Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 863

Chương 863: Khách Đến Tuyết Sơ

schedule ~14 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 863: Khách Đến Tuyết Sơ

- Mặt khác, một khi bị nằm trong danh sách người không trung thực, cũng chính là nằm trong danh sách những kẻ thất tín. Từ nay về sau, tài khoản ngân hàng mà các người sở hữu đều bị đóng băng, đi máy bay, tàu, các loại xe giường nằm thông thường, con cái đi học, mua nhà, mở rộng và xây dựng sẽ đều bị cấm. Mặt khác, phía dưới còn có một quy định của huyện chúng ta, một khi nằm trong danh sách người không trung thực, các công ty du lịch, xe bus, xe taxi, đều từ chối phục vụ các người, thậm chí ngay cả siêu thị cũng sẽ không bán cho các người bất cứ thứ gì. Nói cách khác, tương đương với việc các người hoàn toàn bị cách ly...

Nghe Phương Chính nói thế, Mã Giang Bình ngẫm lại hậu quả kia, tức thì rùng mình một cái. Loài người dù sao cũng là động vật quần cư, sống trên thế giới này thì không thể nào thoát khỏi các loại hệ thống công cộng. Mà một khi bị hệ thống công cộng bài trừ ra ngoài, trên cơ bản không thể làm gì được. Nhìn cháu trai cháu gái vẫn đang ngơ ngác không hiểu đã xảy ra chuyện gì, lại nhìn con trai, con dâu.

Cuối cùng, Mã Giang Bình thở dài một cái:

-Này... Này chắc không phải là sự thật đúng không? Nếu không, tại sao chút tiếng gió chúng tôi cũng không nghe thấy?

Phương Chính nói:

-Nhìn xem ngày chấp hành phía dưới.

Mã Giang Bình vừa thấy, rõ ràng là sang năm bắt đầu chấp hành! Một khi bị chấp hành, vậy thì sống không bằng chết! Có tiền mà không tiêu được, mượn tiền để làm gì? Nghĩ đến đây, trên trán Mã Giang Bình đều là mồ hôi lạnh...

Phương Chính đứng dậy nói:

-Lúc người ta làm gì, ông trời đều đang nhìn xuống. Khi các người không thèm để đạo đức vào mắt, pháp luật sẽ đuổi theo các người. Thí chủ, làm sai không đáng sợ, đáng sợ chính là làm sai lại không biết quay đầu lại, biển khổ vô biên quay đầu là bờ...

Nói xong, Phương Chính lắc đầu, chuẩn bị rời đi.

Đúng lúc này, Mạnh Xương Minh kêu lên:

-Phương Chính trụ trì, kia... Hiện tại chúng tôi biết phải làm sao? Người trong thôn đều không tin chúng tôi nữa... Sau này, cũng không cách nào ra khỏi nhà.

Phương Chính cũng không quay đầu lại nói:

-Nhân quả, nhân quả, có nhân tất có quả. Mất bò mới lo làm chuồng cũng chưa hẳn là đã muộn, thí chủ, tâm đến thì thành ý đến, nước chảy đá mòn.

Khi nói chuyện, Phương Chính đã đi xa.

Mạnh Xương Minh cùng Mã Giang Bình nhìn nhau, đều thấy được sự bất đắc dĩ trong mắt lẫn nhau, nhưng chuyện tới nước này, bọn họ còn có thể nói cái gì? Vẫn phải sống như cũ... Không biết vì cái gì, tuy rằng trả tiền thì đau lòng thật. Nhưng trong lòng hai người giống như có một ngọn núi vô hình đã được dọn đi, và họ cảm thấy nhẹ nhõm một cách khó hiểu.

Ngoài cửa lớn, Mã Thọt đang đợi Phương Chính, thấy Phương Chính đi ra, ông ta ngoác miệng cười ra tới tận mang tai, hắc hắc cười nói:

-Phương Chính trụ trì, vẫn là ngài lợi hại, mở miệng là được tiền.

Phương Chính hơi hơi mỉm cười, trong lòng lại cười khổ không thôi, mở miệng là được tiền? Chuyện tốt này mà có thật thì hay quá!

-Đúng rồi đại sư, sao mới nãy mỗi lần ngài chỉ đòi có một vạn đồng? Một lần đòi hai vạn, không phải là lược được rất nhiều chuyện sao?

Mã Thọt tò mò hỏi.

Phương Chính nhìn Mã Thọt, cười với ông ta một cách thần bí, sau đó thản nhiên nói:

-Thí chủ đoán xem ...

Sau đó Phương Chính đi rồi.

Mã Thọt nhìn bóng dáng Phương Chính, chỉ cảm thấy cực kì bí ẩn, trong lòng hiểu ra: "Đại sư nói như vậy, khẳng định là có thâm ý. Mình không hiểu được, là nằm ở vấn đề ngộ tính... Ừ, đại sư không hổ là đại sư, cách làm việc không giống với người bình thường."

Nghĩ đến đó, Mã Thọt vuốt tiền trong túi, cười ha hả đuổi theo, kêu lên:

-Phương Chính trụ trì, tôi biết vì sao rồi.

-Ồ?

Phương Chính buồn bực, cái tên này thông minh vậy sao?

-Bởi vì ngài là cao nhân! Đương nhiên cách làm việc không giống với bọn tôi.

Mã Thọt cười ha ha, nói.

Phương Chính câm nín nhìn trời xanh, cao nhân? Trong lòng hắn cười khổ mãi không thôi, nếu một câu là có thể giải quyết được mọi việc, một kẻ lười như hắn lại chịu nhiều lời sao? Hắn im lặng liếc về phần giới thiệu của Hóa duyên ở trong đầu.

Hoá duyên: Cấp bậc 1, kỹ năng cần thiết cho tăng nhân, có thể hóa thức ăn, tiền tài với người khác. Ghi chú 1: Cấp 1 của hoá duyên, một lần nhiều nhất có thể hoá duyên một vạn đồng, hóa duyên có thể lặp lại và cũng có thể nâng cấp. Ghi chú 2: Tài vật có được từ hóa duyên, bản thân không thể sử dụng, nhưng có thể quyên ra giúp người, nếu trong vòng một ngày không sử dụng, hệ thống tự động sung công. Ghi chú 3: Có thể ép buộc hóa duyên, nhưng chỉ có tác dụng với những kẻ ác có nghiệp lực lớn hơn công đức! Đối người tốt không có hiệu quả.

Nhìn đến nơi này, Phương Chính lắc đầu, nghĩ đến tiền hóa tới kia đều không phải của mình, trong lòng toàn là thê lương, nước mắt ầng ậng dâng lên: "Chúng ta không giống nhau, không giống nhau..."

Tiễn Mã Thọt đi, Phương Chính quay về trên núi một mình, bầu trời vốn đang trong lành, bị gió Tây Bắc thổi qua, lại bắt đầu đầy mây. Phương Chính ngửa đầu nhìn không trung, lắc đầu, nói thầm: "Năm nay tuyết thật nhiều, thế nhưng tuyết lành báo hiệu một năm bội thu, ngược lại cũng không tồi."

Trở lại trên núi, trong chùa có thêm hai vị khách hành hương, sau khi dâng hương xong, hai người thấy Phương Chính đã trở lại liền lập tức tiến lên chào hỏi, rồi chụp chung hai bức ảnh, chụp thêm một vòng xung quanh nữa mới chịu đi về

Đối với điều này, Phương Chính sớm đã thành thói quen.

Một ngày cứ trôi qua bình an như thế.

Sau khi dùng qua bữa sáng, Phương Chính mang một cái ghế dựa ra, ngồi ở trên cầu Nại Hà, cực kì vui vẻ thoải mái xem kinh thư. Bầu trời u ám cả nửa ngày, kết quả một trận gió to thổi đến, mây đen bị tạt qua làm lộ ra một lỗ hổng thật lớn. Ánh mặt trời chiếu xuyên màn mây đen tối, đọng ở trên đỉnh núi lóa ra màu vàng rực rỡ khắp nơi, vô cùng đẹp đẽ.

Cầu Nại Hà cao hơn mặt nước một chút, gần như là xấp xỉ, hơn nữa do trời đầy mây mà bóng phản chiếu trở nên hết sức rõ ràng. Phương Chính ngồi ở đâu, cũng giống như đang ngồi ở trên mặt nước Thiên Long trì. Phía trên mặt nước có một Phương Chính, phía dưới mặt nước cũng có một Phương Chính, đất trời nghịch chuyển, đối xứng tạo thành, rồi lại cảnh tượng trái phải tương phản lẫn nhau, từ xa nhìn lại, khiến cho người ta có cảm giác càn khôn điên đảo, không biệt rõ đâu mới là thế giới chân thật, đâu mới là ảo giác.

Lại là một đợt gió to thổi tới, mây đen trên bầu trời bắt đầu tản ra, ánh mặt trời rực rỡ rót xuống, giữa đất trời băng giá lại như có thêm chút sắc màu ấm áp.

Ngay vào lúc Phương Chính đang xem kinh thư đến say mê, đột nhiên có kẽo kẹt kẽo kẹt hết sức kì quái, tiếng chân dẫm lên mặt tuyết văng lên. Âm thanh này có hơi lộn xộn, như thể có hai người, lại như thể chỉ có một người, nhưng quy luật của âm thanh này lại không giống với quy luật của một người đi đường.

Phương Chính theo bản năng ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy ở nơi xa, một người thế nhưng tứ chi chạm đất, giống như đang quỳ lạy!

Phương Chính thấy vậy, theo bản năng liếc mắt một cái nhìn cái chùa nhà mình cho thật kĩ, sau khi xác định đây là chùa Nhất Chỉ, không phải cung điện Potala, lại xác định người tới không phải là một người Tây Tạng thuần phác, thì trong đầu tức khắc toàn là dấu chấm hỏi, tâm nói: Từ khi nào chùa Nhất Chỉ lại có sức quyến rũ lớn đến thế, lại còn có cả tín đồ quỳ lạy cả đường để đến đây?

Thế nhưng ý niệm này vừa lóe lên liền biến mất, bởi vì đối phương động đậy, nhưng cái động đậy này không phải là để đứng dậy đi tiếp, mà là bò! Cũng không đúng, tựa hồ là kéo thì phải! Chân sau của người nọ căn bẳn là không thể nhúc nhích, toàn dựa vào đôi tay chống đất để dùng sức kéo đi! Vừa rồi ngừng lại, đa phần là do quá mệt mỏi, nên nghĩ ngơi một chút cho lại sức.

Phương Chính nhanh chóng chạy tới, chắp tay trước ngực nói:

-A Di Đà Phật, thí chủ, để bần tăng đỡ cho.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay