Chương 856: Trời Trong Chuyển Mây Mờ
- Thôi thôi, mình là người đơn côi chiếc bóng, cả nhà cô ấy trên dưới mấy miệng ăn, cuộc sống khó khăn, xem như giúp người ta vậy. Huống hồ, cũng đâu phải là không trả... Đúng rồi, cô ấy nói, tháng sau sẽ trả.
Mã Thọt lẩm bẩm.
Nhưng mà, một tháng trôi qua thật nhanh, Mã Thọt đợi mấy ngày, cũng không thấy Mã Giang Bình đâu cả, thậm chí ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có.
Tuy Mã Thọt không chỉ dựa vào khoản tiền hai vạn đồng này để sống, nhưng dù sao đây cũng là đồng tiền mồ hôi nước mắt của ông ta mà. Nếu cho đi luôn còn đỡ, thế là chặt đứt mọi suy nghĩ. Nhưng đây là cho mượn, sao có thể coi như không tồn tại?
Lại đợi thêm hai ngày, Mã Thọt rốt cuộc gọi một cuộc điện thoại qua bên đó, kết quả còn chưa kịp mở miệng, Mã Giang Bình đã kể lể dông dài với ông ta, nói chuyện phiếm, bàn chuyện nhà, hàn huyên hết nửa ngày, chính là đối với chuyện trả tiền thì im bặt không nhắc tới!
Mã Thọt ám chỉ hai câu, đối phương cũng làm như thể nghe không hiểu.
Tắt máy, Mã Thọt ngồi trên giường đất, nhìn trong phòng quạnh quẽ, chỉ cảm thấy thế giới này còn lạnh hơn...
Lại một ngày nữa trôi qua, Mã Thọt quyết định, vẫn là ngả bài với đối phương thôi.
Lần này gọi điện thoại qua, Mã Thọt nghe được ở phía bên Mã Giang Bình âm thanh chơi mạt chược ồn ào xôn xao, âm thanh người trong nhà huyên náo ầm ĩ, hình như cực kì náo nhiệt.
Mã Giang Bình cũng nói, hôm nay mấy anh em đều tới cả, đang chơi mạt chược nói chuyện phiếm đây. Sau đó, Mã Giang Bình liền bật loa ngoài!
Mã Thọt vừa nghe, thấy có nhiều người như vậy, hơn nữa mọi người mồm năm miệng mười, hình như đang chào hỏi mình. Nhiều người như thế ở đó, Mã Thọt cũng ngại phải há mồm đòi tiền, chỉ có thể tiếp tục nói thêm hai ba câu, cười ha hả rồi tắt máy.
Mã Thọt đợi mấy ngày, vẫn không có tin tức gì như cũ, mấy lần gọi điện thoại qua, cũng đều là còn chưa kịp mở miệng thì đầu dây bên kia đã tắt máy.
Mã Thọt thật vất vả lắm mới tìm được một cơ hội, trực tiếp mở miệng hỏi chuyện tiền bạc, kết quả đối phương liền kêu cha gọi mẹ, cứ như thể còn đồng nào để trả là sẽ chết ngay tại chỗ vậy.
Rơi vào đường cùng, Mã Thọt cũng chỉ có thể tiếp tục chờ. Lần chờ này chính là kéo dài đến tận hai tháng, trong hai tháng đó, ông ta chỉ cảm thấy trong lòng nghẹn muốn chết, ăn cơm ăn không vô, uống rượu uống không nổi, tay nghề điêu khắc rõ ràng giảm xuống. Thật ra không phải ông ta luyến tiếc tiền, mà là vì lòng người!
Càng nghĩ lòng càng lạnh, trong lòng buồn trên khổ dưới, trái lo phải nghĩ, cuối cùng ông ta đi luôn lên trên núi, tìm Phương Chính mong được giải đáp, giải thoát tâm tư này.
Nghe xong những gì Mã Thọt nói, Phương Chính cũng nhịn không được thở dài một tiếng. Loại tình huống này của Mã Thọt, Phương Chính chưa từng gặp qua, hơn nữa chỉ mới nghe lời một phía của Mã Thọt, Phương Chính cũng không dễ phán đoán ai đúng ai sai, nhân quả trong đó, vẫn nên tự mình đi xem, tìm hiểu cho rõ mới được.
Nghĩ đến đây, Phương Chính đứng dậy nói:
-A Di Đà Phật, thí chủ, chuyện của thí chủ bần tăng đã biết. Thí chủ có biết vị họ hàng kia ở đâu không?
Mã Thọt không rõ Phương Chính hỏi cái này để làm gì, thế nhưng vẫn nói cho Phương Chính biết.
Phương Chính khẽ gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu, sau đó nói:
-Thí chủ, ông đi về trước đi, qua hai ngày nữa bần tăng sẽ đến tìm thí chủ, lại nói cho ông biết đáp án.
Mã Thọt hơi há mồm, hình như muốn nói một câu: Muốn biết đáp án ngay bây giờ.
Thế nhưng sau khi nhìn vào đôi mắt bình tĩnh của Phương Chính, Mã Thọt lại ngây ra không nói thành lời được. Ông ta đi theo Phương Chính học điêu khắc lâu như vậy, tuy bản thân là bậc trưởng bối của Phương Chính, tuy bản thân đã nhìn Phương Chính lớn lên, tuy bản thân đã từng đánh mông của Phương Chính, nhưng sự học vốn không có trước sau, ai giỏi hơn thì làm thầy. Ông ta đi theo Phương Chính học lâu rồi, Phương Chính có những lý giải hết sức độc đáo về điêu khắc, lại cộng thêm tài nghệ vô cùng cao siêu, đã thuyết phục được Mã Thọt từ sớm. Trong lòng ông ta đã tôn trọng Phương Chính như thầy của mình vậy, cho nên sẽ không dám vi phạm ý định của Phương Chính. Vì thế, ông ta đáp lễ, tỏ vẻ đã hiểu, sau đó đi xuống núi.
Mã Thọt vừa đi, Phương Chính còn chưa nói tiếng nào, Cá mặn đã nhảy dựng lên, hét lớn:
-Ối trời ơi! Người này rốt cuộc cũng đi rồi! Qủa nhiên lớn tuổi liền thích cà kê dê ngỗng, dăm ba câu là có thể nói rõ ràng mọi chuyện, lại cứ một hai phải liên miên cằn nhằn mãi không chịu thôi. Bộ tưởng cá giả chết dễ lắm hả? Đông chết ông cố nội đây rồi!
Cá mặn khi nói chuyện cũng nhìn về phía mâm đồ ăn, kết quả trên đó bóng loáng như gương! Lại nhìn chậu cơm, nghèo rớt mồng tơi!
Cá mặn trợn trừng đôi mắt, kêu rên nói:
-Thật quá đáng! Đại sư, chuyện này ngươi mặc kệ được sao? Ta tốt xấu gì cũng là vì cái chùa này mới giả làm cá chết, ngươi không thể để ta đói bụng chứ?
Phương Chính nhìn nhìn Cá mặn, khẽ lắc đầu, lười phản ứng với nó, hắn thẳng tiến về phía phòng bếp.
Nhìn thấy Phương Chính đi rồi, Cá mặn càng thêm khó chịu, hét lớn:
-Các ngươi cũng quá khi dễ cá ta rồi! Như thế này còn sống nổi hay không? Đứng lại hết cho ta! Ông cố nội đây nói cho chúng bây hay, chúng bây sẽ hối hận! Chớ khinh thiếu niên nghèo!
Con sóc hàm hậu ngẩng đầu lên, nói khẽ:
-Ngươi đã chín ngàn tỷ tuổi... Không còn là thiếu niên.
Cá mặn tức khắc bị chẹn cho nghẹn họng, nó trừng mắt nhìn con sóc một cái, sau đó vội vàng đổi câu:
-Hôm nay các người đối xử lạnh nhạt với ta ...
Cá mặn nói đến đây, Phương Chính bỗng nhiên thò đầu ra khỏi cửa, nhìn nó tò mò, thầm nghĩ: Chẳng lẽ Cá mặn này sửa tính rồi? Biết nghĩ rồi? Liền hỏi:
-Như thế nào?
Cá mặn trừng to đôi mắt nhìn chằm chằm Phương Chính, lại nhìn Hồng Hài Nhi đang hầm hè xoa tay, cuối cùng nhìn đôi giày kia của Phương Chính, hét lớn một tiếng:
-Ngày mai trời quang mây tạnh!
Phương Chính nghe vậy, thiếu chút nữa thổ huyết tại chỗ, con cá chết này quả nhiên vẫn trong ngoài không đều như cũ ... Lắc đầu, Phương Chính xoay người rời đi.
Cá mặn lập tức thở ra nhẹ nhàng, sau đó vô cùng đáng thương mà ngồi ở trên ghế, ngửa đầu nhìn trời, trong khoảnh khắc đó, nó như thể mất đi mộng ước của bản thân, trong đầu chỉ có một suy nghĩ, đói quá!
Ngay tại lúc Cá mặn đang oán giận cả một bụng, 'kịch' một tiếng, một cái chén to đặt ở trước mặt nó, sau đó một mùi hương thật thơm bay vào mũi, đồng thời có một thanh âm đạm mạc vang lên:
-Ăn đi, sau này ăn cơm phải đúng nơi đúng lúc.
Cá mặn sửng sốt, nhìn một chén cơm lớn và đồ ăn ở trước mặt, cả người cá có chút choáng váng, cào cào cái đầu cá, nó chỉ cảm thấy đầu óc mình có hơi theo không kịp, hòa thượng này khi nào lại tốt bụng như thế? Quay đầu nhìn về phía Phương Chính đang bước ra khỏi chùa, Cá mặn chép miệng, thế nhưng lại không biết nên nói gì mới tốt đây.
Đúng lúc này, Hồng Hài Nhi nhảy lên cái bàn, nói:
-Chén không đủ, sư phụ bảo ta lúc nấu cơm thì giữ lại một phần, ai ăn sau thì ăn ở trong nồi. Thế nhưng sư phụ nói, với tính tình của ngươi nhất định sẽ ăn sau ... Ngươi cho rằng sư phụ sẽ không cho ngươi ăn cơm sao? Chậc, uổng cho ngươi sống lâu như vậy...
Nói xong, Hồng Hài Nhi đi mất..
Đúng lúc này, con sóc chạy lại đây, gãi gãi đầu nói:
-Úi cha, để phần cho ngươi nhiều thế cơ. Mệt cho ta giấu giúp ngươi một miếng cơm nắm nè ...
Nói xong, con sóc móc ra một nắm cơm nhỏ từ trong cái túi của nó, đặt vào chén lớn. Cơm nắm không to, dù sao con sóc cũng chỉ lớn có chừng ấy, nhưng không hiểu sao lại khiến Cá mặn nhìn mà thấy mắt mình chua xót.
Cá mặn hơi há mồm, muốn nói tiếng cảm ơn, thế nhưng lời tới bên miệng lại cứng rắn đổi thành:
-Cơm có tí tẹo, căn bản không đủ cho ông cố nội đây ăn. Nếu vật nhỏ nhà ngươi ăn được, thì tự mà ăn đi.
Lời vừa ra khỏi miệng, Cá mặn liền có chút hối hận, ý của nó vốn là cảm ơn con sóc, nhân tiện để con sóc ăn nhiều thêm một chút. Nhưng lời tới cái miệng thối này của nó, lại thành ra xúc phạm người ta.
Lần đầu tiên, Cá mặn cảm thấy hơi ghét bỏ cái miệng không ra gì này của bản thân.
Quả nhiên, con sóc sửng sốt, có chút đau lòng nói:
-Ngươi ghét bỏ à...