Chương 859: Người Như Thế
Nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của Mã Thọt, đặc biệt là lửa giận trong đôi mắt Mã Thọt đã dần dần tắt ngấm, Phương Chính mới vừa lòng cười, hỏi:
-Hiện tại lửa giận hết rồi, có thể đi vào.
-Ách...
Mã Thọt nghe vậy, người đơ ra, lửa giận?
Phương Chính nói:
-Nhất Chỉ thiền sư từng nói qua, khi làm bất cứ chuyện gì không được hành động theo cảm tính. Thời điểm phát hiện bản thân cực kì muốn làm một việc gì đó, nhất định phải bình tĩnh lại, suy nghĩ lại, tự hỏi bản thân, sau đó mới được đi làm. Nếu chỉ dựa vào đầu óc nóng giận mà hành động, khả năng cao sẽ xảy ra chuyện. Vừa mới nãy, vẻ mặt của thí chủ rất tức giận, nếu bần tăng không kéo thí chủ lại, thí chủ muốn đi vào đó làm gì?
Mã Thọt cứng họng, nhớ lại những suy nghĩ xấu xa trong lòng mình lúc nãy. Nếu không phải Phương Chính giữ chặt ông ta, để cho ông ta chạy vào thì hơn phân nửa là xốc bàn lên, chửi má nó, nói không chừng còn muốn đánh đấm một hồi. Nếu để sự việc phát triển theo chiều hướng đó, hậu quả e là phải đón tết trong đồn cảnh sát ...
Nghĩ đến đó, cái mặt già của Mã Thọt đỏ lên, ông ta khom người nói:
-Đa tạ Phương Chính trụ trì ...
Phương Chính lắc đầu, mang theo Mã Thọt đi tới cửa, hai người cũng chưa tiến vào, Phương Chính để cho Mã Thọt đứng ở bên cạnh, sau đó ra hiệu cho ông ta đứng nghe.
Lúc này đây, Mã Giang Bình đang ngồi ở bên cạnh bàn mạt chược, trên bàn là một xấp tiền mặt màu đỏ, bà ta ngậm thuốc lá, xoa xoa mạt chược, vẻ mặt nhẹ nhàng thích ý, không hề có sự áy náy của một kẻ đang bị đòi nợ, ngược lại còn tùy tiện hỏi:
-Vừa mới nãy bao nhiêu tiền thế?
-800.
Người đối diện nói.
Mã Giang Bình không nói hai lời, đếm 800 ném qua.
Đối phương nhận tiền, cười nói:
-Giang Bình, người gọi điện thoại mới nãy chính là Mã lão nhị đúng không? Nghe nói hắn ta dạo gần đây làm ăn khá lắm, hai người liên lạc lại với nhau lúc nào thế? Nhiều năm không gặp, người nọ bây giờ thế nào?
Mã Giang Bình vừa nghe, ném luôn điếu thuốc vào trong gạt tàn, hầm hừ nói:
-Làm ăn thì cũng tạm, ở thôn Nhất Chỉ làm cái thợ thủ công gì gì đó. Nói dễ nghe chút thì là điêu khắc sư, còn khó nghe chút ấy, một tay thợ mộc.
-Không đến mức đó chứ? Tôi nghe nói có không ít thanh niên đều đi theo hắn học tay nghề. Tôi còn đang cân nhắc đem con trai qua học nghề đây... Cuộc sống bây giờ, dễ gì thi đậu đại học, mà có đậu cũng phải có bản lĩnh mới kiếm cơm được. Tính đi tính lại, còn không bằng học một món nghề cho chắc.
Một người phụ nữ khác nói.
Mã Giang Bình bĩu môi nói:
-Toàn là do thôn Nhất Chỉ thổi phồng lên nghe cho ghê gớm thôi, để lừa dối người ngoài ấy mà. Tay nghề cái gì chứ, còn không phải là tay nghề thợ mộc khắc hoa sao, thôn nào mà không có thợ mộc, với lại học với ai chả phải là học? Bọn tôi là họ hàng với hắn, hắn có bản lĩnh hay không sao bọn tôi không biết? Nếu hắn thật sự lợi hại như vậy, cũng không đến nỗi độc thân cả đời.
-Chà, bà nói cái người này có phải là có vấn đề về nhân phẩm không nhỉ?
Lúc này, Mạnh Xương Minh làm ra vẻ tò mò, bỗng nhiên chọt vào một câu.
Mã Giang Bình lập tức nói:
-Các người tự mình suy nghĩ thử xem, một người bốn năm chục tuổi, dưới gối không con, bên gối không ai, nhất định là có nguyên nhân! Hoặc là có mà không nói, hoặc là nghèo quá không ai thèm lấy, hoặc là a --
Mã Giang Bình kéo dài giọng, vẻ mặt cười quái dị.
-Sao?
Đám người cũng tò mò, hỏi.
Mã Giang Bình ra vẻ thần bí nói:
-Hắn có tâm lý biến thái!
Nghe đến đó, Mã Thọt trong cơn tức giận nhất quyết lao vào trong cho bằng được, Phương Chính phải nhanh chóng giữ chặt ông ta lại. Mã Thọt biết Mã Giang Bình là loại người nào, nhưng chính như lời của Phương Chính đã nói, hắn hoàn toàn không biết gì về Mã Giang Bình cả. Hắn không thể tin toàn bộ những gì Mã Thọt nói với hắn. Đứng ở ngoài cửa nghe, thứ nhất là giúp Mã Thọt hiểu rõ họ hàng của ông ta. Thứ hai cũng giúp Phương Chính tự hiểu rõ được người ở bên trong.
Lời này vừa nói ra, người đàn ông ngồi đối diện thậm thì:
-Mà này, Mã Thọt có tay nghề, chắc cũng không đến nỗi nghèo đâu. Chẳng lẽ thật sự là nhân phẩm có vấn đề? Thế nhưng cũng đâu nghe ai nói gì...
Mã Giang Bình hừ hừ nói:
-Ai nha, người này tâm địa khó lường, chưa từng gặp qua, chỉ nghe người ta nói thì có thể biết được cái gì? Hai ngày trước tôi có đi gặp hắn ta, anh nói thử xem, tốt xấu gì thì hắn ta cũng là nhân vật kỳ cựu ở trong thôn Nhất Chỉ, mà cái thôn đấy sắp mở trường học, hắn cũng được một vị trí chứ còn gì nữa? Người ta tới học, còn không phải là học với hắn sao? Điều kiện tốt như thế, ai ngờ bọn tôi nhờ hắn ta sắp xếp cho Đức Tử nhà chúng tôi một công việc, học chút tay nghề, hắn đều không chịu! Các người nói thử xem, đây còn là họ hàng sao? Người ta đều nói máu mủ tình thâm, cái tên này chính là trở mặt không nhận người, lục thân không nhận, động vật máu lạnh!
Mã Thọt nghẹn đến đỏ bừng cả mặt, Phương Chính nhanh chóng ra ý bảo ông ta bình tĩnh trở lại.
-Sắp xếp một công việc thì khó, nhưng học nghề trước cũng không đến mức cự tuyệt chứ?
Những người khác vẻ mặt kinh ngạc hỏi.
Mã Giang Bình nói:
-Mọi người đừng có mà không tin, sự thật chính là như thế!
Đúng lúc này, một người từ gian ngoài đi vào, nhíu mày nói:
-Mã Giang Bình, ngày hôm qua cô mới vừa nói hắn cho cô mượn hai vạn đồng mà? Sao vừa mới xoay người đã nói người ta chẳng ra gì?
Lời này vừa nói ra, mặt Mã Giang Bình cũng có chút lúng túng, thế nhưng bà ta vẫn gân cổ kêu lên:
-Tình huống hắn như thế nào các người cũng đều biết rõ, bây giờ thôn dân Nhất Chỉ, có ai là không giàu đến chảy mỡ không? Hai vạn đồng kia đối với hắn mà nói có thể xem là tiền sao? Có mỗi hai vạn đồng mà chỉ cho chúng tôi mượn, sao hắn ta lại không biết xấu hổ thế kia chứ? Còn nữa, tới giờ mới mượn được có mấy ngày, hắn đã gọi điện thoại tới thúc giục, hắn còn nghĩ đến tình cảm không?
Những lời này khiến mọi người cũng có chút không biết nên trả lời ra sao, tuy rằng cảm thấy Mã Giang Bình nói không đúng, nhưng tranh cãi với bà ta cũng chẳng đâu vào đâu. Huống chi đây cũng không phải chuyện nhà mình, ai cũng khó mà nói cái gì.
Mã Giang Bình tiếp tục nói:
-Ai nha, cũng là người như nhau, chú hai của Đức Tử lại rộng rãi hơn nhiều. Năm kia Đức Tử kết hôn, người ta vung tay một cái là cho chúng tôi vay hai vạn đồng chẳng hề so đo. Nhìn lại Mã Thọt đi... đúng là người chẳng thể so với người mà.
-Ồ, cô vừa mới nói như thế tôi liền nhớ ra rồi. Nhà xưởng của chú hai đó giờ thế nào rồi? Nghe nói gần đây xi măng lại tăng giá, chắc sắp phất rồi đúng không?
Người đàn ông ở đối diện hỏi.
Mã Giang Bình gật đầu nói:
-Đó là đương nhiên, tài sản người ta cũng phải mấy trăm vạn.
...
Mã Giang Bình được thể khen chú hai của Mạnh Đức Tử giàu có cỡ nào, làm người người hào phóng ra sao, nhân tiện đá đểu Mã Thọt bất nhân bất nghĩa đến đâu...
Nhưng Mã Giang Bình không hề nghĩ tới, Mã Thọt lấy ra hai vạn đồng tương đương hơn phân nửa tiền tiết kiệm của ông ta, mà chú hai của Mạnh Đức Tử lấy ra hai vạn đồng thì chẳng qua như chín trâu thiếu một sợi lông...
Nghe đến đó, Mã Thọt đã nghiến răng nghiến lợi, nếu không phải Phương Chính đè nặng, Mã Thọt đã sớm vọt vào hất bàn chửi mắng. Phương Chính lại nghe thêm một hồi, phát hiện bên trong đã chuyển sang một đề tài khác, biết rằng có nghe thêm cũng chẳng nghe ra được gì. Hơn nữa, nãy giờ nghe xong, hắn cơ bản đã biết được, Mã Thọt không nói dối. Mã Giang Bình này thậm chí còn ác liệt hơn cả những gì Mã Thọt đã nói!
Nghĩ đến đây, Phương Chính cũng không còn đắn đo gì cả, vỗ vỗ Mã Thọt nói:
-Đi thôi, đi vào.
Nói xong, Phương Chính kéo cửa phòng ra, đi vào.
Vừa vào phòng, người trong phòng liền theo bản năng nhìn qua, Mã Giang Bình còn đang vui sướng tức khắc sững sờ ở tại chỗ, nhìn chằm chằm Mã Thọt đi theo bên cạnh Phương Chính, vẻ mặt phẫn nộ!..