Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 860

Chương 860: Hóa Duyên Hay Cướp Bóc?

schedule ~15 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 860: Hóa Duyên Hay Cướp Bóc?

- Ai nha, Mã nhị ca, sao anh lại đến đây thế? Thật là trùng hợp quá, em vừa vào nhà là anh tới đây rồi.

Mã Giang Bình không hề đỏ mặt, ngược lại còn chào hỏi hết sức tự nhiên. Nếu không phải Phương Chính cùng Mã Thọt đứng ở cửa cả nửa ngày, quả thật đã tin lời ma quỷ của bà ta.

Mã Thọt hừ hừ nói:

-Tôi tới làm cái gì, trong lòng cô hiểu rõ. Còn nữa, tôi tới đây cả buổi rồi, cuộc điện thoại lúc nãy là tôi đứng ở cửa nhà cô gọi đấy.

Lời này vừa nói ra, trong nháy mắt không khí trong phòng đông cứng lại. Bầu không khí cũng trở nên vô cùng xấu hổ, nồng nặc mùi thuốc súng...

Mọi người vốn đang ở đây chơi mạt chược thấy vậy, nhanh chóng thu nhặt tiền lại, chuẩn bị đi về.

Sắc mặt Mã Giang Bình cũng có chút xấu hổ, bà ta không thể ngờ được một người lương thiện như thế lại có thể ăn nói hung dữ đến vậy, không thèm giữ thể diện cho bà ta. Mã Giang Bình nhìn thoáng qua Mạnh Xương Minh, Mạnh Xương Minh ho khan một tiếng nói:

-Mã nhị ca à, sao anh tới mà không thèm báo trước một tiếng thế? Anh nhìn xem, anh tới đột ngột quá, bọn tôi chưa kịp chuẩn bị gì cả.

-Chuẩn bị cái gì? Chuẩn bị trốn chạy, không ở nhà, khóa cửa lại sao?

Mã Thọt chưa bao giờ là một người có tính tình dễ chịu, lúc ông ta hiền lành tốt bụng, tự nhiên cái gì cũng dễ nói chuyện. Nhưng khi ông ta tức giận lên rồi, chỉ một câu thôi cũng có thể khiến người ta xấu hổ đến độ muốn tự tử.

-Mã nhị ca, mấy lời này của anh thật đúng là chả hay ho gì. Đúng là bọn tôi có mượn anh tiền thật, nhưng làm gì đến nỗi tới cửa đòi tiền như nhà anh chứ? Sắp ăn tết đến nơi rồi, anh làm trò ầm ĩ trước mặt nhiều người như thế, thật sự là một chút tình cảm cũng không thèm giữ nhỉ.

Mã Giang Bình thấy Mạnh Xương Minh bị nói cho nghẹn họng thì nhanh chóng tiếp lời đáp trả. Đồng thời bỏ qua một bên chuyện bản thân thiếu tiền không trả, trực tiếp oán trách Mã Thọt không thèm giữ thể diện cho mình. Chiêu thức thủ đoạn ấy, Phương Chính cũng phải phục.

Mã Thọt nhìn thoáng qua những người khác, mày nhăn lại, nói:

-Nơi này không có chuyện của mấy người, đi nhanh đi!

-Đi cái gì mà đi? Ai cũng không được đi! Hôm nay tôi thật sự muốn nhìn xem, Mã Thọt nhà ông rốt cuộc muốn làm gì! Tết nhất lại chạy tới nhà họ hàng làm ầm làm ĩ, ông được lắm! Ông giỏi lắm! Để mọi người xem xem Mã Thọt ông thật sự là hạng người gì đi!

Mã Giang Bình biết mặt mũi mất hết rồi, cũng không thèm giữ gìn gì nữa cả, nhất quyết không để người khác đi, bà ta chống nạnh đứng dậy, kêu gào chẳng khác nào một mụ đàn bà đanh đá.

Mã Thọt nào có từng tranh chấp với ai như vậy đâu, ông ta cũng hơi đơ ra, theo bản năng liếc nhìn về phía Phương Chính, nói:

-Sao cô lại không biết lý lẽ gì thế nhỉ? Tôi mời Phương Chính trụ trì lại đây, để Phương Chính trụ trì tới phân xử cho công bằng.

-Thật là mắc cười mà, ông cũng nói là ông mời Phương Chính đến. Ông mời hắn thì dĩ nhiên hắn phải đứng về phía ông! Ông đừng có không phục, nếu không tôi mời ông nhà tôi tới phân xử nhé? Ông chịu không?

Mã Giang Bình há mồm hô ngay.

Mã Thọt cả giận nói:

-Mã Giang Bình, cô không được càn quấy! Phương Chính trụ trì là người thế nào, ai mà không biết?

-Đúng vậy, ai mà không biết chứ. Ai mà không biết Phương Chính trụ trì năm đó làm không thiếu chuyện trộm cắp nào cả...

Mã Giang Bình châm chọc, nói xong liền quay sang cười làm lành với Phương Chính:

-Ui chao, Phương Chính trụ trì, ngài xem con người tôi chính là mồm miệng nhanh hơn đầu óc vậy đó. Thiếu chút nữa quên mất ngài còn đang đứng đây nữa kìa ...Nhưng tôi đâu có nói chuyện mà ngài không làm đâu, những gì tôi nói đều là sự thật. Tôi nói thật, ngài sẽ không tức giận chứ?

Lời này vừa được ném ra, ngay cả Phương Chính cũng đơ luôn tại chỗ.

Mã Thọt thì càng tức đến độ môi run rẩy, ông ta trợn tròn mắt, thiếu điều duỗi tay đánh người nữa thôi!

Lúc này, Phương Chính vỗ vỗ bờ vai của Mã Thọt, để ông ta bình tĩnh lại. Sau đó hắn ôn hòa nhìn Mã Giang Bình, cười nói:

-Thí chủ nói rất đúng, bần tăng năm đó quả thật không làm thiếu một chuyện trộm cắp nào.

Mã Giang Bình vốn tưởng rằng Phương Chính sẽ tìm các loại lý do tới phản bác bà ta, thậm chí bà ta đã chuẩn bị sẵn vài phương án thích hợp để ứng đối, một mớ ngôn từ đang chờ được nói ra. Kết quả trăm triệu lần không nghĩ tới, Phương Chính chẳng những không tức giận, ngược lại vẻ mặt còn vô cùng dịu dàng, như thể những gì bà ta nói trước đó đều không hề ảnh hưởng tới Phương Chính dù chỉ một chút. Hơn nữa, Phương Chính còn thừa nhận một cách trực tiếp và hết sức hào phóng trước mặt mọi người, không có bất cứ lời bào chữa nào!

Lần này Mã Giang Bình cũng có chút lúng túng, nhưng bà ta vốn là cao thủ cãi cọ, đảo mắt một cái liền nói với mọi người:

-Đấy thấy chưa, tôi nói có sai đâu? Phương Chính trụ trì cũng tự thừa nhận đấy thôi.

Sau đó, Mã Giang Bình tiếp tục nói:

-Phương Chính trụ trì, đây là nhà tôi, đúng chứ?

Phương Chính gật đầu.

Mã Giang Bình cười ha ha, híp mắt nói:

-Tôi đây cũng không có mời ngài tới, ngài cứ vậy mà bước vào nhà tôi, hình như không được tốt cho lắm?

Lời này vừa nói ra, có thể nói là trực tiếp đuổi người! Không hề khách khí!

Mã Giang Bình thấy rất rõ ràng, Phương Chính tới đây nhất định là để giúp Mã Thọt, bây giờ hắn còn chưa nói gì, chi bằng thừa dịp hắn chưa kịp mở miệng mà đuổi đi ngay. Đỡ cho lát nữa Phương Chính mở miệng lại gây thêm phiền phức.

Những người khác vừa nghe thấy thế liền nhíu mày lại ngay lập tức. Phương Chính là ai? Làng trên xóm dưới ai mà không tôn trọng hắn? Thế nhưng Mã Giang Bình lại có thể nói ra mấy lời như thế này, thật sự khiến mọi người khó chịu. Nhưng mà Mã Giang Bình nói cũng không sai, đây là nhà bà ta. Có để người khác được bước vào nhà hay không là do bà ta quyết định. Cho nên, mọi người chung quy cũng không nói gì, theo bản năng nhìn về phía Phương Chính và Mã Thọt, muốn xem bọn họ sẽ tiếp chiêu ra sao.

Kết quả Phương Chính vẫn như cũ, không hề tức giận, hắn mỉm cười nói với Mã Giang Bình:

-Thí chủ, bần tăng chỉ nói một lời, nói xong liền đi.

-Ngài muốn nói gì?

Mạnh Xương Minh tò mò hỏi.

Mã Giang Bình lập tức trừng mắt với ông ta, như thể đang mắng ông ta lắm miệng! Thế nhưng nghĩ lại thì, Phương Chính chỉ nói một câu, hẳn không phải vấn đề gì lớn. Cùng lắm thì, bản thân chuẩn bị thêm hai câu, đẩy trở lại là được.

Vì thế Mã Giang Bình gật gật đầu, ra tư thế ngài cứ việc nói tôi đang chờ đây.

Phương Chính hơi hơi mỉm cười, nói:

-Bần tăng tới chỉ để hóa duyên.

-Hoá duyên?

Mã Giang Bình, Mạnh Xương Minh cùng với mấy người bạn chơi bài đều hơi ngơ ngác, tuy chùa Nhất Chỉ không xa thôn của bọn họ là bao, nhưng cũng không thể tính là gần. Đã nhiều năm rồi, tăng nhân ở chùa Nhất Chỉ cũng chỉ hóa mấy ngụm cơm chay ở thôn Nhất Chỉ mà thôi, chưa từng tới thôn của bọn họ. Cho nên, bọn họ đối với chuyện hoá duyên cũng chỉ biết tới trên phương diện điện ảnh. Còn trong hiện thực, quả thật chưa từng gặp qua

Mã Giang Bình nhất thời hứng khởi, hỏi:

-Vậy ngài muốn hóa cái gì?

Mã Giang Bình nhớ rõ, trong phim ảnh, tăng nhân hóa duyên không cần tiền, đều là xin cơm. Bà ta thầm nghĩ, Phương Chính trụ trì nổi danh khắp làng trên xóm dưới còn không phải tới nhà của chúng ta xin cơm sao? Chuyện này nói ra ngoài cũng cảm thấy rất có thể diện.

Đúng lúc này, ngoài cửa có người kêu Mã Giang Bình, Mã Giang Bình lập tức chạy ra. Thế nhưng Mạnh Xương Minh vẫn còn ở trong phòng, đang bưng ly nước trà chậm rãi uống, trong lòng ông ta rất rõ ràng, lần này Phương Chính tới khẳng định là để giúp Mã Thọt, bạn của kẻ địch chính là kẻ địch, cho nên có cho Phương Chính thể diện thì cũng vô dụng, bởi vậy ông ta bèn cười ha hả nói:

-Phương Chính trụ trì, ngài muốn hóa cái gì đây? Nhà chúng tôi vẫn còn chút cơm thừa.

Phương Chính hơi hơi mỉm cười nói:

-Bần tăng muốn hóa một vạn đồng.

-Phốc!

Một ngụm nước trà trong miệng Mạnh Xương Minh liền bị phun ra ngoài ngay tại chỗ, đồng thời một cục tức nghẹn ở cổ họng tới đau đớn, mất cả nửa ngày cũng chưa bình thường lại được.

Những người khác đang ở lại xem náo nhiệt vừa nghe thấy thế cũng phải hoảng sợ! Trong phim ảnh cũng có hoá duyên, nhưng tuyệt đối không có hoá duyên mạnh như vậy! Há mồm liền đòi một vạn đồng, đây không phải hoá duyên, đây là giựt tiền thì có!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay