Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 870

Chương 870: Nóng Thì Chạy Đi

schedule ~11 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 870: Nóng Thì Chạy Đi

Hồng Hài Nhi quyết định giúp đỡ Trần Đại Niên, nam tử trung niên chỉ là hai chân khó đi lại nhưng hai tay rất khỏe, chống gậy, nhanh chóng nắm giữ phương pháp, đi lại đỡ hơn hẳn.

Kết quả đang định ra khỏi chùa, giọng Phương Chính bỗng nhiên vang lên từ sân sau:

- Tịnh Tâm, hôm nay dẫn Trần thí chủ làm quen hoàn cảnh. Bắt đầu gánh từ ngày mai.

- Vâng, sư phụ!

Hồng Hài Nhi đáp rồi xuống núi.

Trần Đại Niên vốn còn tức giận, nhưng khi nam tử trung niên nhìn thấy Hồng Hài Nhi nhỏ như vậy lại có thể gánh được bồn nước lớn, tới lui như gió thì sửng sốt và mong chờ. Sự nghi ngờ ban đầu cũng giảm đi, nam tử trung niên cắn răng một cái đi theo.

Cùng lúc đó, ở sân Nhất Chỉ tự, Phương Chính đi tới cạnh chậu hoa, ngón tay bắn ra, một đạo Phật dược linh khí bay vào chậu hoa. Sau một khắc, một cây linh sâm nhanh chóng mọc ra.

Phương Chính cảm thán nói:

- Bần tăng cũng dốc hết vốn liếng rồi...

- Sư phụ, thầy thật sự để Trần Đại Niên đi gánh nước ạ? Con nghĩ chú ấy không làm được.

Khỉ nói.

Phương Chính nói:

- Con cảm thấy thế, đó là bởi vì con không phải là thí chủ ấy. Một người cố chấp bao nhiêu thì sức mạnh cũng lớn bấy nhiêu. Thí chủ ấy yêu con mình hơn tất cả, chút chuyện nhỏ này không làm khó được.

- Sư phụ, Trần thí chủ đã đủ đáng thương rồi, thầy còn bắt chú ấy làm nhiều chuyện như vậy, không khỏi có chút quá độc ác. Không giống thầy trước kia, hẳn là có ẩn tình gì ạ?

Con sóc hỏi.

Phương Chính nghe xong, lập tức vui vẻ, vuốt vuốt đầu nó nói:

- Giỏi nha, rốt cuộc con cũng đã biết cách suy nghĩ về cuộc đời rồi.

Con sóc liếc mắt, nói:

- Con thông minh mà...

Phương Chính cười.

Khỉ hiếu kỳ, hỏi:

- Thật sự là có nguyên nhân khác ạ?

Phương Chính khẽ gật đầu, nói:

- Chân Trần thí chủ bị thương rất nặng, cách chữa bệnh bình thường là vô dụng. Nhưng nếu như họ chịu bỏ tiền đi tìm bác sĩ giỏi thì vẫn có hi vọng, mà cũng phải dựa vào vận may nữa... Vi sư biết thần thông, vẫy tay một cái là có thể chữa trị nhưng vấn đề lại trở lại ban đầu, đó là thần hay là y?

- Cho nên sư phụ muốn dùng y thuật chữa khỏi chân Trần thí chủ?

Con sóc mắt sáng lên, hỏi.

Phương Chính gật đầu nói:

- Đúng vậy, nhưng bệnh của thí chủ ấy rất khó giải quyết. Mà con gái thì sắp kết hôn, thời gian quá gấp, vi sư chỉ có thể dùng thuốc mạnh. Một cây linh sâm bổ sung năng lượng cho tế bào không hoạt động nhiều năm, cộng thêm vi sư châm cứu lưu thông máu, miễn cưỡng có thể để cơ năng khôi phục nhanh chóng. Tuy nhiên muốn trong vòng ba ngày có thể đi lại được thì cần bản thân Trần thí chủ cố gắng phối hợp.

- Sư phụ, vậy ba ngày là có thể trị được ạ?

Con sóc hỏi.

Phương Chính lắc đầu nói:

- Không biết, nhìn tạo hóa đi.

Con sóc:

- Ây... Nếu như không chữa khỏi, vậy chẳng phải chú ấy mất toi ba ngày rồi ư?

- Mất công ba ngày đổi lại một đôi chân, con cảm thấy không đáng? Đừng quên, vi sư có thể dùng linh sâm, thứ này tại Trái Đất tuyệt đối là giá trị liên thành. Tính đi tính lại, vẫn là vi sư thua lỗ. Haiz...

Phương Chính lại bắt đầu tính toán.

Linh sâm sinh trưởng nhanh chóng, rất nhanh đã lớn. Phương Chính bảo Khỉ gánh một thùng nước Thiên Long trì tới. Ao nước này được Cá mặn ngâm, nước bên trong cao hơn vô căn tịnh thủy một cấp bậc, chính là Phật quang thánh thủy. Hệ thống nói nước này có thể trừ tà tránh hung, tẩm bổ vạn vật, tuyệt đối là nhất đẳng. Ngay cả xác suất hóa rồng của cá chép trong ao cũng tăng lên ba phần!

Tuy nhiên tất cả mọi người trong chùa Nhất Chỉ lại không uống nước này, nguyên nhân rất đơn giản. Vừa nghĩ tới Cá mặn gian manh xảo quyệt họ đã không thể nào nuốt trôi. Cộng thêm cái vị mặn kia càng khó chịu, không trôi nổi.

Đương nhiên, quan trọng nhất chính là nước này nói dễ nghe thì là Phật quang thánh thủy, khó nghe thì chính là nước tắm, nước rửa chân của Cá mặn! Phương Chính còn hoài nghi, có phải cá chết này còn ăn uống ngủ nghỉ giải quyết hết trong đó không đây... Thử hỏi xem ai dám uống?

Không chỉ một lần, Phương Chính ngồi ở trong sân, ngửa đầu nhìn trời, trong lòng yên lặng cảm thán:

- Nếu nó là mỹ nhân ngư thì tốt, chí ít uống cũng không cảm thấy chướng ngại to đùng.

Chỉ là hắn cũng hiểu chướng ngại thật ra là ma chướng, sai không phải do Cá mặn mà là bản thân mình. Làm sao biết rõ là ma chướng, hắn cũng cất bước đi qua, ai bảo hắn là cái đại sư chứ?

Trong lúc miên man suy nghĩ, Khỉ đã gánh một thùng nước tới, đặt bên cạnh.

Phương Chính cắt một mảnh linh sâm thả vào trong nước rồi cất chỗ còn lại đi.

- Sư phụ, thầy chỉ thả một mảnh nhỏ, keo kiệt thế ạ?

Con sóc leo lên thùng nước, chổng mông nhìn vào trong.

Phương Chính nghe xong, phì cười nói:

- Keo kiệt? Con uống một ngụm thử đi.

Con sóc lắc đầu, kêu lên:

- Nước rửa chân Cá mặn, con không...

Tiếng nói còn chưa dứt, Khỉ hình như vô tình quét đuôi qua, bộp một tiếng đập vào mông Con sóc, nó rơi tõm vào thùng. Miệng há nên đã uống một ngụm to!

Con sóc bị kích thích, điên cuồng quơ móng vuốt, leo lên. Sau đó hé miệng nôn, nhưng mà uống rồi, nôn ra sao được?

Nó vừa định phẫn nộ gào thét lại sững sờ ngay tại chỗ, sau đó bụm mặt tươi cười, toàn thân run rẩy, nhảy tưng tưng, miệng kêu:

- Nóng, nóng, nóng... Nóng, nóng quá!

Con sóc quay ba vòng, cuối cùng nhìn chằm chằm một đống tuyết rồi vọt tới, đâm vào trong chỉ chừa lại một cái mông to bên ngoài.

Phương Chính chọc mông nhỏ, hỏi:

- Con thấy sao?

- Nóng ạ!

Con sóc kêu lên.

Phương Chính cười nói:

- Con tẩm bổ quá mức, dương hỏa thể nội bị tràn. Nghe lời vi sư, con chạy đi, vòng quanh trên núi, giải tỏa hết ra là được.

Con sóc nghe xong, leo ra khỏi đống tuyết, nhảy qua đầu tường, nhanh như chớp chạy mất dạng.

- Sư phụ, Nhị sư huynh sẽ không mệt quá chứ?

Khỉ hối hận, lo lắng hỏi.

Phương Chính lắc đầu nói:

- Sẽ không, giờ nó còn đang sung sức.

Chính như Phương Chính nói, ở trên đỉnh núi, Con sóc xuyên tới xuyên lui nhanh như chớp, vừa chạy vừa kêu. Nó nhanh chóng phát hiện trong cơ thể nó như có nguồn sức mạnh cuồn cuộn không dứt, chạy thế nào cũng không mệt! Ban đầu nó còn cảm thấy nóng khó chịu, nhưng chạy hoài lại cảm thấy trong người nóng hổi gió thổi lại lạnh cực kỳ thoải mái! Nhóc tì này càng chạy càng thoải mái, chạy nghiện luôn!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay