Chương 868: Nhìn Không Đủ
Vì không muốn trở thành vướng víu, vì biết hai tay có thể đi đường nên nhân lúc trong nhà không có người, Trần Đại Niên từ bỏ xe lăn, đau đớn cắn răng trói lại hai chân, dùng hai tay chống thân thể đi lên phía trước, mỗi ngày tập luyện kiệt sức, nhưng lại phải giả vờ nhẹ nhõm trước khi người nhà trở về.
Tuy nhiên không có tường nào gió không lọt qua được, cuối cùng vẫn bị tiểu Oanh Oanh phát hiện.
Một buổi chiều, tiểu Oanh Oanh về sớm đụng phải Trần Đại Niên dùng hai tay đi lên nhà trong hành lang, nước mắt không cầm được chảy xuống, cô ấy quỳ trước mặt Trần Đại Niên, khóc lớn.
- Ba... Ô ô...
Tiểu Oanh Oanh khóc ròng nói.
Trần Đại Niên lại cười:
- Con gái ngốc khóc cái gì mà khóc? Lớn vậy rồi còn khóc như trẻ con thế.
Tiểu Oanh Oanh bị Trần Đại Niên đùa vui lên, nước mắt vẫn chảy, nói:
- Ba, sao ba đi ra làm gì? Ba muốn đi cứ nói với con, con về sẽ đưa ba xuống lầu. Mà xe lăn của ba đâu?
- Ngốc ghê, ba chỉ muốn đi ra ngoài dạo một chút mà thôi, con làm gì thế? Huống hồ, ba con cũng không phải phế nhân, chỉ là sau nhà mà thôi, còn cần con đưa?
Trần Đại Niên cười nói:
- Ba có thể dùng hai chân đi cũng có thể dùng hai tay đi. Ba có thể sử dụng hai chân đứng lên, cũng có thể dùng hai tay đứng lên mà.
- Ba, nhìn ba thế này con khó chịu lắm. Ba chờ một chút, con đi lấy xe lăn. Mà bác sĩ có nói chỉ cần phối hợp trị liệu chân ba vẫn còn cơ hội.
Lúc Tiểu Oanh Oanh nói lời này, ánh mắt lại hơi đảo.
Nhưng mà Trần Đại Niên lại cười lên ha hả:
- Con gái ngốc, con là con của ba, chả lẽ con nói dối mà ba không nhìn ra ư? Yên tâm đi, có xíu đả kích ấy ba còn tiếp nhận được. Không phải chỉ là một đôi chân thôi sao? Ba còn có tay mà! Đến mức xe lăn? Con coi ba là tàn tật à? Về sau ba không ngồi xe lăn, người tàn tật mới ngồi xe lăn. Ba khỏe mà! Không tin thì ba với con so tài một chút, đôi tay này của ba cũng không chậm hơn chân ngắn của con đâu!
- Ba mới chân ngắn ý...
Tiểu Oanh Oanh tức giận nói.
Cuối cùng tiểu Oanh Oanh vẫn cùng Trần Đại Niên thi đấu, đương nhiên nam tử trung niên không bằng tiểu Oanh Oanh, nhưng cô ấy không chạy nhanh mà chỉ đi theo sau lưng chú. Nhìn xem ba mình phí sức lên tầng, tiểu Oanh Oanh mắt ầng ậng nước. Bạn biết Trần Đại Niên làm như thế chỉ là muốn cô ít áy náy đi mà thôi.
Tiểu Oanh Oanh che miệng, cố gắng không để mình khóc thành tiếng, cứ như vậy lẳng lặng đi theo...
Nhìn ba sáng sủa và cố gắng, tiểu Oanh Oanh dần đi ra khỏi ám ảnh.
Mây đen treo trên gia đình cũng theo đó mà tán.
Con sóc không hiểu hỏi:
- Sư phụ, vì sao chú ấy không ngồi xe lăn? Chân liệt rồi, cần gì kiên trì dùng tay như vậy chứ? Con thấy thừa mà.
Phương Chính lắc đầu, không nói chuyện.
Độc Lang lại ngẩng đầu lên, nói:
- Có một loại tôn nghiêm, gọi là tôn nghiêm đàn ông. Tâm không ngã không có cái gì có thể làm khó chúng ta! Hẳn là chú đã dùng một cách khác để chứng minh bản thân nhưng quan trọng hơn là cho tiểu Oanh Oanh nhìn, để bạn ấy biết chú không bị đánh bại, cuộc đời vẫn tràn ngập hi vọng. Để tiểu Oanh Oanh đừng áy náy nữa, đi ra khỏi bóng ma tâm lý. Xem ra chú đã thành công.
Con sóc nghe cái hiểu cái không.
Phương Chính lại khẽ gật đầu, đồng ý lời Độc Lang nói, tiếp tục nói:
- Có một nỗi đau không kêu đau được, có một loại nước mắt không chảy nổi ra, có một thứ tình yêu không thốt lên bằng lời, có một loại trách nhiệm trong âm thầm, có một loại nụ cười là nụ cười của đàn ông. Đây chính là đàn ông, giấu nỗi đau khổ nở nụ cười để dựng lên một gia đình ấm áp.
Mấy đứa nghe rồi trở nên trầm mặc.
Cá mặn đột nhiên hỏi:
- Còn cô kia đâu? Không làm gì ư?
Phương Chính lắc đầu nói:
- Một người đàn ông có giỏi thế nào cũng chỉ là cột chống thôi, muốn ngôi nhà này ấm áp, xinh đẹp còn phải nhờ vào người phụ nữ. Nam nữ phối hợp, mới là hạnh phúc.
Cá mặn là lưu manh mọt kiếp nên hoàn toàn không hiểu, đầu cá lắc lư.
Hồng Hài Nhi vỗ vỗ đầu cá nói:
- Được rồi, đừng suy nghĩ. Lúc đầu tôi cũng không hiểu, đi theo sư phụ nhiều một chút, nhìn mọi thứ, rảnh thì lên mạng, học một ít. Sớm tối đều sẽ hiểu.
- Lên mạng? Chính là tấm kính lập phương mà cậu hay chơi?
Cá mặn hỏi.
Hồng Hài Nhi gật đầu, như đại ca mà dẫn Cá mặn sang một bên thì thầm.
HÌnh ảnh lại thay đổi, Trần Đại Niên càng lúc càng lớn tuổi, nhìn con gái lớn lên từng ngày, mặc dù vẫn mỉm cười nhưng vẻ u sầu cũng càng ngày càng nhiều.
Trần Oanh Oanh tan tầm trở về, Trần Đại Niên ngồi ở đó, nhìn con gái, như lúc bạn ấy còn bé, nam tử trung niên vĩnh viễn nhìn không đủ.
Trần Oanh Oanh cười khổ nói:
- Ba, ba lại nhìn con như vậy, con không ăn được cơm đâu.
Trần Đại Niên ha ha cười nói:
- Thật là, ba nhìn con từ nhỏ mà giờ nhìn một lát con đã không ăn được cơm rồi à?
- Được rồi, nhìn anh xem, mau ăn đi.
Tất Như Tâm khiển trách.
Trần Đại Niên lúc này mới ngoan ngoãn ăn cơm, không nhìn nhưng gắp không ngừng. Trần Oanh Oanh vội vàng hỏi:
- Ba, có phải ba bị ốm không? Con sợ đấy.
Tất Như Tâm cười nói:
- Nói mò gì thế? Ông ý khỏe mà, hôm trước mới đi kiểm tra xong, các chỉ số còn tốt hơn cả mẹ.
Trần Oanh Oanh yên tâm, chỉ cảm thấy dạo này ba mình có điểm là lạ.
Ban đêm, Trần Đại Niên ngồi ở trên giường, cầm ảnh Trần Oanh Oanh ngắm nghía.
Tất Như Tâm tò mò hỏi:
- Đại Niên, anh làm gì vậy?
Trần Đại Niên thở dài, lắc đầu không nói, đi ngủ.
Năm mới đến, Trần Oanh Oanh xấu hổ dẫn một cậu chàng cũng xấu hổ về nhà. Cậu rất tốt, Tất Như Tâm rất hài lòng... Chỉ có Trần Đại Niên ngồi ở kia cắm đầu uống rượu, sắc mặt khó coi. Bị cô bóp mấy lần eo mới miễn cưỡng nói mấy câu.
- Tiểu Lư à, tình cảm quan trọng thật nhưng sự nghiệp cũng y như vậy. Bây giờ cháu còn đang trong giai đoạn lập nghiệp, nếu cưới có thể ảnh hưởng...
Trần Đại Niên nói.
- Ba... Chúng con đã thương lượng xong.
Trần Oanh Oanh kêu lên.
Trần Đại Niên lần đầu tiên trừng Trần Oanh Oanh, tiếp tục nói:
- Con làm gì mà vội kết hôn? Cũng không phải bắt con ở vậy, muộn mấy ngày không được à?
Nói nữa mắt Trần Đại Niên cũng đỏ lên, trừng trừng mắt, ngẩng đầu lên không cho nước mắt rơi xuống, khẽ nói:
- Ai nha, già rồi. Sức khỏe kém, ba đi nghỉ trước.
Nói xong, Trần Đại Niên điều chỉnh xe lăn trở về phòng.
- Mẹ, ba con... sao vậy ạ?
Trần Oanh Oanh hỏi.