Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 871

Chương 871: Uống Đi

schedule ~11 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 871: Uống Đi

Phương Chính đợi hơn một tiếng, được cả Hồng Hài Nhi và Độc Lang trợ giúp Trần Đại Niên mới về. Trên mặt nam tử trung niên có vết máu ứ đọng, chắc là bị ngã. Đổ lượng nước ít đến thương cảm trong thùng rót vào Phật vạc, Trần Đại Niên nhìn chum đựng nước, trong lòng bất lực. Lúc nào mới đầy đây?

- Uống miếng nước rồi tiếp tục đi.

Lúc này Phương Chính mở miệng.

Khỉ muốn nói gì, lại bị Phương Chính nhìn.

Trần Đại Niên đã sớm mệt đến mức miệng đắng lưỡi khô, vừa nghe nói có nước uống thì mau chóng lấy. Cầm chén lớn múc đầy nước, ừng ực ừng ực uống sạch! Nước rất mát, nhưng lại không lạnh. Vào bụng thì nóng bừng, cả người đổ mồ hôi, thoải mái hơn hẳn.

Trần Đại Niên theo bản năng kêu lên:

- Thích thật!

Nam tử trung niên còn muốn uống thêm nhưng một bàn tay trắng noãn ngăn lại. Phương Chính nói:

- Một lần chỉ có thể uống một bát, nhiều cũng không có tác dụng. Thí chủ xuống núi gánh nước đi, thời gian không nhiều lắm, thí chủ phải nắm chặt.

Vừa nghĩ tới chum đựng nước trong phòng bếp, Trần Đại Niên như có thêm một tòa núi đè ép. Nhưng vì con gái sắp xuất giá, nam tử trung niên cắn răng một cái, đứng dậy, khiêng thùng nước xuống núi.

Hồng Hài Nhi và Độc Lang cũng muốn uống nước, Phương Chính chỉ nói một câu đây là nước Thiên Long ao, hai tên từ bỏ ngay tắp lự.

Trần Đại Niên vừa đi, vừa nói thầm:

- Hòa thượng này cũng quá keo kiệt, uống thêm cũng không cho. Rốt cuộc thầy ý có thể chữa khỏi chân mình không đây...

Trần Đại Niên thầm nghĩ lại không phát hiện mình chống gậy đi càng lúc càng nhanh! Nhiệt lượng trong người bốc lên như tạo ra một tấm khiên bên ngoài ngăn hết giá lạnh, hồi phục cả thể lực tiêu hao trước đó.

Đến lúc nam tử trung niên sực tỉnh mới ngạc nhiên phát hiện đã đến rồi sơn tuyền giữa sườn núi rồi!

Hồng Hài Nhi kinh ngạc nhìn Trần Đại Niên, hỏi:

- Trần thí chủ, vừa nãy thí chủ chạy nhanh như vậy? Chân khỏi rồi ư?

Trần Đại Niên sững sờ nhìn hai chân, lại nhìn Hồng Hài Nhi, hỏi ngược lại:

- Nhanh? Nhanh đến mức nào?

Hồng Hài Nhi nói:

- Lần trước thí chủ xuống núi mất một giờ, lần này nửa giờ. Chú xem nhanh cỡ nào?

Trần Đại Niên trợn tròn mắt, hắn chống gậy được bao lâu? Hắn biết thừa về mình! Nửa tiếng đến giữa sườn núi? Mặc dù là xuống núi, nhưng tốc độ này cũng gần bằng tốc độ bình thường của con người rồi. Thế nhưng có thể ư?

Trần Đại Niên mở điện thoại ra xem, quả nhiên chỉ có nửa tiếng!

Nam tử trung niên ngạc nhiên, nửa ngày chưa tỉnh hồn lại. Nhưng dù gì cũng là người từng trải, tuổi tác cũng lớn, nội tâm trầm ổn. Tỉnh táo lại, suy nghĩ kỹ một chút cảm giác vừa rồi và hiện tại, híp mắt, trong lòng thầm nói:

- Chẳng lẽ là chén nước kia? Má ơi, một bát nước đã khủng như vậy, thật là thần!

Nam tử trung niên cũng chỉ suy đoán mà thôi, cụ thể còn phải hỏi mới biết được. Thế là nam tử trung niên nói:

- Tiểu pháp sư, xin giúp ta múc nước, lần này nhiều một chút."

Hồng Hài Nhi gật đầu, múc một chút nước, sau đó nhảy lên tảng đá lớn, giúp Trần Đại Niên thả đòn gánh lên vai.

Lần này, Trần Đại Niên cẩn thận cảm nhận cơ thể biến hóa, kinh ngạc phát hiện càng dốc sức trong người càng nóng, như có một cái động cơ nho nhỏ cung cấp sức mạnh cho hắn vậy. Và thế là nam tử trung niên đi cũng ổn định hơn càng chạy càng nhanh... Dần dần, lại thích cảm giác này! Mặc dù mệt mỏi, cánh tay đau nhức, nhưng nam tử trung niên thích cảm giác phá vỡ giới hạn bản thân.

Lên núi không thể như xuống núi, nên gần một tiếng nam tử trung niên mới trở lại Nhất Chỉ tự. Đổ nước vào chum, nam tử trung niên đi tới chỗ Phương Chính, hưng phấn nhìn hòa thượng đang yên lặng đọc kinh, cung kính hỏi:

- Đại sư, tôi có thể uống nước chứ?

Phương Chính khẽ gật đầu nói:

- Uống đi.

Trần Đại Niên cầm chén, sợ Phương Chính không cho uống nhiều, thế là lần này múc thật đầy, uống thật cẩn thận sợ lãng phí.

Nam tử trung niên cảm nhận mùi vị và thề, đây là nước ngon nhất mà hắn từng uống trong đời! Ngọt như quỳnh tương ngọc dịch! Rõ ràng nước ngoài trời lại không lạnh lẽo. Vị ngọt mát khiến người ta cảm thấy thoải mái, không bị khó chịu.

Uống xong, Trần Đại Niên lại đi múc nước. Đồng thời chăm chú nhìn Phương Chính, muốn xem ý hắn ra sao.

Tuy nhiên hắn không ngẩng đầu, tiếp tục ngồi nhìn phật kinh, chỉ thản nhiên nói:

- Một bát là đủ, uống nhiều vô ích.

Nghe vậy, Trần Đại Niên hiểu ra những gì mình cảm nhận được đều do bát nước này! Thế là nam tử trung niên nhìn Phương Chính càng tôn kính, cố gắng khom mình nói:

- Đa tạ đại sư ban thưởng nước.

Phương Chính không trả lời, đọc kinh thư như mê mẩn.

Trần Đại Niên nhìn hòa thượng trắng noãn, mọi cử động như tự nhiên, mang theo một khí chất xuất trần. Hắn có cảm giác, mặc dù hắn đang ở trước mặt nhưng trên thực tế lại đang ở một thế giới khác...

Lắc đầu, Trần Đại Niên xua tan ý nghĩ hoang đường, quay người gánh thùng nước xuống núi.

Lần này nam tử trung niên cảm nhận sâu sắc hơn, lò lửa nhỏ trong người càng ngày càng cháy rực, sức mạnh dùng không hết. Nam tử trung niên không phải đồ ngốc, biết đây là chuyện tốt, thế là lặng lẽ đặt hai chân của mình xuống đất cố gắng điều khiển. Nhưng nam tử trung niên lại uể oải phát hiện, hai chân vẫn không có phản ứng.

Tuy nhiên vì đã thấy được thủ đoạn của Phương Chính, nam tử trung niên tự nhủ: Chỉ cần cố gắng gánh đầy vạc nước, đại sư sẽ ra tay chữa trị hai chân cho mình, cố lên!

Thế là nam tử trung niên không ngừng cố gắng tăng tốc, tăng tốc, lại nhanh hơn nữa.

Và rồi nam tử trung niên lộn nhào ngã xuống. Mặc dù rất đau nhưng nam tử trung niên vẫn không có ý định giảm tốc độ, hắn tin chắc rằng quen tay hay việc. Ngã mãi rồi có thể nắm giữ được phương pháp, càng chạy càng vui.

Trên thực tế cũng vậy, tốc độ nam tử trung niên tăng lên nhiều lần, Hồng Hài Nhi và Độc Lang phải tăng tốc một chút mới có thể đi theo.

Lần này trở lại trên núi, không cần Phương Chính nói chuyện, Trần Đại Niên đã chủ động chạy tới uống nước, song lại bị Phương Chính ngăn trở.

- Ừm đại sư, không thể uống nữa?

Trần Đại Niên ngạc nhiên.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay