Chương 858: Cười Một Cái Xem Nào
Phương Chính mỉm cười nói:
-Bần tăng giúp thí chủ đòi tiền.
-Đòi tiền?
Mã Thọt ngạc nhiên, sau đó bỗng nhiên hiểu ra, cười khổ nói:
-Phương Chính trụ trì à, khoản nợ này sợ là khó mà đòi nổi. Trừ phi kiện, nhưng vì hai vạn đồng mà thưa kiện với họ hàng, cái đó... Chỉ e sẽ bị làng trên xóm dưới nghị luận.
Phương Chính trao cho Mã Thọt một ánh mắt 'cứ yên tâm', cười nói:
-Yên tâm, bần tăng giúp thí chủ đòi, nhất định là có thể lấy lại được.
Mã Thọt cũng có chút tò mò, hai ngày này ông ta đã gọi mấy cuộc điện thoại, đầu dây bên kia luôn tìm đủ loại lý do để thoái thác. Bây giờ gọi tới mười cuộc điện thoại cũng không thấy bắt được lấy một cái ... Đến lúc này, trên cơ bản ông ta đã xem như rõ, số tiền kia của bản thân, tám phần là một đi không trở lại. Sở dĩ tìm Phương Chính, chẳng qua là muốn thổ lộ nỗi phiền muộn trong lòng mà thôi. Nhưng mà trăm triệu lần không nghĩ tới, Phương Chính lại tự mình xuống núi, mang theo ông ta đi đòi tiền.
Tuy rằng trong lòng rất cảm kích Phương Chính, nhưng đối với chuyện đòi tiền kia, Mã Thọt cũng không xem trọng Phương Chính. Dù sao cái này cũng không thể so sánh với điêu khắc và niệm kinh, đối mặt với đồ vô lại, cho dù là dùng tới tòa án cũng chưa chắc đã là một biện pháp tốt, huống chi chỉ là một hòa thượng?
Dù cho trong lòng không tin, Mã Thọt cũng không dám nói ra, vẫn là đi theo Phương Chính.
Nhà Mã Giang Bình cách chùa Nhất Chỉ rất xa, đến tận ba cái thôn, đi và về đều phải dùng xe bus đưa đón. Tuyến xe này thật ra là do thôn bên cạnh nhận thầu, mỗi ngày đều chạy vòng quanh các thôn, xem như là một loại giao thông công cộng vừa nhanh và tiện. Vì không vào thành phố nên có thể bớt được rất nhiều tiền. Tuy xe có chút cũ nát, nhưng mọi người đối với loại phương tiện này, cũng là cực kì thích thú.
Phương Chính lên xe, không bao lâu sau đã đến thôn của Mã Giang Bình, thôn Giang Hải.
So với thôn Nhất Chỉ, thôn Giang Hải cách xa núi Thông Thiên, được bao quanh bởi vùng đất bằng phẳng đại bình nguyên, trên dưới toàn thôn đều gieo trồng bắp, được biết đến là thôn sản xuất ngũ cốc lớn nhất trong các thôn ở đây! Mấy năm nay giá cả bắp tăng cao, hầu hết thôn dân trong thôn cũng tích cóp được một ít, cuộc sống phát triển không ngừng. Thực sự khiến không ít người hâm mộ...
Phương Chính vào thôn, nhìn nhà nhà mái ngói khang trang, cửa sổ lớn vô cùng sáng sủa, bên ngoài còn có hành lang làm bằng kính, hành lang này có thể ngăn cản gió Đông Bắc, đồng thời đón nắng rất tốt, tạo nên hiệu ứng ấm áp cho nhà ở, nhờ vào đó, độ ấm trong nhà có thể tăng lên rất nhiều. Đây chính là thôn Giang Hải, các thôn khác thì không được như thế, các thôn khác đều không dùng gương, mà dùng vải plastic để thay thế gương. Cứ như vậy, xét về mặt thẩm mỹ thì không bằng, nhưng hiệu quả giữ ấm lại không kém.
Hơn nữa, trong thôn Giang Hải hầu như mọi nhà đều có máy kéo, xe máy và các loại máy móc khác, nhờ đó có thể thấy được sự giàu có của thôn Giang Hải.
Nhớ lại thôn Nhất Chỉ một năm về trước, Phương Chính khẽ lắc đầu, thầm nghĩ: Cũng khó trách đám người Mã Giang Bình không muốn qua lại với Mã Thọt, mức độ chênh lệch giàu nghèo quá cao, sợ Mã Thọt sẽ chạy tới kiếm chác. Đáng tiếc, bọn họ rốt cuộc không hề hiểu Mã Thọt, một lão già bướng bỉnh như thế, sao có thể đi kiếm chác ở chỗ người khác? Nếu muốn thì đã đi từ sớm, cũng chẳng chờ tới bây giờ.
Tuy đã là mùa Đông, nhưng làm người Đông Bắc thì luôn thích ra ngoài tản bộ như cũ, ai nhìn thấy Phương Chính cũng sôi nổi chào hỏi một phen.
Phương Chính chào hỏi lại tất cả, sau đó ở dưới sự chỉ dẫn của mọi người, tìm được nhà của Mã Giang Bình.
Nhà của Mã Giang Bình là nhà ngói ba gian hết sức khang trang, trong nhà còn có một chiếc Minibus đang đỗ, hiển nhiên, gia cảnh của nhà Mã Giang Bình cũng không khổ sở như những gì bà ta đã nói với Mã Thọt. Thấy tình cảnh như thế, Mã Thọt đỏ hết cả mặt mày, cũng không biết là xấu hổ vì sự ngu ngốc của bản thân, hay là tức giận vì đối phương đã lừa dối mình, mà Mã Thọt nổi xung lên, định bước vào trong ...
Phương Chính giữ chặt lấy Mã Thọt, cười nói:
-Tới cũng tới rồi, cũng không cần biểu hiện ra như thế, mất cảm tình lắm. Cười một cái...
-Cười?
Mã Thọt sửng sốt, sau đó cười khổ nói:
-Phương Chính trụ trì, ngài cảm thấy hiện tại tôi còn cười nổi sao?
Phương Chính cười nói:
-Vậy thí chủ có muốn đòi lại tiền không?
-Muốn, chỉ cần tiền về lại tay, tôi nhất định đoạn tuyệt quan hệ ngay với bọn họ! Mẹ nó, loại họ hàng này không cần cũng được!
Mã Thọt càng lúc càng cao giọng lên, Phương Chính nhanh chóng bảo ông ta mau hạ giọng xuống
-Được rồi được rồi, bình tĩnh cái đã, còn phải lấy lại tiền nữa mà. Trước tiên thí chủ cứ gọi điện thoại cho Mã Giang Bình thử xem, xem bà ấy có đổi ý hay không.
Mã Thọt hồ nghi nhìn thoáng qua Phương Chính, hừ hừ hai tiếng, sau đó lấy di động ra, đi qua một góc bắt đầu gọi điện thoại, không tới một lát sau, Mã Thọt đã tức giận quay lại, tròng mắt trừng đến tròn vo, ông ta chỉ vào Mã Giang Bình đang ngồi trên giường ở trong phòng, lưng chìa ra ngoài cửa sổ, âm thầm tức giận nói:
-Cô ta bảo với tôi là không có ở nhà! Thế ai đang ở trong phòng kia? Mẹ nó, quá đáng lắm rồi, không được, tôi phải đi vào nói chuyện với cô ta!
Nói xong, Mã Thọt định vọt vào, Phương Chính nhanh chóng giữ chặt ông ta lại.
-Phương Chính trụ trì, ngài làm gì thế?
Mã Thọt nóng nảy.
Phương Chính cười nói:
-Còn muốn đòi tiền hay không?
Mã Thọt theo bản năng gật đầu nói:
-Muốn chứ.
Phương Chính gật đầu nói:
-Thí chủ muốn lấy lại tiền, vậy cười một cái cho bần tăng.
Mã Thọt thật sự không hiểu được trong hồ lô của Phương Chính chứa thứ gì, rơi vào đường cùng, chỉ đành gắng gượng nặn ra một nụ cười. Thế nhưng nụ cười này so với khóc còn khó coi hơn...
-Nụ cười này của thí chủ quá xấu. Cười lại nào, đẹp chút...
Phương Chính vừa nói chuyện, vừa dùng tay nghịch ngợm biểu cảm của Mã Thọt, không tới một lát sau, Mã Thọt đã bị Phương Chính nặn ra một nụ cười trông rất thảm. Phương Chính thấy có làm thế nào cũng không tốt hơn được, có chút bất đắc dĩ nói:
-Cái dạng này của thí chủ, sao mà đòi tiền được đây?
Mã Thọt khổ sở nói:
-Phương Chính trụ trì, là bọn họ thiếu tiền tôi, tôi tới để đòi nợ. Ngài đã thấy qua chủ nợ cười với con nợ bao giờ chưa? Phương Chính cười ha hả nói:
-Thời đại không giống nhau, bây giờ con nợ đã mạnh hơn chủ nợ nhiều lắm rồi. Không nghe người ta nói sao, kẻ nợ mới làm ông nội người ta.
-Này...
Mã Thọt trừng mắt nhìn Phương Chính, thầm nghĩ: Hòa thượng này không phải lấy mình ra để tiêu khiển đấy chứ? Tính khí bướng bỉnh lại bốc lên, ông ta cắn răng một cái, dậm chân nói:
-Thôi, bỏ!
Nói xong, ông ta xoay người đi luôn.
Phương Chính nhanh chóng giữ chặt lấy ông ta, nói:
-Thí chủ này, bần tăng có lòng tốt mang ông tới đây đòi nợ, sao ông có thể nói đi là đi?
-Đòi tiền mà phải nghẹn khuất như vậy, tôi chịu không nổi.
Mã Thọt tức giận nói.
Phương Chính cười ha hả nói:
-Ai bảo ông đi xin người ta đâu? Bần tăng bảo ông cười là để làm cho bần tăng vui. Lát nữa vào trong phòng, ông cứ việc im lặng, còn lại giao cho bần tăng là được.
Mã Thọt ngây ra một lúc, làm cho Phương Chính vui vẻ? Này... Theo bản năng nhìn vào gương mặt già nua đang phản chiếu trên tấm kính cửa sổ của mình, ông ta thầm nghĩ: Hẳn Phương Chính chướng mắt mình nên mới làm như thế...
Phương Chính vừa thấy Mã Thọt hiểu sai, nhanh chóng nói:
-Bần tăng đi vào chính là phải chịu đựng người ta phồng mang trợn má, thậm chí còn bị chửi mắng. Bây giờ đổi lấy một nụ cười của thí chủ, an ủi bản thân một chút còn không được sao?
Mã Thọt nghĩ nghĩ, cảm thấy Phương Chính nói cũng không sai. Vì thế hít sâu một hơi, nỗ lực nhếch môi, hỏi:
-Như vậy được rồi sao?