Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 867

Chương 867: Gọi Tiếng Ba Nghe Nào

schedule ~11 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 867: Gọi Tiếng Ba Nghe Nào

Trần Đại Niên đắc ý nói:

- Anh bảo mà, con chúng ta thông minh lắm. Đây là nước chảy đá mòn, bắt đầu từ nhỏ, ngày qua ngày mà nên thành quả. Trọng điểm là đó là con gái anh á!

- Xéo đi! Được tiện nghi còn khoe mẽ, ăn đá!

Tất Như Tâm bị tức, nhấc chân đạp.

Trần Đại Niên ôm Oanh Oanh nhanh chân chạy mất, trong phòng vui vẻ hòa thuận.

Lại chỉ chớp mắt, bé con đã lớn lên rồi, ngồi trên sô pha xem tivi say sưa.

Đúng lúc này, Trần Đại Niên ủ rũ cúi đầu đi vào, ngồi ở trên ghế thở dài thở ngắn.

Tiểu Oanh Oanh hiếu kì góp tới hỏi:

- Ba, ba lại bị mẹ mắng hả?

Trần Đại Niên tội nghiệp gật đầu.

Tiểu Oanh Oanh nói:

- Ba chờ con, con giúp ba nói mẹ nha.

Nói xong, tiểu Oanh Oanh chạy vào phòng Tất Như Tâm, không bao lâu cô đi ra đá nam tử trung niên một cái:

- Con gái bảo anh vui vẻ lên chút.

Trần Đại Niên cười xấu xa nhìn Tất Như Tâm nói:

- Đây coi như là em đang xin lỗi anh à?

Tất Như Tâm không lên tiếng, tiểu Oanh Oanh kéo tay cô, làm nũng nói:

- Mẹ, mẹ đồng ý với người ta rồi nha.

Tất Như Tâm nhíu mũi với tiểu Oanh Oanh nói:

- Giờ mẹ tin câu nói kia rồi, con gái chính là tình nhân kiếp trước của ba! Con chỉ giúp ba con thôi!

Tiểu Oanh Oanh le lưỡi:

- Mẹ, người ta vẫn là cục cưng của mẹ mà.

Tất Như Tâm hừ hừ hai tiếng, nói với Trần Đại Niên:

- Ừm.

Trần Đại Niên biết tiếng ừm này coi như Tất Như Tâm đã cúi đầu, lập tức cười vui vẻ, như cách mạng giành được thắng lợi vậy.

Hình ảnh lại đổi, tiểu Oanh Oanh lại lớn một chút, buồn rầu đeo cặp sách đứng ở cửa ra vào, không chịu vào nhà.

Lúc này Trần Đại Niên trở về, cau mày nói:

- Oanh Oanh, con làm gì vậy? Sao không vào nhà? Có phải lại thi rớt rồi không?

Tiểu Oanh Oanh gật đầu nói:

- Vâng... Con sợ đi vào bị mẹ mắng.

Trần Đại Niên ha ha cười nói:

- Không sao, đi vào đi, để đó ba lo!

- Vậy ba vào trước đi.

Tiểu Oanh Oanh lui về sau hai bước.

Trần Đại Niên im bặt, lau lau mũi, lúng túng nói:

- Ba sẽ làm hậu thuẫn cho, Oanh Oanh đi vào trước đi.

- Ha ha... Tin ba mới là lạ. Ba lại uống rượu, ba muốn con đi vào nhận hỏa lực trước, sau đó ba tiếp nhận đợt thứ hai. Cổ nhân nói: Nhất cổ tác khí tái nhi suy tam nhi kiệt. Ba định chờ mẹ đỡ bực mình mới vào đúng không? Nào có ai hố con gái mình như ba không? Ba có còn là người ba thân yêu của con không đấy?

Tiểu Oanh Oanh ôm cánh tay Trần Đại Niên lung lay.

Trần Đại Niên lúng túng gật đầu nói:

- Đương nhiên là còn.

- Vậy ba vào trước đi.

Tiểu Oanh Oanh nở nụ cười âm mưu thành công.

Trần Đại Niên bất đắc dĩ, đành phải đi vào trước, quả nhiên, vừa vào đã bị mắng một chập. Chờ tiểu Oanh Oanh đi vào, Tất Như Tâm hừ hừ nói:

- Con cũng là đồ ngốc, tức chết mẹ, hết sức nổi giận rồi, ăn cơm!

Nhìn Tất Như Tâm đi rồi, tiểu Oanh Oanh nhìn Trần Đại Niên tội nghiệp, giơ chữ V thắng lợi trốn qua một kiếp.

Trần Đại Niên khóc không ra nước mắt...

Tiểu Oanh Oanh lập tức chạy tới, hôn Trần Đại Niên một cái, cười nói:

- Con cám ơn ba!

Trần Đại Niên nín khóc mà cười...

Nhìn đến đây, Con sóc theo bản năng kéo tai Phương Chính, thầm nói:

- Sư phụ, con nhớ mẹ con.

- Mẹ con ở đâu?

Phương Chính theo bản năng hỏi.

Con sóc thở dài nói:

- Chôn rồi.

Phương Chính mới nhớ ra hình như Con sóc chỉ có tuổi thọ từ tám năm đến mười lăm năm. Lại thêm hoàn cảnh dã ngoại, dã thú tập kích các loại, tuổi thọ đó còn giảm đi nhiều. Nhẹ nhàng sờ đầu Con sóc, nói:

- Không sao, về sau chúng ta chính người nhà của con.

- Cám ơn sư phụ.

Con sóc nước mắt đầm đìa nhìn Phương Chính, sau đó dùng tai Phương Chính lau nước mắt, tiện thể lau nước mũi...

Phương Chính đen mặt! Mà khiến mặt hắn càng thêm đen chính là trên đó lại thêm một cái đầu cá, như tên trộm mà nói:

- Đại sư, tôi cũng nhớ mẹ tôi.

Nói xong, Cá mặn cũng cọ đầu cá lên người Phương Chính.

Ầm!

Phương Chính vung tay đập Cá mặn xuống đất.

Cá mặn không cam lòng kêu lên:

- Đều nói chúng sinh bình đẳng, sư phụ bắt nạt cá à?

Phương Chính liếc Cá mặn nói:

- Cá mặn như cậu ở đâu ra cha mẹ?

- Trước khi bị ướp tôi cũng có cha mẹ chứ?

Cá mặn kêu lên.

- Vậy cậu còn nhớ rõ không?

Phương Chính hỏi.

Cá mặn yên lặng... Nó là Cá mặn chi thần sinh linh trí. Nói trắng ra là, nó và tiền thân trên cơ bản không có quan hệ. Tiền thân trải qua cái gì, còn có ký ức các kiểu cũng không có. Cho nên, nếu bảo có cha mẹ thì Phật Tổ miễn cưỡng được coi là một người. Dù sao, là Phật Tổ ngày đêm niệm kinh, để nó tỉnh lại linh trí. Tuy nhiên cũng chỉ có thể xem như là ba, còn mẹ... tên này không có!

Cho nên cú tát của Phương Chính không oan.

Cá mặn tức giận nằm trên mặt đất, nhìn Trần Đại Niên cùng con gái âu âu yếm yếm, cảm thán nói:

- Nói thật, trước kia tôi cảm thấy có phải có con rồi đều như thế hay không. Giờ phát hiện... có con thật đúng là rất hạnh phúc.

Hồng Hài Nhi liền nói:

- Con cảm thấy có cha mẹ tốt mới hạnh phúc.

- Tịnh Tâm xem đi, tôi muốn có con mà cậu muốn có cha mẹ, nếu không hai chúng ta chung lại, cậu làm con trai tôi, tôi làm ba cậu, được không? Nào gọi ba đi...

Cá mặn tiến tới, cười hắc hắc nói.

Hồng Hài Nhi nhếch miệng cười một tiếng.

Phương Chính quả quyết bưng kín mắt Con sóc, sau một khắc, tiếng kêu thảm thiết cùng tiếng đấm như tiếng trống vang lên không dứt...

Hình ảnh lại xoay, tiểu Oanh Oanh đã lên cấp hai, học hành cũng càng ngày càng giỏi, cả nhà rất vui vẻ. Trần Đại Niên mặc dù càng ngày càng bận rộn, nhưng vẫn sẽ bớt thời gian ở nhà với vợ con, một nhà vui vẻ hòa thuận.

Đến cấp ba, tiểu Oanh Oanh có hơi hướng phản nghịch, cuối cùng cả nhà cố gắng đã vượt qua rồi.

Sau đó là đại học...

Nhìn đến đây, Cá mặn sưng mặt sưng mũi có chút hiếu kỳ:

- Cuộc đời Trần Đại Niên có thể nói là thuận buồm xuôi gió, thời gian trôi qua vô cùng vui vẻ. Làm sao mà lúc đến chùa chúng ta lại giống như cha mẹ chết? Không hợp lý.

Phương Chính híp mắt nói:

- Ừm... Có thể là do đây.

Phương Chính đã cảm nhận được bầu không khí mộng cảnh đang biến hóa, thiếu đi mấy phần ấm áp, nhiều hơn mấy phần đìu hiu cùng thê lương.

Một lần cãi nhau tiểu Oanh Oanh chạy ra ngoài, Trần Đại Niên đuổi theo, bị một chiếc ô tô chạy như bay đụng phải. Hai chân đã mất đi tri giác, nam tử trung niên thành tàn tật! Trần Oanh Oanh áy náy bắt đầu trở nên hướng nội, không còn thích nói chuyện nữa.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay