Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 855

Chương 855: Tốt Và Xấu

schedule ~14 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 855: Tốt Và Xấu

Mã Thọt nhướng mày, buông chén rượu xuống hỏi:

-Chú muốn cho con trai chú làm thầy giáo?

-A, hiện giờ Mã nhị ca chính là điêu khắc sư số một của thôn Nhất Chỉ. Sắp xếp cho cháu mình đi làm không phải chỉ cần một câu thôi sao?

Mạnh Xương Minh nói.

Mã Thọt nheo nheo mắt, hít sâu một hơi, áp chế lửa giận trong lòng, nói:

-Làm thầy giáo, cũng được.

-Thật sự? Thế thì cảm ơn nhị ca quá! Tôi đã nói rồi mà, có việc cứ tìm nhị ca là xong ngay!

Mạnh Xương Minh vui mừng quá đỗi, định rót rượu ngay cho Mã Thọt, ai ngờ lại bị Mã Thọt cản lại.

Mã Thọt tiếp tục nói:

-Muốn làm thầy giáo cũng được. Nhưng phải xem khả năng con trai chú ra sao đã. Trước tiên cứ học nghề ở chỗ tôi cho xong cái đã rồi nói sau, nếu nó không vượt nổi được yêu cầu của tôi, vậy cứ yên ổn làm thợ học việc cả đời đi.

-A?

Nghe được mấy lời này, nụ cười trên gương mặt Mạnh Xương Minh lập tức cứng đờ lại. Đức hạnh của thằng con trai nhà mình ra sao, ông ta là người hiểu rõ nhất, ăn khổ không được, chịu cực không nổi, lần này nói là tới học điêu khắc, nhưng bản thân biết rõ, tám phần là học chẳng đâu vào đâu. Ông ta đưa Mạnh Đức Tử tới cũng không phải thật sự vì chút tay nghề này. Mà ngay từ lúc đầu đã nhắm tới cái cửa trường học! Nếu dựa theo yêu cầu của Mã Thọt, phỏng chừng con của ông ta thật sự phải làm thợ học việc cả đời.

Mã Giang Bình vừa nghe liền thấy không hài lòng, bà ta nhíu mày nói:

-Nhị ca, anh thật là... Sao có thể khách sáo vậy được? Đức Tử là ai chứ? Nó chính là cháu trai của anh, anh không thể mặc kệ nó chứ?

Mã Thọt liếc mắt qua nhìn Mã Giang Bình, sau đó nói:

-Chính bởi vì nó là cháu trai của tôi, cho nên tôi mới càng phải quản cho nghiêm. Nếu không, các người ngay cả cửa cũng đừng hòng vào!

Mã Giang Bình, Mạnh Xương Minh lập tức đơ ra tại chỗ, bây giờ nên nói tiếp thế nào mới phải?

Mã Giang Bình hít sâu một hơi, nỗ lực nặn ra chút tươi cười, nói:

-Nhị ca à, không nể mặt tăng cũng phải nể mặt Phật, chúng ta tốt xấu gì cũng là họ hàng nhiều năm. Con trẻ lớn thế rồi, cũng không thể không có công ăn việc làm cho được, đúng chứ? Anh giúp đỡ một chút, sắp xếp cho nó một vị trí, còn không phải xong rồi sao?

Mã Thọt cắt ngang, thản nhiên hỏi:

-Cô có biết trường học này là dạy cái gì trong đó không?

-Dạy điêu khắc đúng không? Không thì là cái gì?

Mã Giang Bình trả lời.

Phanh!

Mã Thọt vỗ bàn đứng lên! Dọa Mạnh Đức Tử run bắn đôi tay, đũa rơi đánh xoạch xuống mặt bàn.

Mã Thọt thấy vậy càng cảm thấy Mạnh Đức Tử chướng mắt, tức giận trừng mắt nói:

-Cô cũng biết là dạy điêu khắc, nhưng hạnh kiểm con trai cô thế nào cô còn không biết sao? Chữ nghĩa không được một rổ, cầm đũa cũng cầm không xong, còn muốn trực tiếp làm thầy người ta? Nếu thật sự để nó đi làm thầy giáo, Mã Thọt này mất hết mặt mũi cũng không sao, nhưng khiến thôn Nhất Chỉ của tôi mất hết mặt mũi, tôi biết ăn nói thế nào với hương thân phụ lão đây? Vẫn là câu nói cũ, ở lại đây làm thợ học việc, mỗi ngày lên núi chém một trăm gốc Hàn Trúc, không làm xong thì khỏi ăn cơm! Có muốn làm hay không, không muốn thì thôi!

Nghe mấy lời này, Mạnh Đức Tử kêu lên theo bản năng:

-Cái này có phải để cho người làm không thế?

Vừa mới thốt ra, quả nhiên Mã Thọt thiếu chút nữa dằn chậu cơm lên trên mặt cậu ta! Cuối cùng vẫn là nhịn xuống, ngồi ở kia không hé răng nói thêm lời nào, im lặng ăn cơm.

Bữa cơm này vô cùng nhàm chán.

Cơm nước xong, Mã Giang Bình đi rửa chén, trong phòng càng thêm buồn bực.

Thẳng đến buổi chiều, cũng không biết Mã Giang Bình đã nói với Mạnh Xương Minh cái gì, sau đó bà ta bỗng nhiên thay đổi sắc mặt, cười ha hả tiến lại gần, bắt đầu tâm sự chuyện nhà cửa với Mã Thọt. Kể chuyện lúc còn thơ ẩu, kể chuyện cha mẹ ngày xưa. Còn về chuyện để Mạnh Đức Tử làm thầy giáo, tuyệt nhiên không hề nhắc tới.

Mã Thọt cho rằng Mã Giang Bình đã ý thức được điểm mấu chốt, cũng nhẹ nhàng thở ra.

Rốt cuộc vẫn là họ hàng, rốt cuộc vẫn là bạn chơi thuở ấu niên, vì thế trò chuyện tỉ mẩn một hồi, tâm trạng cũng tốt hơn rất nhiều.

Tới buổi tối, Mã Giang Bình cũng uống chút rượu, rồi khóc rối tinh rối mù ở trên bàn ăn... Vừa khóc vừa nói:

-Nhị ca ơi, anh nói xem, sao số em lại khổ thế chứ?

Mã Thọt cũng bị khiến cho có chút không biết nên làm sao, chỉ có thể an ủi.

Mã Giang Bình liền giống như mở máy hát, bắt đầu kể lể toàn bộ bất hạnh của bản thân, cái gì mà ông chồng vô dụng, con trai đầu óc ngu si, cuộc sống cả nhà khó khăn, sắp không sống qua ngày nổi nữa ... Còn nói bản thân có bệnh trong người, cũng không biết có thể sống thêm được bao nhiêu năm. Đến bây giờ cũng không có tiền đi khám bệnh. Việc cho con cái đi học, cũng dần dần trở nên bất lực...

Mã Thọt bị Mã Giang Bình nói cho hôn mê, trong lòng nhớ tới cuộc sống cực khổ của bản thân, cực kì cảm thấy đồng cảm.

Thẳng đến ngày hôm sau, Mã Giang Bình mang theo hai vạn đồng rời khỏi nhà Mã Thọt, vừa mới bước ra khỏi ngõ, Mạnh Xương Minh đã oán giận nói:

-Giang Bình, nhị ca cô đúng là chẳng được cái tích sự gì, vậy mà nghe người ta thổi phồng hắn lắm, bảo hắn ở thôn Nhất Chỉ lợi hại đến cỡ nào, rồi còn là đại sư điêu khắc gì gì đó... Bảo hắn sắp xếp cho con mình một công việc cũng làm không được, đại sư cái chó gì thế không biết.

Con dâu Bành Học Ngọc cũng nói:

-Con thấy ấy, ông ta chính là có khả năng nhưng không muốn giúp, họ hàng cái kiểu gì thế không biết.

Mã Giang Bình nói:

-Haizzz, hắn ta ấy, có tí khả năng liền quên mất gốc, lúc về tôi nhất định phải nói lại với những người khác, không thể qua lại với kiểu người như này được.

-Mẹ, tiền này mẹ định bao giờ thì trả?

Mạnh Đức Tử hỏi Mã Giang Bình.

Mã Giang Bình trừng mắt liếc cậu ta một cái, sau đó nói:

-Trả cái gì mà trả? Bây giờ hắn có bản lĩnh, có tiền, chiếu cố họ hàng chúng ta một chút thì có làm sao? Lãnh đạo quốc gia còn nói kẻ trước giàu kéo người sau khá, Mã Thọt hắn có thể ngoại lệ chắc? Huống chi chúng ta vẫn là họ hàng của hắn kia mà!

Mạnh Xương Minh gật đầu theo, nói:

-Đúng thế, người ta bây giờ trâu bò lắm, thôn Nhất Chỉ lại là thôn giàu có nổi danh khắp làng trên xóm dưới, hắn lại có tay nghề, sau này có thể thiếu tiền để tiêu sao? Người ta cũng không thiết gì chút tiền ấy của chúng ta.

-Chứ còn gì nữa, tình cảm có thể lấy tiền ra cân đo đong đếm sao?

Bành Học Ngọc cũng nói.

Đám người cứ thế mà nói, rời khỏi thôn Nhất Chỉ...

Mà Mã Thọt ngồi ở trong nhà, cân nhắc trái rồi lại cân nhắc phải, trong lòng cứ cảm thấy sao sao. Luôn cảm thấy chuyện này không hề đơn giản như thế. Ngẫm nghĩ lại cho thật cẩn thận, lúc này mới phát hiện, Mã Giang Bình thoạt nhìn là uống say, nhưng những gì bà ta nói đều quay chung quanh một chủ đề, đó chính là hiện tại bà ta rất thiếu tiền, lại không có tiền, sống qua ngày không nổi nữa, khổ lắm rồi, anh xem nên làm thế nào thì làm đi...

Mã Thọt nghĩ đến đó liền la lên một tiếng:

-Ai nha! Bị lừa!

Lúc này Mã Thọt xem như rõ lắm rồi, cả nhà Mã Giang Bình này tới đây chính là để kiếm chác! Cái gì mà học tay nghề, cái gì mà học làm thầy giáo chứ! Toàn là nhân tiện kiếm chác chút đỉnh, kiếm được chỗ nào là hốt ngay chỗ đấy, kiếm không được thì chuyển sang vay tiền! Nếu không cái loại thân thích tám trăm năm không thèm ngó ngàng gì nhau sao lại có thể đột nhiên tới đây được?

Nghĩ như thế, lòng Mã Thọt có chút rét lạnh, thế nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh lại, tự mình an ủi lấy mình: Thôi, cũng là họ hàng cả. Chắc người ta cũng thực sự khổ quá chăng? Chắc người ta cũng không có xấu xa tệ bạc như mình nghĩ?

Cứ suy nghĩ như vậy, trong lòng Mã Thọt cũng an ổn hơn nhiều.

Nhưng Mã Thọt nghĩ đến tiền tiết kiệm của mình, lại thấy đau lòng một trận. Tuy cuộc sống của thôn Nhất Chỉ càng ngày càng tốt, Mã Thọt cũng nhận không ít học trò. Nhưng chung quy thôn Nhất Chỉ cũng mới vừa đứng dậy, mà Mã Thọt dạy học trò cũng là dạy miễn phí, nhiều nhất là lấy hai bình rượu ngon để uống thôi. Cho nên Mã Thọt cũng không có quá nhiều tiền tiết kiệm, hai vạn đồng này đã là non nửa gia sản của ông ta!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay