Chương 869: Đại Sư Chữa Bệnh
Tất Như Tâm không nói, nhưng Trần Oanh Oanh lại như hiểu ra điều gì.
- Oanh Oanh, nếu không đợi thêm thời gian rồi chúng ta kết hôn?
Cậu chàng cũng hiểu ra vấn đề.
- Em... Em vào xem ba.
Nói xong, Trần Oanh Oanh đuổi theo.
Đến cửa phòng cô thấy Trần Đại Niên ngẩn người nhìn hình mình. Không biết vì sao mà ba lại có một cảm giác cô đơn...
Năm đó hai chân ba bị gãy, thất nghiệp, vì chữa bệnh gần như không còn gì cả cũng không có thấy ba suy sụp như vậy. Lúc đó ba vẫn lạc quan, tin chắc mình còn có thể dốc sức làm việc. Nhưng hiện tại ba lại sa sút, như một kẻ lang thang.
Hình ảnh đến đây đột nhiên bị cắt ngang.
Trần Đại Niên tỉnh táo lại, mộng cảnh cũng vỡ vụn. Mọi người đều về tới hiện thực, nhìn nhau một chút, đều hiểu vì sao Trần Đại Niên khó chịu.
Thế nhưng mọi người cũng nghi hoặc, có vẻ như những chuyện này không liên quan gì tới Nhất Chỉ tự mà! Giữa mùa đông nam tử trung niên leo lên núi làm gì?
Thế là Phương Chính hỏi:
- A Di Đà Phật, thí chủ lên núi cần làm chuyện gì?
Phương Chính không vòng quanh, bò lên giữa mùa đông nhất định là có chuyện gì. Nếu không ai đần tới mức tự đi tìm đường chết thế này?
Trần Đại Niên cười khổ một tiếng nói:
- Phương Chính trụ trì, lần này tôi tới cầu phật, cũng là tới tìm thầy.
Phương Chính yên lặng:
- Cầu phật? Tìm bần tăng?
Phương Chính càng ngu người, nam tử trung niên không ở nhà trông coi vợ con, đi cầu phật làm gì? Tìm hắn làm gì? Chẳng lẽ bảo hắn giả mạo chủ trì hôn lễ? Hiển nhiên là không thể.
Trần Đại Niên nói:
- Con gái phải lập gia đình, tôi muốn đi cùng con bé.
- Ừm.
Phương Chính vẫn không hiểu.
Độc Lang, Khỉ cũng buồn bực nhìn Trần Đại Niên.
Trần Đại Niên nói:
- Tôi muốn đứng lên, tự tay giao con bé cho Tiểu Lư. Tôi muốn đi cùng con bé trong thời khắc quan trọng nhất đời nó.
Phương Chính ngạc nhiên, hắn hiểu ý chú. Thế nhưng chuyện Phương Chính biết trị bệnh cũng không nhiều người biết. Nam tử trung niên nghe ai nói? Vì sao nam tử trung niên lại chắc chắn Phương Chính có bản lĩnh chữa được như thế?
Trần Đại Niên nói:
- Tôi đi bệnh viện tìm viện trưởng, hắn nói chân tôi cũng không phải không có cơ hội, nhưng phải dựa vào may mắn. Tôi đau khổ cầu xin, hắn đề cử thầy, nên tôi đến đây...
Phương Chính yên lặng, hắn vẫn nhớ vị viện trưởng ấy, chỉ là không ngờ đối phương lại đẩy người đến đây. Hắn cũng có chút đau đầu, tuy là có biện pháp chữa khỏi, nhưng tiện tay chữa khỏi như thế thì không khỏi chứng tỏ rằng giá của hắn cũng quá rẻ? Trên thế giới sang quý nhất chính là lòng tốt, nhưng rẻ nhất cũng là lòng tốt. Kinh nghiệm không thể truyền bậy chính là vì thế.
- Đại sư, tôi xin thầy, tôi không hi vọng xa vời về sau có thể đi được. Chỉ cần để cho tôi đi mấy bước là được, để tôi đưa con gái đi đoạn đường kia là được rồi, van cầu thầy.
Trần Đại Niên cầu xin.
Phương Chính nhìn nam tử trung niên như thế, trong lòng cũng mềm đi.
Lúc này, Hồng Hài Nhi nói:
- Sư phụ, con cảm thấy thầy có thể giúp chú ấy.
Con sóc kéo tai Phương Chính, Khỉ nhìn, Độc Lang vẫy tai. Cá mặn treo sau lưng Trần Đại Niên nhìn hắn với ánh mắt thầy sẽ không nhẫn tâm đến thế chứ.
Phương Chính tự nhủ: Mấy tên đần này lại dám làm phản tập thể.
Thế là Phương Chính hai tay chập lại nói:
- A Di Đà Phật, bần tăng vừa mới giúp thí chủ hoạt lạc kinh mạch, phát hiện hai chân thí chủ hoàn toàn còn có thể cứu chữa.
- Thật ư?
Trần Đại Niên nghe xong, vô cùng kích động kêu lên.
Phương Chính nói:
- Đúng vậy, nhưng muốn thấy hiệu quả trong thời gian ngắn lại rất khó.
- Tôi... Tôi chỉ có ba ngày. Ba ngày sau, Oanh Oanh sẽ lập gia đình.
Trần Đại Niên thấp thỏm nói.
Phương Chính nhíu mày lại, nói:
- Bần tăng y thuật có hạn, muốn đứng lên đi mấy bước chỉ trong vòng ba ngày là gần như không có khả năng. Trừ khi...
- Trừ khi thế nào? Đại sư, thầy cứ nói, chỉ cần tôi có thể làm được, tôi nhất định sẽ làm.
Trần Đại Niên nghĩ Phương Chính đang đòi phí chữa bệnh, lập tức kêu lên.
Phương Chính lắc đầu nói:
- Chuyện này thí chủ có thể làm được, nhưng có thể kiên trì nổi không lại phải do bản thân thí chủ. Phải nói trước chuyện này rất khó cũng rất khổ. Mà không nhất định có thể thành công.
- Tôi đồng ý! Chỉ cần có thể đi được mấy bước, bao đau khổ tôi đều chịu được!
Trần Đại Niên thốt lên không cần suy nghĩ, đến mức câu nói kế tiếp của Phương Chính đã là không khí. Hiện tại nam tử trung niên cược, lấy ngựa chết làm ngựa sống.
Phương Chính gật gật đầu, chỉ tiểu Phật vạc đựng nước nhà mình nói:
- Đã như vậy, về sau nước trong vạc này đành giao cho thí chủ rồi.
- Hả... gánh nước?
Trần Đại Niên trợn tròn mắt, hai chân hắn không thể dùng, miễn cưỡng dùng hai tay mới có thể đi. Hòa thượng này lại muốn hắn làm công việc mà phải có hai tay mới làm nổi, đây quả thực là không cho hắn đường sống!
Phương Chính gật đầu nói:
- Không sai, chính là gánh nước. Mà thí chủ chỉ có thể dùng chân đi, không thể dùng tay!
- Thế nhưng là...
Trần Đại Niên trợn tròn mắt.
Phương Chính nói:
- Không có thế nhưng là, bần tăng không lấy tiền nhưng muốn được trị liệu và nuôi cơm, bao ở, đây là điều thí chủ bắt buộc phải làm.
Nhất Chỉ tự không nuôi cơm người ngoài, cũng không để kẻ ngoại lai ở lại. Nhưng quy định này không cứng nhắc, nếu như đối phương chịu nỗ lực bỏ sức lao động nhất định, làm việc cho chùa thì vẫn có thể ở lại. Nói trắng ra là, Nhất Chỉ tự không nuôi người rảnh rỗi, cũng không nuôi người vô tích sự.
Cho nên Phương Chính để Trần Đại Niên làm chuyện này, đương nhiên còn có ý khác nữa.
Trần Đại Niên nhìn nhìn hai chân của mình, buồn bực nói:
- Thế nhưng chân của tôi không thể động mà?
- Tịnh Tâm, đi làm một bộ gậy chống cho thí chủ sau đó nói cho thí chủ biết cách gánh nước mà không dùng tay.
Phương Chính lại nói với Trần Đại Niên:
- Thí chủ, nếu thí chủ muốn ở lại chữa bệnh thì phải cố gắng làm tốt chuyện này. Còn nữa thí chủ chỉ có thể đi đến sơn tuyền giữa sườn núi để múc nước, không được múc trong Thiên Long trì. Tịnh Pháp, con phụ trách trông, nếu sai thì trực tiếp đuổi xuống núi.
Phương Chính nói xong, quay người rời đi.
Nghe đến đó, Độc Lang, Con sóc, Khỉ, Hồng Hài Nhi cùng Cá mặn đều đồng tình nhìn Trần Đại Niên.
Tuy nhiên Phương Chính đã nói như vậy, mọi người cũng không tiện nói gì.
Hồng Hài Nhi đi chặt mấy cây Hàn trúc, thuần thục làm hai cây gậy chống.
Độc Lang thì đi theo Trần Đại Niên, như một cái giám quân.
Trần Đại Niên đắng chát nhìn, nói:
- Ừm... Tiểu sư phụ, làm sao làm được đây?
Hồng Hài Nhi nói:
- Không dùng tay cũng không phải là không thể làm, không nói là không được có người giúp, cho nên... tôi là cu li đây, haiz.
Hồng Hài Nhi là người chuyên chức gánh nước ở Nhất Chỉ sơn nên có phương pháp riêng. Nhất là Phương Chính chỉ nói để Trần Đại Niên nấu gánh nước, cũng không có nói bắt nam tử trung niên tự múc và đổ nước! Nói cách khác, múc và đổ là có thể giúp được.