lặng...
Đang khi nói thì hôn lễ đã bắt đầu, đồng thời mâm trái cây trên bàn đều dọn xuống, bắt đầu lên món chính, từng dĩa các loại gà vịt thịt cá baba đều bưng lên...
Lúc này Phương Chính chợt phát hiện hỏng rồi. Bọn họ vậy mà lại "may mắn" đứng giữa phòng bếp và đại sảnh, hầu như tất cả thức ăn đều là từ trước mặt bọn họ đẩy qua, nghe mùi hương kia, nhìn màu sắc xinh đẹp kia, Phương Chính phảng phất nghe thấy tiếng thác đổ, đồng thời bả vai cũng hơi ướt. Nghiêng đầu nhìn chỉ thấy Con sóc há to miệng, nước bọt chảy ào ào.
Phương Chính dùng ngón tay chọt cằm nó một cái đem miệng Con sóc ngậm lại, nói:
- Chú ý hình tượng một tí.
Con sóc nói:
- Đại sư huynh chảy nước miếng trước.
Phương Chính cúi đầu nhìn, quả nhiên Độc Lang ngồi đó, lỗ mũi như máy ra, mỗi khi xe đẩy ngang qua nước bọt cũng ào ào chảy xuống. Phương Chính vừa muốn quở mắng kết quả phát hiện, trừ Khỉ ra, Cá mặn và Hồng Hài Nhi cũng sắp chảy nước bọt.
Phương Chính cạn lời, thầm nói:
- Quả nhiên vẫn là Khỉ đáng tin hơn, ngộ tính cao phật tính tốt.
Kết quả vừa nghĩ xong Phương Chính liền phát hiện, miệng của Khỉ quỷ quái này vậy mà đang động đậy miệng, lại liếc tay của nó, tay của tên nhóc này lại để trong tay áo. Phương Chính trực tiếp cho nó nhập mộng, khiến nó không nhìn thấy Phương Chính đang nhìn nó. Quả nhiên, ngay sau đó Khỉ lén lút giơ tay, từ trong tay áo bắn ra, trong tay đã chụp một quả táo. Phương Chính thấy vậy mặt biến đen... một tay giật quả táo ra, đổi cái chậu nhôm bên cạnh nhét vào tay Khỉ. Sao đó Phương Chính thản nhiên nhìn về phía trước... Ngay lập tức một tiếng keng vang lên!
Phương Chính nghe tiếng kêu đau sau lưng, nhàn nhã quay đầu lại nhìn hỏi:
- Làm sao vậy?