Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 864

Chương 864: Nghe Lé

schedule ~11 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 864: Nghe Lé

- Cám ơn...

Người đàn ông ngẩng đầu, Phương Chính ngẩn người!

Nam tử trung niên khoảng chừng năm mươi tuổi, tóc hoa râm, mặt mũi cương nghị. Dù mỗi ngày Cá mặn đều đi quét tuyết trên núi Nhất Chỉ nhưng Đông Bắc mà, quét nữa quét mãi cũng không sạch được.

Một giây trước quét sạch sẽ rồi, một giây sau gió thổi qua, tuyết bay tới, bao trùm trên mặt đất. Cho nên, quét tuyết không phải là vì quét sạch sẽ, chỉ là cố gắng ít tuyết nhất có thể, dễ đi một chút mà thôi.

Người bình thường lên núi đã phải thở hồng hộc, tuyết mà rơi leo núi còn khó khăn hơn, phải nghỉ giữa chặng một hồi mới có thể tiếp tục tiến lên. Nếu hai chân không đi được, toàn bộ nhờ hai tay, lại thêm tuyết, muốn bò lên Nhất Chỉ sơn sẽ khó tới mức nào? Phương Chính chưa từng thử, nhưng dùng đầu ngón chân cũng biết tuyệt đối không phải một chuyện đơn giản! Không có thể lực cùng nghị lực thì tuyệt đối không thể hoàn thành.

Phương Chính không tưởng tượng nổi phải là chuyện gì khiến nam tử trung niên cố chấp như thế nữa. Hắn tự động mở ra Tuệ nhãn nhìn, kim quang trên người nam tử trung niên không ít, nghiệp lực lại không nhiều. Thế là, hắn quyết định dù chuyện gì, chỉ cần đủ khả năng, hắn sẽ giúp một tay.

Phương Chính đỡ nam tử trung niên lên, mới phát hiện hai chân nam tử trung niên như hai khúc gỗ, không nhúc nhích.

Nam tử trung niên cười khổ nói:

- Tê rồi...

Phương Chính vỗ chân chú, cứng rắn, sao lại là tê, rõ ràng là bị liệt!

Phương Chính hỏi:

- Còn có tri giác không ạ?

Nam tử trung niên lắc đầu.

Phương Chính không nói gì mà cõng nam tử trung niên lên, nhanh chóng đi về Nhất Chỉ tự.

Vào chùa đã nghe được động tĩnh, Hồng Hài Nhi, Khỉ, Độc Lang, Con sóc đều bu lại, đến mức Cá mặn ngoi lên từ Thiên Long trì, ghé vào trên cầu rình coi, Phương Chính đã không thèm để ý.

- Tịnh Tâm, chuẩn bị chậu than, vị thí chủ này cần được sưởi ấm.

Phương Chính nói.

Hồng Hài Nhi nhìn thoáng qua chú, lập tức chạy.

Chậu than được dân Đông Bắc thường dùng để sưởi ấm, kỳ thật chỉ là một cái chậu lớn làm từ bùn. Nhà nào có giường sưởi, lúc nhóm lửa đều sẽ nhét một chút lõi ngô hoặc là nhánh cây, gỗ gì gì đó.

Chúng chịu lửa, kể cả bị đốt cháy nhưng vẫn có thể giữ được nhiệt, tương đương như than củi. Người Đông Bắc dùng chúng sưởi ấm giường, nấu cơm, bỏ vào trong chậu than thành một cái thiết bị sưởi ấm.

Nhất Chỉ tự mới cơm nước xong xuôi không bao lâu, trong lò còn có chút than, Hồng Hài Nhi rút một chậu, đặt ở trên đất trống phòng bếp.

Một lát sau Phương Chính đi vào, đặt nam tử trung niên trên ghế, dùng chăn mền Khỉ lấy ra đắp kín người rồi đặt hai chân nam tử trung niên bên cạnh chậu than. Hắn đứng gần đó, nhẹ tay xoa bóp hai chân, đồng thời lặng lẽ vận chuyển linh khí trong cơ thể truyền vào, nhanh chóng hoạt hoá máu, làm ấm kinh mạch, hồi phục tế bào hoạt tính.

Tại Đông Bắc, mấy năm trc kia, việc tổn thương do giá rét là rất thường gặp, nhẹ thì lạnh da đỏ bừng, đau đớn. Nặng thì bị nẻ, chảy máu, sinh mủ. Thảm hại hơn còn khiến cơ thể bị trì trệ. Còn người đàn ông trước mặt chân đã bị liệt, nếu không phải Phương Chính tu luyện có thành tựu, thể nội có chân khí thì cũng phải phí chút sức lực.

Nam tử trung niên cũng mệt mỏi, mới ngồi xuống, chậu than bập bùng, thân thể ấm áp rồi, nam tử trung niên chỉ cảm thấy rã rời, nghiêng đầu ngủ thiếp đi.

Nam tử trung niên ngủ hai giờ, đến lúc tỉnh lại, trước mắt là một Con sóc nhỏ, nó đang mở to hai mắt nhìn chằm chằm. Nhìn thấy nam tử trung niên tỉnh lại, Con sóc lập tức nhảy lên, chạy...

Nam tử trung niên không để ý, nhưng sau một khắc, một tiếng niệm phật vang lên ở cửa ra vào:

- A Di Đà Phật, thí chủ tỉnh rồi? Chân đỡ hơn chưa?

Nam tử trung niên quay đầu nhìn lại, một tăng nhân áo trắng đứng đó, hai tay chập lại, khuôn mặt ôn hòa như ngọc, mỉm cười thân thiện.

Giờ nam tử trung niên mới nhớ ra trước đó Phương Chính cõng mình vào chùa ,khom người xoa chân cho mình. Nam tử trung niên xoay người, như đang cúi đầu, đồng thời nói:

- Cám ơn đại sư đã giúp đỡ.

Phương Chính lắc lắc đầu nói:

- Cứu người vốn là chuyện đương nhiên, thí chủ không cần khách khí. Mà sao trời lạnh như vậy thí chủ còn chạy lên núi? Dường như chân thí chủ đã lâu không đi được? Người nhà của thí chủ đâu?

Đây cũng là chỗ Phương Chính nghi ngờ. Lúc xoa bóp chân hắn đã phát hiện ra hai chân nam tử trung niên bị liệt, không thể động đậy. Theo lý thuyết nam tử trung niên phải được người nhà chăm sóc, sao lại chạy lên đây? Nếu không phải nam tử trung niên có nghị lực mà leo được, nếu không đợi đến khi hắn hay khách hành hương phát hiện chắc mất mạng như chơi. Đây cũng không phải là trò đùa!

Nam tử trung niên nghe được vấn đề này, mặt không uể oải, mà hiền lành nhìn chậu than đỏ rực nói:

- Tôi tên là Trần Đại Niên, bởi vì sinh đúng lúc giao thừa nên được đặt cho cái tên này. Năm nay bốn mươi tám tuổi, tôi không phải người già neo đơn không nơi nương tự, tôi đã có vợ, có con gái. Mẹ con cô ấy đều xinh đẹp, đáng yêu và ngoan ngoãn.

Nói đến đây, mắt nam tử trung niên lại ầng ậng nước.

Lúc đầu không có gì, nhưng Phương Chính lại nghe không được tự nhiên, cái gì gọi là mẹ con cô ấy đều xinh đẹp, đáng yêu, ngoan ngoãn? Vợ của Trần Đại Niên chắc cũng hơn bốn mươi tuổi rồi chứ, sao lại dùng từ đáng yêu, ngoan ngoãn để miêu tả??

Người ta nói có tình cảm thì vĩnh viễn mười tám tuổi, xem ra là sự thật. Phương Chính thầm nhủ.

Lúc này, Độc Lang, Con sóc, Khỉ, Hồng Hài Nhi cũng đi đến, vây quanh chậu than sưởi ấm, nhìn có vẻ hững hờ nhưng trên thực tế đều dựng lỗ tai lên. Hiển nhiên là trên núi sinh hoạt nhàm chán, chạy tới nghe cho vui. Phương Chính còn thấy được phía sau cửa nhô ra một cái đầu cá, nhưng có vẻ nó còn không hài lòng lắm, đang len lén đi vào phòng kia.

Phương Chính trừng Cá mặn, nó vung vẩy gậy trong tay sau đó dùng miệng cắn, nhảy một cái, treo ở trên khung cửa sổ, không nhúc nhích. Nhìn kiểu kia không khác gì một con cá mặn... Tuy nhiên trong phòng bếp chùa lại treo cá mặn lại thấy không được hợp lý!

Trần Đại Niên tiếp tục kể, Phương Chính cũng không quan tâm Cá mặn nữa, chỉ là liếc nó một cái ý bảo nó ngoan ngoãn đi, đừng có mà gây chuyện.

Trần Đại Niên kể kể rồi không nói, chìm vào trạng thái hoảng hốt, hai mắt dịu dàng, thanh âm cũng vô cùng nhu hòa, nhưng nước mắt lại cứ chảy.

Phương Chính biết Trần Đại Niên đang chìm vào thế giới nội tâm, mà chuyện kích thích nam tử trung niên chắc chắn có liên quan tới con gái. Thế là hắn chắp tay, niệm phật:

- A Di Đà Phật.

Sau một khắc hắn thi triển Nhất Mộng Hoàng Lương, trực tiếp dẫn tất cả đệ tử đi vào trong hồi ức Trần Đại Niên.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay