Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 865

Chương 865: Ấm Á

schedule ~10 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 865: Ấm Á

Phương Chính chỉ cảm thấy tối đen, sau một khắc xuất hiện ở hành lang bệnh viện, đúng hơn là bên ngoài phòng sinh. Một người đàn ông trẻ tuổi ngồi trên ghế đang hoang mang lo lắng. Nhìn anh ta có nét của Trần Đại Niên, hẳn là nam tử trung niên lúc còn trẻ.

- Sư phụ, chú ý đang chờ gì ạ?

Con sóc tò mò hỏi.

Phương Chính không nói, bởi vì đúng lúc này cửa phòng sinh mở ra, một y tá ôm đứa bé chạy ra, vui vẻ kêu lên:

- Con gái, con gái! Chúc mừng anh Trần, là một tiểu thư nha!

- Con gái? Con gái...

Trần Đại Niên mừng như điên nhảy dựng lên, ôm con đồng thời hỏi:

- Vợ em thế nào rồi ạ?

- Mẹ con bình an.

Y tá cười nói.

Trần Đại Niên cười không khép miệng, cúi đầu nhìn con bé, mặt nhăn nhăn, da hơi đỏ, mắt nhắm nhưng không khóc, hai cái tay nhỏ nắm chặt như đang cầm thứ gì quý báu lắm không nỡ cho người ta nhìn.

- Y tá, sao con bé không khóc ạ?

Trần Đại Niên hỏi.

- Khóc rồi, vừa ra đã ăn vạ! Mẹ bé nhìn một lát rồi mới ôm ra.

Y tá cười nói.

Trần Đại Niên lập tức yên tâm:

- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, bé con khóc là tốt, ha ha ha... Nào con gái, gọi ba đi, gọi ba đi nào!

Trần Đại Niên như đang đón giao thừa, rất vui vẻ.

Còn chị y tá thì trợn trắng mắt.

Con sóc hỏi Phương Chính:

- Hóa ra là sinh con, thảo nào lại vui thế. Nhưng sư phụ ơi, em bé vừa sinh ra sẽ gọi ba được ạ?

Hồng Hài Nhi hừ hừ nói:

- Đương nhiên là không thể nào.

- Không có thiên tài trời sinh biết nói chuyện ư?

Cá mặn cũng tò mò hỏi.

Hồng Hài Nhi nhếch nhếch miệng, nói:

- Nếu biết nói thật, vậy cũng không phải thiên tài.

- Vậy thì là gì?

Cá mặn, Con sóc, Độc Lang theo bản năng hỏi.

- Là yêu quái!

Hồng Hài Nhi nói.

Con sóc, Độc Lang bó tay...

Cá mặn thì có chút ghét bỏ mà nói:

- Quả nhiên, yêu quái mới là vạn vật chi linh.

Phương Chính sờ đầu cá nói:

- Vi sư nghe nói có một món ăn là đầu cá kho tiêu...

- Nhân loại là vạn vật chi linh của vạn vật chi linh.

Cá mặn lập tức ngã theo chiều gió.

Phương Chính tiếp tục nói:

- Đáng tiếc bần tăng ăn chay.

Cá mặn:

- ...

Đúng lúc này, hình ảnh thay đổi, đám người xuất hiện ở một con đường đất nông thôn khoảng thập niên tám mươi chín mươi, Trần Đại Niên hấp tấp chạy đến từng nhà.

- Cái tên này, miệng há to, con mắt cười híp tịt, nước bọt chảy ra, đây là ngốc hả?

Cá mặn thầm nói.

Phương Chính nói:

- Đi qua nhìn một chút.

Mấy đứa kia gật đầu, tới tấp đi theo.

Trần Đại Niên xông vào sân một nhà, gào toáng lên:

- Lý lão đại, em có con gái á!

- Cái gì?

Hình như Lý lão đại bị nhãng tai, đẩy khung cửa sổ giấy, thò đầu ra hỏi.

- Em có con gái á!

Trần Đại Niên gào lên, chỉ sợ cả thế giới không nghe được.

Lý lão đại nghe xong, nhếch miệng cười:

- Ha ha... Tốt! Tối mời anh uống rượu!

- Được luôn!

Trần Đại Niên cười ha ha lại chạy mất.

Sau đó, Trần Đại Niên chạy từng nhà, rồi thông báo mình đã có con gái. Có người đáp, có người đang ngủ, hay làm việc thì giật nảy mình, nhảy dựng lên muốn chửi thề. Tuy nhiên Trần Đại Niên không quan tâm, chỉ cười ngây ngô...

- Đáng thương ghê, mới có con gái đã choáng váng.

Cá mặn gật gù đắc ý mà nói.

Phương Chính không thèm để ý, mặc dù Cá mặn sống lâu nhưng vẫn chỉ là con cá mặn sống ở Linh Sơn, nhìn một đám hòa thượng không kết hôn, không sinh con. Nào biết được tâm tình thiên địa vạn vật có dòng dõi?

Hình ảnh lại thay đổi, trên giường sưởi, Trần Đại Niên cẩn thận ôm một bọc vải to, không ngừng le lưỡi, đồng thời nói:

- Oanh Oanh, gọi ba đi, nhìn miệng ba này, ba! Ba!

Bên ngoài là một lớp vải màu đỏ bị, bên trong là chăn bông nhỏ, còn có từng tầng quần áo, phía trên lộ ra gương mặt nhỏ, mở hai mắt ra, ngây ngốc nhìn thế giới này, nhìn bệnh tâm thần vẫn cứ nhăn mặt, lải nhải, không để cho mình ngủ.

- Đại Niên, anh xong chưa? Trưa rồi. Mà con còn nhỏ thế anh đã dạy gọi ba ư? Anh hồ đồ rồi à?

Chị gái bên trên, vợ Trần Đại Niên cười mắng.

- Đây chính là con gái của anh, sao xong được chứ. Mà con gái anh là thiên tài nha, mọi người đều nói trong bụng mẹ đã có thể học tập, đẻ ra rồi chắc chắn cũng học được. Như Tâm, em nói xem, sao con gái chúng ta lại không cười?

Trần Đại Niên mới lên chức cha lại như là một đứa trẻ hiếu kỳ.

- Phì... Con mới được nhiêu, còn chưa biết cười.

Tất Như Tâm lắc đầu, bất đắc dĩ.

Trần Đại Niên thoáng thất vọng, đang lúc muốn thả con gái xuống thì không biết thế nào khóe miệng con bé có hơi nhếch lên!

Trong nháy mắt đó, Trần Đại Niên như phát hiện ra đại lục mới, kích động kêu lên:

- Như Tâm! Con cười với anh nè! Cười! Ha ha... Ai u, con gái cười đẹp quá, tương lai sẽ là hoa hậu!

Tất Như Tâm thì bất đắc dĩ nhìn đỉnh màn, khẽ lắc đầu, thầm nói:

- Đúng là trẻ con.

Nhưng cô càng có thể cảm nhận được, Trần Đại Niên rất yêu con gái, nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa. Cô rất vui, chí ít anh nhà mình không trọng nam khinh nữ.

Hình ảnh lại xoay, thời tiết đã chuyển nóng, trong phòng cũng ấm áp.

Trần Đại Niên ôm Trần Oanh Oanh nói:

- Ai nha, lại đến giờ ngủ. Con gái ngoan, ba không nỡ bỏ con...

- Được rồi, mỗi ngày vừa về là ôm con gái không buông tay, anh bánh băng dính à? Dính con gái mãi thế.

Tất Như Tâm cười mắng.

Trần Đại Niên cười nói:

- Em cho anh chơi với con gái, em nói anh là băng dính cũng được. Nào con ơi, gọi ba đi.

- Anh... Được rồi, mau thả con vào chăn đi, sắp đi ngủ rồi. Anh nhìn đi, con ngáp rồi kìa.

Tất Như Tâm vừa bực mình vừa buồn cười.

Trần Đại Niên mới đặt con xuống, vừa thu tay lại, cũng không biết là trùng hợp, hay là sao, nhóc con bỗng nhiên bắt lấy một ngón tay hắn, đôi mắt to nhìn lên như đang nói: Đừng đi!

Trần Đại Niên như bị điên, cười to nói:

- Em xem, con gái không nỡ, nắm tay anh không buông chứ.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay