Chương 862: Giúp Các Người
Trong nháy mắt kia, Mã Thọt như thể nghe được tiếng cằm rớt xuống đất, nhìn Phương Chính như thể găp quỷ. Ông ta đòi tiền Mã Giang Bình lâu như vậy, một đồng cũng không đòi được, còn phải trả biết bao nhiêu là tiền điện thoại. Kết quả Phương Chính mở miệng một cái liền lòi ra một vạn, lại mở miệng thêm cái nữa là được luôn hai vạn... Mã Thọt chỉ cảm thấy ý tưởng kiếm tiền từ nhỏ đến lớn của bản thân như bị phá nát! Tiền kiếm dễ như thế, còn chơi điêu khắc làm cái gì? Xuất gia thôi! Hoá duyên thôi!
Những người khác cảm cũng cảm thấy y như thế, nếu nói Mạnh Xương Minh đưa tiền là bởi vì Mạnh Xương Minh còn có chút lương tri, thì Mã Giang Bình mà đưa tiền, quả thực không có lí tí nào! Mã Giang Bình là kiểu người gì, trong lòng mọi người đều hiểu rõ... Một đám hai mặt nhìn nhau, hoàn toàn không rõ đã xảy ra chuyện lươn lẹo gì ở trong đó. Thế nhưng ánh mắt hướng về phía Phương Chính lại càng thêm kính sợ và tôn trọng.
Đúng lúc này, một người phụ nữ hô một tiếng:
-Phương Chính trụ trì, Mã Giang Bình còn thiếu tôi một ngàn đồng nữa, nợ đã hơn một năm rồi. Bà ta có tiền mua xe lại không có tiền để trả ... Haizz, Phương Chính trụ trì, ngài xem xem có phải hay không...
Người phụ nữ cũng chỉ muốn thử một chút, nhưng quả thật đang rất muốn được giúp đỡ.
Kết quả, Phương Chính hơi hơi mỉm cười, không chờ Mã Giang Bình phục hồi lại tinh thần để lại mắng chửi rồi kêu gào, hắn nói thẳng:
-Thí chủ, bần tăng còn muốn hóa duyên một ngàn đồng.
-Phương Chính, cậu đừng có quá đáng!
Mạnh Xương Minh vừa nghe, trong lòng thầm hô không tốt, hòa thượng này quá tà môn! Chỉ cần mở miệng, cho dù xin bất kì ai, người đó đều sẽ cho! Nếu cứ tiếp tục như thế, nhà bọn họ sẽ phá sản!
Nhưng mà ông ta lại phát hiện, Phương Chính đang nói với ông ta!
Trong nháy mắt kia, Mạnh Xương Minh chỉ cảm thấy đầu óc ong ong một chút, thầm nghĩ: "Xong đời!"
Quả nhiên, chờ đến khi ông ta tỉnh táo lại, vừa lúc nhìn thấy cảnh Phương Chính cầm một ngàn đồng đưa cho người phụ nữ đòi tiền kia.
Mạnh Xương Minh nhìn xấp tiền trong tay rõ ràng đã mỏng đi một ít, trong lòng đau đớn, nhưng nhiều hơn cả vẫn là cảm giác sống lưng lạnh buốt, lạnh khắp toàn thân! Cái cảm giác không cách nào khống chế được thân thể, tự động muốn đưa tiền này, nghĩ thôi đã thấy sợ hãi! Bởi vì lúc đưa tiền mới vừa rồi, ông ta không phải là không nhớ tí gì, chỉ là lúc ấy có một loại khát vọng đưa tiền không cách nào khống chế nổi! Sau đó, lần đầu tiên trong cuộc đời, ông ta trở nên hung hãn với Mã Giang Bình, giật lấy tiền từ trong tay bà ta, đếm đủ mười tờ giao cho Phương Chính. Cảm giác đó tuy là thấy có hơi sảng khoái, nhưng nhiều hơn cả vẫn là nỗi tuyệt vọng như thể sắp bị đánh chết...
Ngay sau đó, trước mặt ông ta đột nhiên xuất hiện một gương mặt vặn vẹo do tức giận quá độ! Gương mặt kia không phải ai khác, chính là Mã Giang Bình!
Mã Giang Bình ngoài cười nhưng trong không cười nói:
-Hay lắm, Mạnh Xương Minh, ông bản lĩnh hơn rồi, nhỉ? Dám giựt tiền, đúng không?
-Không phải... Tôi, bà cũng biết đó, hòa thượng này, ai nha... Bà bảo tôi phải nói thế nào đây?
Giờ này khắc này, Mạnh Xương Minh cũng sắp khóc tới nơi, cái này không biết làm sao để giải thích cho được.
Thế nhưng rốt cuộc Mã Giang Bình cũng không phải là kẻ điên, sau một lúc tức giận, bà ta cũng thấy ớn lạnh trong người. Vừa mới nãy, ngay khi Phương Chính muốn đòi tiền của bà ta, bà ta cũng không tự chủ được mà đưa ngay, cảm giác muốn cho bằng được ấy như xuất phát từ trong nội tâm, không thể nào cản nổi. Loại cảm giác này, thật sự kì quái ...
Nghĩ đến đó, Mã Giang Bình biết không thể để tiếp tục như vậy được nữa, nếu không chút của cải bà ta phải vất vả lắm mới tích cóp được cũng đi đời nhà ma hết..
Đang muốn mở miệng, chợt nghe người đàn ông vốn đang ngồi đối diện nói:
-Phương Chính trụ trì, bà ta còn thiếu cửa hàng nhà chúng tôi năm trăm đồng mà vẫn chưa chịu trả. Ngài xem ...
Người đàn ông vừa mở miệng, những người khác cũng sôi tiếp lời, nhà này thiếu một trăm, nhà kia thiếu năm mươi. Còn chưa kể, có kẻ còn muốn mạng người ta, bắt đầu gọi điện thoại kêu bạn bè tới đòi tiền!
Trong nháy mắt kia, Mã Giang Bình chỉ cảm thấy đất trời u ám, không thể nhìn rõ ai với ai, lỗ tai ầm ầm ù ù, không nghe rõ được cái gì.
Thứ duy nhất bà ta có thể nhìn thấy được, chính là vị hòa thượng mặc tăng y màu trắng.
Thứ duy nhất bà ta có thể nghe rõ, cũng chính là một câu kia của hòa thượng:
-Bần tăng muốn hoá duyên...
Sau đó, tất cả những gì còn lại là bà ta dùng ánh mắt tuyệt vọng nhìn hòa thượng trước mắt, rồi máy móc đưa tiền ra.
Người tới nhà Mã Giang Bình càng ngày càng nhiều, vốn mọi người đều biết chất lượng sống của nhà Mã Giang Bình không tệ. Nhưng Mã Giang Bình luôn ít nào khoe khoang, cho nên mọi người đều nghĩ bà ta chỉ làm ra vẻ vậy thôi. Thậm chí còn có người cảm thấy Phương Chính xuống tay quá độc ác, giúp mọi người đòi tiền thế này, thì chẳng khác gì chặt đứt đường sống của một nhà Mã Giang Bình! Nhà ai cũng không chịu nổi kiểu trả nợ như thế ... Nhưng khi bọn họ nhìn đến cảnh Mã Giang Bình từ ngăn tủ phía dưới lấy ra một xấp tiền, cả đám đột nhiên hiểu ra, mọi người đều bị lừa! Bà ta chính là điển hình cho cái thứ giảo hoạt, có tiền không chịu trả!
Vì thế, những người vốn đồng tình với bà ta đều giơ tay ra, thiếu bao nhiêu lấy đủ bấy nấy, không thèm thương tiếc chút nào.
Chờ đến khi đám người kia tản đi hết, Mã Giang Bình nhìn hai xấp tiền còn dư lại trong tay, ngồi dưới đất bắt đầu gào khóc...
Mạnh Xương Minh cũng như thể cha chết mẹ chết mà ngồi ở kia than khổ liên tục:
-Xong rồi, xong rồi... Tất cả đều xong rồi. Đã nói với bà từ sớm, có vay có trả thì muốn mượn lại cũng không khó, bà cứ không chịu nghe, cứ nghĩ người ta đều là đồ ngu. Nói cái gì mà, thằng ngu mới tiêu tiền bản thân, người thông minh tiêu tiền của người khác, ai tới cũng phải giả vờ nghèo khổ, chỉ cần đối phương còn chút thể diện, cũng sẽ không xé rách mặt mũi với mình. Bây giờ thì hay rồi, tất cả mọi người đều biết chúng ta là hạng người gì, cuộc sống sau này biết làm sao đây...
Mã Giang Bình khóc ròng nói:
-Bây giờ ông chỉ biết mắng tôi là sao? Lúc mà vay tiền ăn ngon uống đã, sao ông không nói gì đi?
Mạnh Xương Minh giơ tay tát ngay vào miệng mình một cái:
-Lúc ấy là tôi bị quỷ ma ám ảnh, haizz...
-Ba, mẹ, còn có người chưa đi kìa.
Đúng lúc này, Mạnh Đức Tử nãy giờ vẫn luôn không dám hé răng chợt nói nhỏ.
Hai người vừa nghe, ngẩng đầu lên nhìn thì ngạc nhiên phát hiện, Phương Chính vẫn còn đang đứng ở trong phòng!
Nhìn thấy Phương Chính, trong lòng cả hai đều căng thẳng, Mã Giang Bình vốn miệng mồm sắc bén, lúc này lại sợ tới mức lập tức không dám nói tiếp nữa, môi đều run run cả lên, sau một lúc lâu mới nói:
-Phương... Đại... Đại sư, chúng tôi nên trả đều trả hết rồi, sao ngài còn chưa đi? Ngài định bức chết chúng tôi sao?
Phương Chính mỉm cười nói:
-Hai vị thí chủ, cảm thấy trả tiền mệt không?
-Mệt...
Mã Giang Bình rất muốn khóc, làm gì có chỗ nào mệt, mệt khiếp thôi! Không chỉ bay sạch số tiền mượn trong suốt mấy năm qua, mà bây giờ danh dự cũng chẳng còn, sau này ra ngoài thì xấu hổ lắm. Cho dù có không đi đâu, hơn phân nữa cũng sẽ bị người ta đâm chọt sau lưng ... Trong lòng càng thêm buồn khổ.
Phương Chính tiếp tục nói:
-Thí chủ chắc đang cho rằng, bần tăng tới đây là để giúp Mã thí chủ đòi tiền?
-Chẳng lẽ không phải?
Mạnh Xương Minh trong lòng ê ẩm hỏi.
Phương Chính lắc đầu nói:
-Đúng mà cũng không đúng. Bần tăng tới đây, chủ yếu là để giúp các người.
-Giúp chúng tôi?
Mạnh Xương Minh cùng Mã Giang Bình sửng sốt, sau đó Mã Giang Bình mếu máo nói:
- Ngài thật là một người thích giúp đỡ, tôi xin cảm ơn...
Lời này nói ra có chút oán hận.
Phương Chính lấy di động ra, lướt lướt, sau đó đưa cho Mã Giang Bình nói:
-Chính mình nhìn xem đi.
Mã Giang Bình hồ nghi tiếp lấy, vừa nhìn, sắc mặt tức khắc thay đổi...
Phương Chính nói:
-Mượn tiền không trả, đó chính là không trung thực. Quy định mới nhất của quốc gia, hễ là kẻ không trung thực, cứ dựa theo phía trên đó mà làm. Nếu Mã thí chủ trực tiếp đi toà án, hắn chỉ cần tốn mấy trăm đồng phí tố tụng, sau đó toà án phán quyết chi phí cho chấp hành cưỡng chế, kháng cáo đều do thí chủ chi trả. Thí chủ ngẫm lại mà xem, nhiều người như thế, ngựa xe mệt nhọc, hết bao nhiêu tiền? Đây là chi phí bổ sung.