Chương 866: Đi Đường
Tất Như Tâm nhìn Trần Oanh Oanh, lại nhìn Trần Đại Niên, chỉ có thể bất đắc dĩ cười nói:
- Thêm hai tên dở hơi, sao sống được đây... Trần Đại Niên anh đừng có mà quá đà, coi chừng em ghen ôm con gái về nhà ngoại đó.
- Bà xã, đừng vậy chứ, anh tâm sự với em đi.
Trần Đại Niên lập tức bu lại.
- Chuyện gì?
Tất Như Tâm hỏi.
- Chúng ta phải vào thành phố.
Trần Đại Niên nói.
Tất Như Tâm trợn to mắt, vui đến phát khóc mà nói:
- Quá tốt rồi, Đại Niên à chúng ta đã hết khổ! Mấy năm nay anh vất vả rồi, mỗi ngày tăng ca, người gầy vài vòng.
- Không vất vả, vất vả gì đâu, không phải là khổ tận cam lai sao, ha ha...
Trần Đại Niên cười khúc khích, nhìn vợ mình và cả cô con gái vừa ngủ, trong lòng thỏa mãn. Nam tử trung niên sờ lên vết sẹo lồi trên cánh tay, lúc tăng ca gặp tai nạn lao động...
Mấy hình ảnh tiếp theo không dài, đều là Trần Đại Niên vui vẻ nói cười.
- Như Tâm! Oanh Oanh cười rồi, lần này cười thật kìa! Nhìn mặt y như anh ý.
- Như Tâm! Oanh Oanh biết lật người, ha ha... Bé con này nghiện lật rồi, không quay lại được.
- Như Tâm, về sau Oanh Oanh nhà chúng ta chắc chắn đạt giải quán quân bơi lội, con bé thích nước ghê, tắm không muốn ra luôn. Ha ha... Đập nước mạnh quá!
...
- Như Tâm, Oanh Oanh đang làm gì vậy?
- Ừm hình như là đang bò.
- Sao anh thấy con bé đang bơi lội nhỉ? Có đứa nào bò mà tay chân khua loạn xạ thế kia không?
- ...
- Như Tâm! Con gái chúng ta biết bò rồi, chúng ta phải đi ra tiệm chụp lại mới được!
Liên tiếp hình ảnh xuất hiện.
Trên đất trống, Trần Đại Niên và Tất Như Tâm đứng hai bên, dưới là Trần Oanh Oanh nho nhỏ.
Tất Như Tâm khẽ nói:
- Oanh Oanh, đi nào con, đi về chỗ ba kìa.
Hai người chỉ cách có hai bước nhưng tiểu Oanh Oanh vẫn sợ hãi, nắm chặt tay Tất Như Tâm, không chịu buông.
Trần Đại Niên ngồi xuống, nhìn tiểu Oanh Oanh nói:
- Oanh Oanh, nào, tới chỗ ba nào. Ba bảo vệ con, không sao nha.
Cũng lạ, thấy Trần Đại Niên gọi mình, tiểu Oanh Oanh lại bước ra một bước, vẫn nắm lấy tay mẹ, hiển nhiên còn đang sợ. Nhưng tiểu Oanh Oanh lại vươn một tay khác về phía Trần Đại Niên.
Trần Đại Niên kéo tay bé, nhìn bé buông tay mẹ ra rồi nhào tới trước một cái vào ngực mình. Cảm nhận y như năm xưa mình đã ôm bé, ôm toàn thế giới, ôm tính mạng mình.
Sau đó Trần Đại Niên và Tất Như Tâm cách nhau xa hơn một chút, chậm rãi dẫn dắt tiểu Oanh Oanh đi, lúc đầu bé con không chịu bỏ tay mẹ, thế là cô phải dẫn bé đi rồi đột nhiên buông ra. Bé sợ thế là vội vàng nhào về phía ba, tìm kiếm che chở.
Trần Đại Niên ôm lấy bé, cho bé cảm giác an toàn, đồng thời lớn tiếng tán dương:
- Oanh Oanh giỏi quá đi!
Tiểu Oanh Oanh càng ngày càng mạnh dạn, chơi hào hứng, thế là tới tới lui lui từ chỗ mẹ đi sang chỗ ba ba, rồi từ ba quay về phía mẹ, hồn nhiên không chú ý tới mình đi càng ngày càng xa, càng ngày càng vững, ba mẹ cũng càng ngày càng vui vẻ.
Mặt trời ngả về tây, trên đường nhỏ đá vụn công viên là bóng hai lớn một nhỏ, vô cùng ấm áp.
Hình ảnh lại thay đổi, cũng không biết là năm nào, nhìn từ cửa sổ nhà Trần Đại Niên ra ngoài có thể thấy nhà lầu đối diện, khoảng sáu tầng. Phía dưới còn có mấy nhà kho, không lớn cũng tương đương với nông thôn, chỉ là để đồ đạc.
Trong phòng cũng có TV, ghế sô pha, quạt điện.
Trần Đại Niên cài máy nhắn tin ở thắt lưng, áo sơ mi trắng quần tây đen, rất chững chạc.
Nam tử trung niên đang viết cái gì đó.
Đúng lúc này, ngoài cửa phòng vang lên tiếng lạch cạch, như có người đang mở chốt cửa, nhưng không mở được.
Tiếng động không lớn, Trần Đại Niên bên trong cũng không nghe thấy.
Phương Chính và mấy đệ tử nhìn nhau, sau đó xuyên tường qua, nhìn tình hình bên ngoài cửa.
Một cô bé tết tóc, mặc quần áo màu vàng in hình chuột Mickey, bàn chân nhỏ kéo một chiếc dép to đùng đệm lên chân, cố gắng đi mở chốt cửa. Bé con quá thấp, chỉ có thể miễn cưỡng với đến dưới chốt nhưng không tóm được.
Bé con cố gắng mấy lần như bị tức giận, trực tiếp đập cửa phòng, kêu a a a a...
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng một người phụ nữ, Tất Như Tâm mặc tạp dề chạy tới, cười nói:
- Oanh Oanh ngoan, ba đang làm việc, con không làm phiền ba được không nào?
Con nhóc lại càng đập mạnh, gào lên:
- A a...
- Sư phụ, hình như con bé không biết nói.
Con sóc nói.
Phương Chính khẽ gật đầu, nhìn Oanh Oanh hẳn là mới khoảng một tuổi, vừa biết đi không bao lâu. Lúc này, đứa trẻ nào biết nói sớm đã có thể toác ra mấy chữ rồi. Nhưng có bé biết nói chậm cũng là bình thường.
Tất Như Tâm cười nói:
- Được rồi, đợi lát nữa ba xong việc rồi chơi với con, nha?
Con nhóc vẫn đập cửa phòng, Tất Như Tâm bất đắc dĩ, sợ con gái làm phiền chồng nên định ôm đi. Vừa ôm quay lại đã nghe thấy con gái kêu giòn:
- Ba...
- Hả?
Tất Như Tâm nghe xong, lập tức ngây ngẩn cả người.
Không đợi Tất Như Tâm hoàn hồn, cửa phòng đang đóng chặt cạch cái mở ra, Trần Đại Niên kích động vọt ra, kêu lên:
- Như Tâm, vừa nãy Oanh Oanh gọi anh là ba đúng không?
- Không... không phải anh đang làm việc à? Cách cánh cửa... Tai anh làm bằng gì thế? Cái này cũng có thể nghe được?
Tất Như Tâm nhìn Trần Đại Niên kích động, ghen tỵ nói:
- Anh nghe lầm, mau đi làm việc đi. Con gái có biết nói cũng sẽ gọi mẹ trước!
- Ba... A... Ba!
Đúng lúc này, Oanh Oanh lại kêu lên, hơn nữa còn gọi liên tiếp. Mặc dù ở giữa có âm a, nhưng chữ ba lại vô cùng chuẩn xác.
Trong nháy mắt đó, Trần Đại Niên hưng phấn nhảy dựng lên, hình tượng chững chạc trước đó sụp đổ, y như một đứa trẻ. Sau đó ôm Oanh Oanh hôn chụt một cái...
Tất Như Tâm chua xót nói:
- Sao lại không phải gọi mẹ...