Chương 854: "Họ Hàng"
Càng làm cho Mã Thọt khó chịu chính là, tủ giường ở trong nhà bị mở ra, chăn trong đó bị lôi ra, trải bừa lên trên giường đất để hai thiếu niên làm ấm người. Trên bàn có còn một cái chậu nhôm nhỏ đựng quýt, táo và các loại hoa quả khác. Nhưng nhìn chúng, hình như cũng là của ông ta!
Mã Thọt nhướng mày, bắt đầu cảm thấy bực bội trong lòng...
Ở nông thôn vùng Đông Bắc, trong tình huống bình thường, nếu chỉ ra ngoài trong chốc lát thì không khóa cửa bao giờ. Đặc biệt là thôn Nhất Chỉ, môi trường sống ở đây không tệ, tuy có kẻ lưu manh như Tống Nhị Cẩu, nhưng những chuyện như trèo tường vào nhà trộm tiền gần như chưa bao giờ xảy ra. Cho nên, cho tới nay mọi người đều không có thói quen khóa cửa.
Nếu có người đi vào nhà, dạo một vòng phát hiện không có ai, cũng đều sẽ tự giác rời đi. Ngay cả tới thăm người thân, vào trong nhà người khác cũng sẽ không lục lọi đồ đạc lung tung. Tủ quần áo, phòng bếp, tủ lạnh, nhà kho càng là chỗ riêng tư, những người biết phép tắc một chút cũng sẽ không động đến.
Còn bước vào phòng, không chào hỏi ai đã tự làm chủ lấy đồ của nhà người ta ra ăn luôn, dĩ nhiên càng chưa từng thấy qua!
Mã Thọt liếc mắt quan sát từ trên xuống dưới một phen, lửa giận trong lòng liền dâng lên! Tính tình ông ta vốn hùng hổ, nên lập tức làm mặt lạnh hỏi:
-Táo cam gì đó, hình như là của nhà tôi?
Lời này vừa nói ra, trong nháy mắt căn phòng trở nên yên tĩnh, hai vợ chồng trẻ không dám hé môi, mặt hơi đỏ lên, dường như cũng thấy ngại ngùng. Người đàn ông ngồi ở đầu giường thì nhíu mày, nhìn về phía Mã Giang Bình.
Mã Giang Bình không cảm thấy ngượng ngùng lấy một chút, ngược lại còn cười nói:
-Thì là thế chứ còn gì nữa, nhưng cũng là anh em chúng ta thôi chứ có ai vào đây đâu mà. Bọn em tới vội quá, không có thời gian mua đồ mang qua. Vừa vào cửa, anh lại không có ở nhà ... Ai nha, anh nói xem, sao nhà anh bừa bộn quá thể ấy chứ, cho nên em mới giúp anh dọn dẹp sơ qua một tí, rửa chút trái cây bày biện ra bên ngoài. Cái này anh không cần cảm ơn đâu, đều là anh em cả, giúp nhau là chuyện đương nhiên.
Mã Thọt cau mày, thương mình nên đến đây thăm mình, không những không mang gì tới, còn ăn đồ của mình, dùng đồ của mình, sau đó mình còn phải cảm tạ đối phương nữa kìa!
Tức giận trong lòng Mã Thọt càng tăng lên, ông ta trực tiếp vung tay lên nói:
-Giang Bình, các người từ xa đến đây một chuyến quả thật không dễ dàng, chắc không chỉ định tới đây ngồi một chút thôi chứ?
Ở trong mắt Mã Thọt, thôn dân thôn Nhất Chỉ mới là người thân của ông ta. Nhưng dù sao cũng có chút quan hệ huyết thống, mở miệng đuổi thẳng người đi thì không được hay cho lắm. Vì thế Mã Thọt quyết định, nhân lúc còn sớm giải quyết đám họ hàng này, sau đó tiễn đi cho mau.
Mã Giang Bình vừa nghe, lập tức sa sầm mặt mũi, nói:
-Mã nhị ca, nghe cái kiểu anh nói, giống như là bọn tôi tới đây kiếm chác gì của anh ấy. Đừng có nghĩ con người tôi tùy tiện, chẳng qua trước mặt họ hàng thì tôi mới tùy tiện vậy thôi. Nếu là nhà khác, có mời tôi đi tôi cũng thèm vào. Nếu anh cảm thấy bọn tôi đến đây là để kiếm chác gì đấy, vậy được! Bây giờ chúng tôi đi ngay! Đức Tử, Học Ngọc, xuống giường! Đi thôi!
Mã Giang Bình là càng nói càng tức giận, gọi luôn con trai và con dâu xuống giường, dọn đồ định đi.
Mã Thọt vừa thấy vậy, trong lòng nhảy dựng, thầm nghĩ: Chẳng lẽ mình thật sự nghĩ sai rồi?
Mã Thọt vốn không am hiểu chuyện giao tiếp, chỉ số EQ chẳng được bao nhiêu, gần như là trên 0 mà thôi. Điều này ông ta cũng tự biết rõ, cho nên trong chớp mắt đó, ông ta liền cảm thấy có thể đã trách lầm Mã Giang Bình.
Vì thế, Mã Thọt nhanh chóng nói:
-Được rồi được rồi, đi cái gì mà đi? Đường xa tới đây, ngoài trời thì lạnh muốn chết, ra ngoài đó không sợ con nít lạnh cóng hay sao. Ngồi đi...
Lời này vừa nói ra, Mạnh Đức Tử cùng Bành Học Ngọc liền nhìn về phía Mã Giang Bình.
Mã Giang Bình vẫn như cũ, mặt mũi sa sầm, không mở miệng.
Chồng của Mã Giang Bình ho khan một tiếng nói:
-Giang Bình, được rồi, nhị ca đã nói như thế, bà còn mặt mày sưng sỉa làm cái gì? Nấu cơm đi!
Mã Giang Bình trừng mắt nhìn chồng của mình là Mạnh Xương Minh một cái, nói:
-Được rồi, nhị ca đã nói như thế, tôi nghe lời nhị ca.
Nói xong, Mã Giang Bình cầm thịt ba chỉ Mã Thọt mang về, đi ra sau bếp, lục tung ra một mớ đồ tết mà Mã Thọt đã chuẩn bị trước, chuẩn bị làm. Mã Thọt nhìn một nhà Mã Giang Bình như thế, không khỏi nhăn chặt mày. Mà nhìn tới Mã Giang Bình, trong lòng càng là khó chịu...
Mấy thứ này ông ta không tiếc, bây giờ trong nhà cũng khá khẩm rồi, chẳng thiếu chút hàng tết này. Nói không dễ nghe một chút, Mã Thọt này dựa vào tay nghề của mình, cho dù không muốn ăn ở nhà, ngày nào cũng sẽ có chỗ mời ông ta ăn. Nhưng đồ nhà mình bị người ta lấy ra dùng mà không thèm hỏi tới, trong lòng vẫn là có chút tức giận nhưng cố nén lại.
Thế nhưng lúc nãy Mã Giang Bình đã nói qua, bà ta chính là người như vậy, Mã Thọt cũng đã tha thứ, bây giờ lại truy xét thì cũng không hay.
Vì thế Mã Thọt mời chồng của Mã Giang Bình là Mạnh Xương Minh ngồi xuống, hai người câu được câu không trò chuyện với nhau. Dường như Mạnh Xương Minh có tâm sự, nói chuyện cứ ấp a ấp úng, một chút cũng không thoải mái. Mã Thọt thuộc kiểu người sảng khoái, đương nhiên sẽ rất chán nản khi nói chuyện phiếm với một người như thế. Không bao lâu sau, đồ ăn đã được mang lên.
Người phương đông có thói quen bàn chuyện trên bàn ăn, qua ba lượt rượu, Mạnh Xương Minh rốt cuộc ấp a ấp úng mở miệng:
-Nhị ca à, lần này chúng tôi tới đây, là có chuyện muốn nhờ.
Tửu lượng của Mã Thọt không tồi, tuy đã mặt đỏ tai hồng, trong lòng vẫn rất bình tĩnh, ông ta khẽ gật đầu nói:
-Nói đi.
Mạnh Xương Minh nói:
-Con trai tôi cũng đã hơn hai mươi, mới đi học được nửa chừng đã bỏ ngang. Cho đến bây giờ vẫn chưa kiếm được công việc nào đàng hoàng, bảo nó ra ngoài làm công, thì nó lại chịu cực không nổi. Tôi nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là muốn cho nó học một tay nghề. Có câu "Nhất nghệ tinh nhất thân vinh", có tay nghề rồi, ít ra cũng không bị đói. Vì thế tôi mới bàn với Giang Bình, muốn cho nó đi theo anh học nghề điêu khắc và thợ mộc này.
Nói đến đây, Mạnh Xương Minh, Mã Giang Bình, Mạnh Đức Tử đều dùng vẻ mặt chờ đợi nhìn Mã Thọt. Ngay cả Bành Học Ngọc đang ngồi trên đất ôm con và cho hai đứa nhỏ khác ăn cơm cũng nhìn về phía này.
Mã Thọt không nói gì, ăn một miếng, uống hớp rượu, lúc này mới nói:
-Học tay nghề, có thể.
Vừa nói xong, Mạnh Xương Minh cùng Mã Giang Bình nhìn nhau, đều thấy được nỗi vui mừng trong mắt nhau, sau đó hai người vội vàng kính rượu Mã Thọt.
Mã Thọt suy nghĩ rất đơn giản, thôn Nhất Chỉ vốn đang tuyển thợ học nghề, thêm một Mạnh Đức Tử cũng không nhiều lắm, mà thiếu một Mạnh Đức Tử cũng không ít đi. Huống hồ, mặc kệ nói như thế nào thì cũng có chút quan hệ huyết thống, lớp trước không thích nhau, không nhất thiết phải ảnh hưởng tới lớp sau. Cho nên ông ta mới đáp ứng...
Nhưng Mã Thọt lại không nghĩ rằng, chuyện này ư, chỉ mới vừa bắt đầu thôi!
Lại uống thêm mấy lượt rượu nữa, Mã Thọt cũng có chút chếch choáng, nói cũng nhiều hơn, phương hướng phát triển lúc này của thôn Nhất Chỉ cũng blah blah nói ra hết.
Vừa nghe được thôn Nhất Chỉ muốn xây trường học, Mã Giang Bình và Mạnh Xương Minh lập tức nhìn nhau, trong nháy mắt kia, đôi mắt sáng trưng như bóng đèn! Ánh mắt hai người chạm nhau, như thể tỏe ra tia lửa!
Vì thế Mạnh Xương Minh hỏi:
-Mã nhị ca à, trường học chính là chỗ tốt đó. Anh xem, để Đức Tử theo anh học hai ngày, sao đó cũng vào trường làm thầy được chứ?
Lời này vừa nói ra, Mã Thọt liền nhíu chặt mày lại!