Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 873

Chương 873: Đứng Lên Đi

schedule ~11 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 873: Đứng Lên Đi

Con sóc còn không lên tiếng, Cá mặn đã xông ra từ trong nước, thở ra bọt nước, cười hắc hắc nói:

- Được rồi, đừng có mà giả vờ. Muốn đắc ý giả ngầu thì nhanh nhân lúc tất cả mọi người đều ở đây! Qua rồi không có lần nữa đâu.

Con sóc nghe xong, vừa định nói: Sao ông lại nói sư đệ như vậy? thì thấy Hồng Hài Nhi nhếch môi, nở nụ cười, đắc ý cười hắc hắc nói:

- Nói thật, cảm giác này, thật cmn thoải mái! Ha ha ha... Đại sư huynh thì sao?Ơ? Đại sư huynh đâu?

- Cậu nói con chó nổi điên kia ư?

Cá mặn nhìn về phía phương xa.

Mấy tên nhìn theo, Độc Lang không biết đã đi ra ngoài từ lúc nào rồi, đang vui chơi nhảy tưng, lăn lộn trong đống tuyết...

- Đại sư huynh chẳng giống sư huynh gì cả, quá không ổn trọng.

Hồng Hài Nhi thầm nói, sau đó nhanh chân chạy tới, hét lớn:

- Đại sư huynh, đệ đến đây. Đón lấy quả pháo tuyết đê!

Độc Lang cúi đầu nhìn móng vuốt, có vẻ như không nặn được bóng tuyết nên chạy mất, Hồng Hài Nhi cười ha ha đuổi theo...

Mặc dù Trần Đại Niên đã đi, nhưng vì những này tên dở hơi tồn tại, chùa vẫn còn náo nhiệt.

Nhóm Độc Lang chơi đùa tung tăng, Phương Chính đứng ở cửa ra vào, ngửa đầu nhìn trời mây, thầm nói:

- Nhất Chỉ thiền sư, người có nhìn thấy không? Năm ngoái vẫn là con đứng đây lải nhải, năm nay nhà chúng ta đã có mấy đệ tử, càng ngày càng náo nhiệt rồi. Chắc người cũng vui lắm...

Các đệ tử chơi đùa xong, Hồng Hài Nhi thành công cưỡi trên lưng Độc Lang, chạy trở về, hưng phấn hô:

- Sư phụ, Trần thí chủ còn không thể đi, thầy giúp đỡ chưa hết. Nếu không, chúng ta đi qua xem một chút đi, nếu thực sự không được con sẽ lén dùng thần thông giúp Trần thí chủ một chút, được không ạ?

Phương Chính cười mắng:

- Sao? Con giúp người thành nghiện rồi?

Hồng Hài Nhi cười khúc khích.

Phương Chính nghĩ nghĩ, bởi vì đưa phật đưa đến tây, đưa được một nửa thì không ổn thật.

Đúng lúc này, Con sóc kêu lên:

- Cá mặn, ông cầm điện thoại ai đấy?

Đám người lập tức nhìn sang, Cá mặn đang cầm một cái điện thoại thật! Nhưng nó không biết dùng, chỉ đang nghịch lung tung mà thôi.

Hồng Hài Nhi nói:

- Hình như là của Trần thí chủ, Cá mặn, sao ông lại cầm?

Cá mặn đảo mắt nói:

- Nhặt được, trách tôi à?

Nói xong, Cá mặn ném điện thoại cho Phương Chính, hắn nhìn một chút, quả nhiên là của Trần Đại Niên, hình nền là ảnh nam tử trung niên còn trẻ ôm con gái học cấp hai, có thể thấy lúc đó hắn vô cùng vui vẻ.

- Sư phụ, đồ vật của người ta chúng ta không thể giữ được mà? Đem trả lại chứ ạ?

Hồng Hài Nhi vừa tìm được một cái lý do xuống núi.

Phương Chính cười mắng:

- Bây giờ thầy đang nghi ngờ rốt cuộc là con muốn giúp Trần thí chủ đứng lên hay là muốn xuống núi chơi đấy.

Hồng Hài Nhi cười ngây ngô.

Phương Chính gật đầu nói:

- Cũng được, đi xem một chút đi.

- Sư phụ, con cũng muốn đi.

Độc Lang chủ động xin xuống núi, nó tính chán rồi, nếu xuống núi tham gia hôn lễ, vậy chắc chắn có ăn ngon uống sướng, không đói được nên mới tích cực như vậy...

Hồng Hài Nhi không cần nói, chỉ cần xuống núi nó luôn là đứa tích cực nhất.

Con sóc cũng tò mò, Khỉ cũng tò mò, mà Cá mặn trong nước mặc dù không có lên tiếng nhưng đôi mắt đã nói rõ hết thảy, nó cũng hiếu kì, cũng muốn đi!

Cá mặn chỉ sống trên Linh Sơn, không thấy Phật Đà nhà ai kết hôn. Mà địa phương khác biệt, phong tục khác biệt, nó rất hiếu kì hôn lễ dưới đây là như thế nào.

Phương Chính phất ống tay áo một cái nói:

- Đã như vậy, đóng cửa, cùng đi!

- Dạ!

Đám người cùng hô to, nhưng trước khi đi, Hồng Hài Nhi bóp một cái thủ ấn lên núi Nhất Chỉ. Nếu là có người trộm cắp đồ vật trong chùa, nó sẽ biết trước tiên, sau đó phi về dạy đối phương làm người.

Làm xong biện pháp an toàn, Hồng Hài Nhi vung tay, tường vân bay lên không mang theo đám người. Rất nhanh họ đã tìm được Trần Đại Niên bắt xe đi về nhà.

Cùng lúc đó, bên ngoài khách sạn Sơn Hà ở Hắc Sơn thị, tân lang tân nương đang đứng tại cửa mỉm cười chào đón khách. Nhưng nụ cười cô dâu hơi gượng, ánh mắt lo lắng, luôn luôn duỗi cổ nhìn. Thỉnh thoảng cầm điện thoại từ chỗ phù dâu, bấm mấy lần, bên kia là thuê bao.

Bạn ấy cũng không biết, điện thoại đang được Phương Chính cầm, họ đang bay ở không trung, có pháp lực che lấp hành tung. Tín hiệu cũng bị che đậy, điện thoại không gọi được.

Đi được nửa đường Trần Đại Niên đã phát hiện điện thoại rơi mất nhưng nam tử trung niên vội vã trở về tham dự hôn lễ nên không quay lại tìm.

Trần Oanh Oanh càng chờ càng lo lắng, thấy sắp 12 giờ, MC cũng đã tới thúc giục mấy lần.

Trần Oanh Oanh lo lắng nhón chân, nhìn, nức nở nói:

- Sao ba em còn chưa tới... Ba nói sẽ tới mà.

- Oanh Oanh em đừng vội, ba đã nói sẽ đến thì chắc chắn sẽ đến. Chúng ta chờ một chút nhé?

Lư Dịch nói.

- Hic... Anh nói xem, có phải ba tức giận nên không tới không?

Trần Oanh Oanh nói ra nỗi lo của mình.

Lư Dịch cũng không chắc, dù sao trước đó Trần Đại Niên đã hết sức phản đối họ kết hôn sớm, nhưng họ vẫn thực hiện vì được Tất Như Tâm ủng hộ... Nếu ba không đến thì cũng không khó hiểu.

Đang lúc hai người đứng ngồi không yên, cửa ra vào xuất hiện một bóng người ngồi xe lăn! Rõ ràng là Trần Đại Niên!

Mặc dù nam tử trung niên có thể chống gậy đi, nhưng đâu nhanh bằng xe lăn? Tính ra dùng xe lăn nhiều năm rồi sẽ tiện hơn. Vì thời gian đang gấp, nam tử trung niên vẫn quyết định ngồi xe.

Nhìn thấy Trần Đại Niên, Trần Oanh Oanh nhẹ nhàng thở ra, cùng Lư Dịch nhìn nhau, lập tức bật cười, chạy tới đón.

Vừa thấy mặt, Trần Đại Niên lại hỏi:

- Mấy giờ rồi?

Nhìn Trần Đại Niên đầy mồ hôi, mặt thì đỏ lên, Trần Oanh Oanh đau lòng lau mồ hôi, đồng thời nói:

- Mấy giờ cũng không sao cả, ba đến là tốt rồi. Nếu ba không đến, con không có ý định kết hôn...

Nói đến đây, Trần Oanh Oanh bật khóc, vừa nãy quá lo lắng.

Trần Đại Niên ha ha cười nói:

- Nhóc ngốc, con kết hôn, lấy chồng, chuyện lớn như vậy, sao ba có thể không đến? Đi, nhanh lên, nhân sinh đại sự, không thể quá giờ lành.

- Vâng.

Trần Oanh Oanh gật đầu, đẩy Trần Đại Niên đi lên phía trước.

Lư Dịch thì theo ở phía sau...

Vừa đi, Trần Oanh Oanh vừa hỏi ba mình hai ngày vừa rồi đã đi đâu.

Trần Đại Niên nói:

- Ba lên núi tìm cao nhân chữa bệnh.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay