Chương 872: Xuống Núi Đi
- Ăn cơm đã, cơm nước xong xuôi, lại uống nước gánh nước.
Phương Chính chỉ chỉ bàn ăn nói.
Trần Đại Niên mới nhớ ra đã giữa trưa.
Trần Đại Niên ăn khác nhóm Phương Chính, hắn ăn cơm bình thường, nhưng gạo này là gạo sạch không có thuốc. Cảm giác cũng ngon hơn cơm ở nhà nhiều, nam tử trung niên ăn ba chén cơm! Sau đó cũng không đợi người, nâng thùng nước muốn xuống núi.
Phương Chính liếc qua Hồng Hài Nhi, nó khổ sở cầm bát, vừa ăn vừa đi theo Trần Đại Niên, tránh cho nam tử trung niên không cẩn thận lộn cổ xuống vách núi, một mệnh bay luôn.
Buổi chiều tốc độ gánh nước rõ ràng nhanh hơn, mặc dù mỗi lần đều mệt thở hồng hộc, trên trán đều là mồ hôi lạnh, đồng thời cũng té sưng mặt sưng mũi, nhưng nhìn nam tử trung niên rất có tinh thần. Phương Chính cũng có phương án trong lòng.
Đến tối, Phương Chính lại bóp chân cho Trần Đại Niên, dùng châm cứu đả thông một chút kinh lạc, kích hoạt thần kinh bị tê liệt, mở những kinh lạc bị chặn lại. Lúc trị liệu, nam tử trung niên chỉ cảm thấy hai chân có một chút cảm giác, nhưng chính hắn cũng không dám xác định. Dù sao, đã liệt quá nhiều năm rồi, hiện tại hắn cũng không chắc cảm giác là gì. Cuối cùng, chỉ coi đó là ảo giác.
Ban đêm Trần Đại Niên và Khỉ ngủ chung một chỗ.
Một đêm không có chuyện gì xảy ra, ngày thứ hai Trần Đại Niên lại khiêng thùng nước xuống núi, đi vài bước vì còn mải nghĩ, hai chân đụng phải đá, nam tử trung niên vô thức kêu một tiếng. Vì đã có kinh nghiệm, hắn kịp thời đứng vững. Vừa muốn phàn nàn hai câu, sực tỉnh mới nhìn chằm chằm hai chân của mình!
Hồng Hài Nhi cười nói:
- A Di Đà Phật, chúc mừng thí chủ.
Trần Đại Niên kích động nhìn hai chân, bờ môi run run. Đau, chân của nam tử trung niên cảm thấy đau! Đã bao nhiêu năm? Chính hắn còn không nhớ lần gần nhất mình cảm giác được đau là lúc nào! Hắn muốn cười, cũng muốn khóc...
Thế là Trần Đại Niên cười rơi nước mắt, chống đỡ gậy nhanh chóng xuống núi. Lần này, mỗi bước đi nam tử trung niên đều sẽ đặt chân xuống, quả nhiên càng cảm nhận càng phát hiện, tri giác hai chân như đang trở về!
- Thần y, thần y!
Trần Đại Niên vừa xuống núi, vừa nói thầm.
Xuống núi, múc nước, lên núi, đổ nước, uống nước, lại xuống núi...
Trần Đại Niên như điên cuồng, vừa đi vừa chạy, căn bản không dừng được. Cho đến lúc Phương Chính nhìn hai tay nam tử trung niên không ngừng run run, bảo nam tử trung niên dừng lại, nam tử trung niên mới không cam lòng ngồi xuống, nghỉ ngơi một chút.
- Đại sư, chân này của tôi có thể chữa được thật chứ?
Trần Đại Niên hỏi.
Phương Chính cười cười không nói gì.
Đúng lúc này, Trần Đại Niên điện thoại vang lên, cầm lên nhìn, áy náy cười cười, đi tới một bên nghe.
- Ba, ba đang ở đâu? Cả nhà đều đang tìm ba, ba đừng làm chúng con sợ?
Bên kia điện thoại, Trần Oanh Oanh nức nở kêu lên.
Trần Đại Niên vội vàng nói:
- Oanh Oanh, không phải ba đã nói rồi à? Đừng lo, ba ở trên núi cầu y mà.
Trần Oanh Oanh nói:
- Trên núi cầu y? Nhiều bệnh viện lớn như vậy đều bó tay, ba lên núi? Ừm... ba, ba về nhà đi, hay ba nói cho con ba ở đâu, con tới đón.
- Được rồi, ba biết con lo cho ba. Nhưng ba không sao. Con yên tâm, ngày con kết hôn ba sẽ đến.
Trần Đại Niên nói.
- Ba nói đó nhé, nếu ba không về con cũng sẽ không kết hôn. Con cũng không để yên cho ba!
Trần Oanh Oanh làm nũng nói.
Trần Đại Niên ha ha cười nói:
- Ừ ừ ừ... Ba sẽ đến mà.
- Vâng...
Lúc này Trần Oanh Oanh mới cúp điện thoại.
An ủi xong, Trần Đại Niên lập tức xin tiếp tục gánh nước, Phương Chính không ngăn, gật đầu.
Một ngày lại đi qua, đến tối, Phương Chính tiếp tục giúp Trần Đại Niên hoạt lạc kinh mạch, đồng thời kích thích tế bào hoạt tính.
Hắn cũng biết quá trình mới chỉ là bắt đầu, mặc dù nam tử trung niên rất cố gắng, hắn cũng rất cố gắng, nhưng muốn cho một người ngồi xe lăn mấy năm đứng lên như bình thường là quá khó.
Ngày thứ ba, Trần Đại Niên đã có thể cảm giác được rõ ràng hai chân tồn tại, đồng thời có thể làm một chút động tác đơn giản, nhưng muốn đứng lên thì vẫn không được. Thấy thời gian trôi qua từng chút, nam tử trung niên lòng nóng như lửa đốt...
- Đại sư, không còn cách nào khác ư?
Trần Đại Niên hỏi.
Phương Chính gật gật đầu lại lắc đầu.
Trần Đại Niên nói:
- Đại sư, ý thầy là gì?
Phương Chính nói:
- Có thể đi hay không đã không ở chỗ bần tăng mà là ở thí chủ. Thí chủ tin mình có thể đi thì có thể đi. Nhưng đến chính thí chủ cũng không tin mình cho nên thí chủ còn không đi được.
Trần Đại Niên ngây ra một lúc, sau đó trầm tư, hắn thật sự có thể đi rồi sao?
Quá nhiều năm không đi, quá nhiều bệnh viện phán tử hình, nhưng lên trên núi hòa thượng nói cho hắn biết ba ngày là có thể đi. Thật sự là chân được chữa trị càng ngày càng tốt, nhưng ba ngày... quá ngắn. Nam tử trung niên cũng muốn đi, nhưng mỗi lần thử dùng chân lại hoảng sợ phát hiện, hắn đã quên đi như thế nào!
- Đại sư, tôi...
Trần Đại Niên còn muốn nói điều gì, Phương Chính lại duỗi một ngón tay chỉ vào mi tâm của nam tử trung niên nói
- Nếu như gặp phải vấn đề gì thì thí chủ hãy hỏi tâm mình, hỏi xem thí chủ có làm được không, nó sẽ cho thí chủ đáp án và sức mạnh.
Nói xong, Phương Chính chắp tay nói:
- A Di Đà Phật, thí chủ, xuống núi đi.
Trần Đại Niên còn muốn nói điều gì, nhưng nhìn Phương Chính quay người rời đi, cùng thời gian trên điện thoại, cuối cùng nam tử trung niên khom mình hành lễ, rồi rời đi.
Ra khỏi núi, Trần Đại Niên quay đầu nhìn lại, nhìn thấy một con sói trắng, trên đầu sói là một Con sóc nhỏ, bên cạnh là một con khỉ và một tiểu hòa thượng. Nhìn họ, Trần Đại Niên khom mình hành lễ, mặc dù chỉ có hai ba ngày, nhưng nam tử trung niên biết rõ, nếu không có Tịnh Tâm và Tịnh Pháp hắn không biết mình đã chết bao nhiêu lần. Nếu không có họ cổ vũ, trợ giúp, hắn cũng không kiên trì nổi.
- Đại sư huynh, Tứ sư đệ, chú ấy đang xoay người hành lễ. Oa, lại có người hành lễ như sư phụ nhỉ...
Con sóc hưng phấn kêu lên.
Hồng Hài Nhi cũng vui vẻ, nó đã lớn như vậy, đánh vô số người, nhưng là giúp đỡ người khác được nể phục thật đúng là chỉ có một. Nó chưa từng trải nghiệm chỉ cảm thấy ấm áp, trong lòng nóng hầm hập, cái cằm không tự chủ giương lên... Khuôn mặt nhỏ nhắn thì căng thẳng, hừ hừ nói:
- Có gì lạ đâu? Nhớ năm đó tại địa bàn của đệ, ai nhìn thấy đệ mà không khom mình hành lễ?