Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 861

Chương 861: Muốn, Muốn, Muố

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 861: Muốn, Muốn, Muố

Thế nhưng, trong thâm tâm mọi người lại rất rõ, trong chuyện này cái sai nhất định thuôc về phía vợ chồng Mã Giang Bình. Cho nên cả đám người không ai nói lời nào, chỉ cười ha hả nhìn Phương Chính cùng Mạnh Xương Minh, thật ra bọn họ muốn nhìn thử một chút, hôm nay, hai người đó sẽ chấm dứt chuyện này như thế nào!

Tuy rằng đang xem, nhưng trong lòng mọi người lại sáng như gương, vợ chồng Mã Giang Bình chính là điển hình của vắt cổ chày ra nước, keo kiệt bủn xỉn. Mở miệng liền đòi một vạn đồng? Sao có thể?

-Rốt cuộc Phương Chính trụ trì cũng còn trẻ, nếu không sẽ không bao giờ nói như thế.

-May mà Mã Giang Bình đi ra ngoài rồi, không thì nhất định sẽ hất chổi đuổi người. Phương Chính trụ trì lại dám đòi như thế!

-Xong rồi xong rồi, chắc chắn là Mạnh Xương Minh không dám quyết định, lát nữa Mã Giang Bình trở về, sợ là lại làm ầm ĩ một phen nữa đây.

-Hai cái kẻ vắt cổ chày ra nước đó mà nhổ ra được một tí tiền nào, xem như tôi thua.

Người đàn ông vốn đang ngồi đối diện Mã Giang Bình nói nhỏ.

-Nếu nhổ ra được thì sao?

Một người phụ nữ khác hỏi.

-Tôi quyên một ngàn đồng cho chùa Nhất Chỉ!

-Hà hà, thật rộng rãi đó.

Mã Thọt vừa nghe thấy thế, thiếu chút nữa cũng ói ra máu, mở miệng liền hóa một vạn đồng? Này... Cho dù là ai cũng sẽ không cho đâu! Hơn nữa, đã bảo sẽ giúp ông ta đòi tiền mà? Sao lại im ru không nghe nhắc nhở gì thế này?

Mã Thọt chỉ cảm thấy đầu óc loạn thành một đống lộn xộn, thật sự nghĩ không ra Phương Chính rốt cuộc muốn làm gì!

Lúc mọi người đang nhỏ giọng bàn tán, trong lòng suy nghĩ lung tung thì Mạnh Xương Minh bỗng nhiên động đậy.

Mọi người cứ tưởng Mạnh Xương Minh sẽ nổi điên, hoặc ít ra từ chối ngay tại chỗ, ai ngờ ông ta lại đứng lên bắt đầu lục lọi lung tung, cuối cùng tìm ra được ba xấp tiền, nhìn độ dày kia, áng chừng mỗi xấp là một vạn đồng! Sau đó Mạnh Xương Minh dưới sự trợn mắt há hốc mồm của mọi người, lấy ra một xấp giao cho Phương Chính. Còn nói một câu:

-Mời đại sư nhận cho.

Phương Chính cầm được vào tay liền thuận tay đưa ngay cho Mã Thọt, mỉm cười nói với Mạnh Xương Minh:

-A Di Đà Phật, cảm ơn thí chủ!

Trong nháy mắt đó, Mạnh Xương Minh giống như đột nhiên tỉnh dậy từ trong cơn ác mộng, ông ta phục hồi tinh thần, la lên một tiếng:

-Ai nha! Sao mình lại đem tiền cho hắn!

Đúng lúc này, Mã Giang Bình đã trở lại, bà ta liếc mắt một cái liền thấy được tiền trong tay Mã Thọt và tiền đang được Mạnh Xương Minh cầm trong tay, lại nghe Mạnh Xương Minh hô lên một tiếng như thế, lập tức biết hỏng chuyện rồi! Trong lòng nổi điên lên, thầm nghĩ: Sao cái ông già này lại không đáng tin thế kia chứ?

Sau đó, Mã Giang Bình vọt vào trong phòng, la lên một tiếng:

-Trả đây! Trả tiền lại đây cho tôi!

Mã Thọt cũng không để ý tới bà ta, cất kĩ tiền xong liền cười lạnh, nói:

-Tiền là Phương Chính trụ trì cho tôi, dựa vào cái gì mà tôi phải trả lại cho cô?

Mã Giang Bình lập tức trợn trừng mắt nhìn chằm chằm Phương Chính, duỗi tay ra kêu lên:

-Hòa thượng thối, đem tiền trả lại cho tôi!

Phương Chính vẫn như cũ, không nóng không lạnh, hắn chỉ mỉm cười nói:

-A Di Đà Phật, thí chủ, tất cả nãy giờ các vị thí chủ kia đều thấy được, bần tăng một không cướp, hai không lừa, dùng khả năng hóa được tiền tới tay, sao phải trả lại cho bà? Còn nữa, cho dù muốn đòi lại, cũng phải là Mạnh thí chủ tới đòi mới đúng chứ.

Mấy người bạn chơi bài kia rốt cuộc cũng không phải là hạng người như Mã Giang Bình, họ còn biết nhận định đúng sai. Tận mắt thấy Phương Chính không biết dùng thủ đoạn gì đã giúp được Mã Thọt lấy về một vạn đồng, trong lòng tán thưởng mãi không thôi, tuy không tiện ủng hộ một cách trắng trợn, nhưng ai nấy đều gật đầu sôi nổi.

Thấy một màn như vậy, Mã Giang Bình phẫn nộ nhìn chằm chằm Mạnh Xương Minh, kêu lên:

-Ai bảo ông đưa tiền?

Mạnh Xương Minh cũng thả tay bất lực, nói:

-Này... Tôi cũng không biết nữa. Hắn nói muốn hoá duyên một vạn đồng, tôi liền theo bản năng đưa cho hắn.

-Phi! Bớt nói nhảm đi! Mau đòi lại đây nhanh!

Mã Giang Bình kêu lên.

Mạnh Xương Minh nhanh chóng nhìn về phía Phương Chính, há mồm định đòi lại, nhưng ông ta cũng không biết tại sao khi lời vừa đến bên miệng lại thay đổi thành thế này:

-Đại sư, tiền đó cứ giữ.

Phốc!

Người xem náo nhiệt ở chung quanh vừa nghe thế, lập tức cười phá lên! Mạnh Xương Minh chính là một tên sợ vợ, thế mà lại dám ngược gió đi tới, đây là không biết quỳ lên máy sưởi trong nhà cứng tới cỡ nào sao?

Mã Giang Bình cũng bị chọc cho tức muốn chết, bà ta chỉ vào Mạnh Xương Minh cũng đang nghẹn đến đỏ bừng cả mặt, hét lớn:

-Ông ... ông muốn chọc cho tôi tức chết có phải hay không?

Mạnh Xương Minh khóc nức nở, nói:

-Tôi... Tôi cũng không biết tại sao chuyện lại thành ra như thế, vừa mới há miệng thì mấy lời đó đã tự động chạy ra rồi. Giang Bình, hòa thượng này có tà...

Mã Giang Bình nhìn vẻ mặt vô tội sụt sùi khóc lóc của Mạnh Xương Minh, lại nghĩ đến tính tình của ông chồng bất lực này, thì chắc tới tám phần là ông ta không dám làm trái ý mình, như vậy vấn đề hẳn là ở trên người Phương Chính.

Nghĩ như thế, Mã Giang Bình nổi xung lên, nhanh chóng đóng chặt cửa phòng lại, đề phòng Phương Chính chạy mất. Sau đó bà ta hừ lạnh một tiếng, nói:

-Phương Chính, nhanh chóng trả tiền lại đây, nếu không đừng hòng chạy đi đâu cả!

Phương Chính hơi hơi mỉm cười nói:

-Thí chủ không cần đóng cửa, bần tăng đã hóa duyên xong đâu, sao có thể sẽ đi?

-Còn hoá duyên nữa?

Những người khác vừa nghe, trong lòng bỗng nhiên thấy căng thẳng, hòa thượng vẫn chưa chịu dừng ư? Mới một vạn đồng Mã Giang Bình đã muốn nổi điên, bây giờ đòi hóa duyên tiếp, định làm trời chắc!

Tất cả mọi người cảm nhận rõ ràng được, không khí chung quanh đang trở nên khẩn trương, mắt của Mã Giang Bình cũng đỏ vằn lên rồi.

Mã Giang Bình giận quá hóa cười, nói:

-Còn hoá duyên? Được, để tao hóa duyên cho...

Nói xong, bà ta khom lưng cúi đầu chộp cái giày ở dưới đất lên, đây là muốn ra tay đây.

Mã Thọt lập tức che ở trước mặt Phương Chính, Phương Chính lại vẫn bình tĩnh như không, mỉm cười nói:

-Thí chủ, lần này bần tăng còn muốn hoá duyên một vạn đồng.

Vừa nói ra mấy lời kia, mọi người ở đây đều ồ lên, thầm nghĩ: Hòa thượng này quả thực dám ngược gió gây án mà!

Mới nãy Mạnh Xương Minh cho tiền hắn, có khi là do bụng dạ yếu đuối, muốn đưa ít tiền tống cổ bọn họ cho rồi. Nhưng hiện tại Mã Giang Bình đã trở lại, ông ta còn dám cho tiền nữa sao?

Quả nhiên, Mạnh Xương Minh lập tức kêu lên:

-Nằm mơ! Nhanh cút đi, nhà của chúng tôi không chào đón cậu!

Mọi người thấy vậy, khẽ gật đầu, đây mới đúng là thái độ bình thường.

Kết quả Phương Chính vẫn không dao động như cũ, hắn cười ha hả nói:

-Bần tăng không nói với thí chủ, bần tăng đang nói với Mã thí chủ.

Mọi người nghe thế thì cười, thầm nghĩ: Phương Chính có hơi quá rồi, Mạnh Xương Minh còn dễ nói chuyện một chút, chứ Mã Giang Bình vốn có tiếng là kẻ không biết lỹ lẽ, vắt cổ chày ra nước! Với Mạnh Xương Minh thì có thể hóa được một ít tiền, nhưng muốn hóa tiền từ trên người Mã Giang Bình? Khó như lên trời! Lúc này đây, e là Phương Chính đã đâm đầu vào chỗ khó.

Nhưng nụ cười của mọi người vừa mới xuất hiện, đã lập tức biến mất.

Chỉ thấy Mã Giang Bình đang cúi đầu lấy giày bỗng nhiên đứng dậy, duỗi tay ra, nói với Mạnh Xương Minh nói:

-Đưa đây!

Mạnh Xương Minh cho rằng Mã Giang Bình đòi tiền là vì không yên tâm với mình, còn nói theo:

-Yên tâm, lần này tuyệt đối không cho cậu ta nữa.

Kết quả Mã Giang Bình căn bản không thèm phản ứng với ông ta, một tay đoạt lấy tiền qua, sau đó xoay người, nhét vào tay Phương Chính trước mặt mọi người, đồng thời nói:

-Mời đại sư nhận cho, A Di Đà Phật.

Phương Chính tiếp nhận tiền, lập tức đưa cho Mã Thọt.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay