Chương 857: Rút Được Một Môn Thần Thông
Cá mặn thấy vậy, cầm chén lên, ngoác miệng rộng ra bắt đầu ăn, cũng không biết là nó có nhai hay không nhai, một chén cơm lớn chỉ năm ba ngụm đã ăn hết sạch sành sanh. Sau đó nó thả chén xuống, nghiên đầu nhìn con sóc, ý bảo ta ăn hết rồi đấy.
Con sóc nhìn cái chén rồi lại nhìn Cá mặn, nó nhếch miệng cười, xoay người rời đi.
Đúng lúc này, con khỉ thả một nắm cơm to thật là to lên trên bàn, nói:
-Xem ra ngươi không cần cái này nữa.
-Cần!
Cá mặn cơ hồ kêu lên theo bản năng, sau đó đoạt lấy ăn luôn tại chỗ!
-Ta vẫn còn đây này, ngươi ăn không?
Độc Lang đột nhiên ngẩng đầu kêu lên.
Cá mặn vừa muốn nói ăn, thế nhưng nó đột nhiên phản ứng lại, cái tên trước mắt hình như có chỗ không được thích hợp cho lắm! Tên này không có tay, móng vuốt cũng không được linh hoạt, làm sao vo tròn nắm cơm lại được? Trọng điểm là, móng vuốt của tên này chuyên chạy loạn trên mặt đất, lúc đi tiểu cũng dùng móng vuốt cào cào đất để hất lên ...
Nghĩ đến đó, cái đầu Cá mặn vốn đang trên hành trình gục xuống, lập tức bẻ lái đưa một đường cung sang bên, sau đó lắc đầu lia lịa.
Thế nhưng vẫn chậm, Độc Lang ngậm cái chậu cơm lớn của nó đặt lên trên bàn, ồ ồ nói:
-Còn một chút, ta nhín lại đó.
Cá mặn vừa cúi đầu nhìn, mặt liền đen thui! Qủa nhiên là còn một chút, nhưng chút cơm đó trải đều ở đáy chậu và chung quanh thành chậu, nếu muốn ăn số cơm đó, toàn bộ quá trình ăn trên cơ bản là phải liếm! Nói là ăn cơm, kỳ thật chẳng khác gì rửa chén.
Cá mặn vội vàng lắc đầu nói:
-Không cần, ăn no lắm rồi, tức bụng lắm.
-Thật không ăn sao?
Độc Lang nghi ngờ hỏi.
Cá mặn lắc đầu liên tục.
Độc Lang liếm liếm môi nói:
-Vừa lúc ta còn chưa có ăn no.
Sau đó, nó ngậm cái chậu lớn kia thả xuống mặt đất, loảng xa loảng xoảng bắt đầu liếm hùng hục ...
Nhìn một màn này, lần đầu tiên Cá mặn không có mở miệng chế giễu, cũng lần đầu tiên nó cảm thấy, phương thức ăn cơm thô lỗ và vật dụng ăn uống chẳng chút lịch sự này, thế nhưng lại khá tốt.
Trở lại trong Thiên Long trì, Cá mặn không có bơi lượn chung quanh như thường lệ, mà nó nằm ở trên mặt nước, tự hỏi cá sinh của bản thân.
Trên thực tế, nó tới Nhất Chỉ sơn lâu như vậy, nhưng vẫn luôn xem bản thân là một con cá ngoại lai, vẫn luôn mơ một giấc mộng xuân thu lớn rằng mình chính là ông cố nội đến từ Linh Sơn. Cũng vẫn luôn cảm thấy, so với tất cả mọi người ở đây, nó cao hơn một bậc, lúc nào cũng bắt bẻ ngôi chùa này và mọi người cái này không tốt cái kia chẳng hay, chê tới chê lui như thể đây chính là một chỗ không tốt.
Lần này con sóc phạm sai lầm, nó cũng chẳng mang lòng đồng tình tí nào, thậm chí còn có tâm trạng muốn xem náo nhiệt.
Nhưng trải qua sự việc tối ngày hôm nay, nó cảm thấy xúc động không ít, nó không biết bản thân đã lĩnh ngộ được cái gì, chỉ biết rằng, một ít kinh văn mà trước kia nó từng được nghe Phật Tổ giảng qua, giờ bỗng nhiên thông suốt nhiều thứ. Hình như nó đã hiểu ra được điều gì đó, như sự sắp đặt của vận mệnh, nó cảm nhận được một dòng nước ấm áp chảy qua trái tim, thật ấm áp, thật thoải mái...
-Cảm giác này, sao trước kia ta chưa từng cảm nhận qua nhỉ? Thật là kỳ diệu quá...
Cá mặn nói thầm.
Bên trong ngôi chùa, con sóc ngồi ở trên đầu Độc Lang, nhìn Hồng Hài Nhi ở kia đắp người tuyết, nó gãi gãi đầu hỏi:
-Đại sư huynh, Tứ sư đệ, các ngươi nói xem, Mã thí chủ biết rõ đối phương không phải là người tốt, vì sao còn muốn cho bọn họ mượn tiền? Đây không phải là tự mình chịu tội ư?
Hồng Hài Nhi bĩu môi nói:
-Có người ấy, không đáng để đồng tình, thích làm người tốt thì ráng mà chịu tội.
Con sóc con cau mày nhìn trời, nói thầm:
-Thế nhưng ta cảm thấy, nếu ta có một họ hàng như thế thì cũng thật tốt.
Lời này vừa nói ra, Hồng Hài Nhi cùng Độc Lang ngây người, bọn chúng cẩn thận ngẫm lại, hình như, bọn cũng rất thích có được một họ hàng như thế.
Đúng lúc này, giọng nói của Phương Chính vang lên:
-A Di Đà Phật, từ khi nào người làm chuyện tốt còn trở thành đối tượng bị mắng đấy?
Khi nói chuyện, Phương Chính đẩy cửa phòng đi ra, cười ha hả nhìn ba tên đồ đệ
Hồng Hài Nhi quật cường nói:
-Sư phụ, con cũng đâu có nói sai đâu, chẳng lẽ không phải Mã thí chủ ngu ngốc ư? Biết rõ cái loại người đó không đáng tin cậy, còn cho bọn hắn vay tiền ...
Phương Chính lắc đầu nói:
-Hắn đúng là ngốc thật, nhưng họ hàng ngốc như thế, bần tăng cũng không ngại có thêm đâu, con có không? Nếu có thì đưa ra đây cho bần tăng xem thử?
Hồng Hài Nhi cứng họng, thật cẩn thận suy nghĩ lại những mối quan hệ xung quanh mình, họ hàng như vậy, bạn bè như vậy, một người cũng không có! Trong nháy mắt đó, Hồng Hài Nhi lại bắt đầu có chút hâm mộ Mã Giang Bình, cũng hơi hiểu được ý của Phương Chính.
Phương Chính tiếp tục nói:
-Mã thí chủ không giống nhiều người khác, hắn từ nhỏ đã rời nhà, tự mình kiếm sống. Cả đời không vợ chẳng con, lẻ loi hiu quạnh, nên cũng bởi vậy mà tính cách có phần quái gở. Nhưng càng là người như thế, trong lòng họ càng khát khao tình cảm và sự công nhận. Có lẽ đám người Mã Giang Bình cũng không phải hạng người tốt, nhưng Mã thí chủ vẫn muốn cố gắng giữ gìn như cũ ... Nhưng bản thân hắn lại không để ý đến điều này.
Người dùng sự chân tình để trao đi, luôn luôn đáng được tôn trọng. Còn việc phải nhận lại quả đắng, sai lầm đó cũng thuộc về đối phương. Chúng ta không nên đi mắng người tốt, mà phải nên khiển trách kẻ xấu mới đúng. Tương tự như thế, chúng ta hẳn nên giúp đỡ người tốt, trừng phạt kẻ xấu. Thứ mà chúng ta muốn, chính là có càng nhiều người tốt như Mã Thọt, ít đi càng tốt những kẻ như Mã Giang Bình. Đây mới là chính nghĩa.
Hồng Hài Nhi, con sóc, Độc Lang chìm trong suy nghĩ.
Một đêm không nói chuyện, ngày hôm sau, chuông trống hòa trong sắc trời dần sáng.
Phương Chính bảo các đệ tử làm sạch tuyết đọng trong chùa và đường lên núi, còn bản thân hắn thì đi xuống núi.
Đi ở trên đường núi, Phương Chính yên lặng liên hệ hệ thống: "Hệ thống à, ta có thể rút thăm trúng thưởng chứ?"
"Đương nhiên, lần này ngươi làm rất tốt, lợi dụng dư luận khuếch tán quan niệm về cái thiện, lực ảnh hưởng rất lớn. Thay đổi được cách nhận thức về dư luận của rất nhiều người, và cũng gián tiếp cứu giúp được rất nhiều người. Cho nên công đức lần này không nhỏ! Nếu như ngươi rút thăm trúng thưởng, hẳn là có thể rút được thứ tốt. "Hệ thống nói.
Phương Chính vừa nghe, đôi mắt liền sáng bừng lên, hắn nhanh chóng nói: "Kia còn chờ gì nữa? Rút đi!"
"Đinh! Chúc mừng ngươi, đạt được thần thông mới -- Hoá duyên!"
"Phốc... Hoá duyên? Cái này mà cũng gọi là thần thông? "Phương Chính vừa nghe, nổi giận ngay tại chỗ! Cái gọi là hoá duyên, còn không phải là tên gọi khác của xin cơm ư? Đây mà cũng gọi là thần thông? Hắn thật muốn đánh chết hệ thống.
Hệ thống cười ha ha, sau đó nói: "Như thế nào? Ghét bỏ đúng không? Nếu như ngươi ghét bỏ, ta có thể giúp ngươi thu về."
"Này... "Phương Chính nhìn thẳng, đây là bị chơi xỏ sao? Cái này không phù hợp với kịch bản trước giờ của hệ thống thì phải? Nếu không phải xuất phẩm của hệ thống, tức là thuộc tinh phảm sao? Căn cứ vào kinh nghiệm trước đó, không nên bỏ lỡ!
"Nhận hay không nhận? Không nhận, ta liền thu về. "Hệ thống lười biếng nói.
Phương Chính nhanh chóng hô lên: "Nhận! Đương nhiên nhận!"
"Ngươi sẽ cảm tạ ta, ha ha. "Ngay sau đó, trong đầu Phương Chính hiện lên một đoạn giới thiệu về thần thông, sau khi xem xong, Phương Chính há to miệng, tức khắc cười như nở hoa: "Ha ha... Thì ra là thế, thì ra là thế, diệu kì, thật là diệu kì, quả nhiên là thứ tốt! Ách, sao còn có một đoạn ghi chú?"
Sau khi xem xong đoạn ghi chú, nét cười của Phương Chính đột nhiên tắt ngóm, thế nhưng sau một hồi nghĩ đi rồi lại nghĩ lại, hắn thầm thì: "Thôi, như vậy cũng không tồi."
Nói xong, Phương Chính vui vẻ đi xuống núi, Phương Chính tìm được Mã Thọt, bảo ông ta đi theo mình luôn.
-Phương Chính Trụ trì, chúng ta đây là đi đâu thế?
Mã Thọt đi theo phía sau Phương Chính, có chút buồn bực hỏi.