Chương 853: Khách Không Mời Mà Đến!
Lời vừa nói ra, khiến Cá mặn lập tức cứng lại giữa không trung! Trong lòng tự nhủ: "Lúc này sao lại có người đến? Con mẹ nó là không cho cá ăn cơm ngon mà!"
Mặc dù chùa Nhất Chỉ không chỉ có một con vật nhưng Hầu Tử có thể bắt chước người cầm đũa ăn cơm nên mọi người cũng cảm thấy có linh tính. Con sóc thì không có chiều cao đương nhiên là không cần đũa, ngồi ở chỗ kia ôm nắm cơm ăn nên mọi người cũng cảm thấy đáng yêu. Nhìn mông Độc Lang ở bên này thì đầu đang cắm vào thau cơm ăn, cũng hoàn toàn phù hợp với phong phạm của nó.
Nhưng làm gì có ai từng thấy cá có thể lên bờ tản bộ? Ai từng thấy một con cá có thể dùng đũa? Ai từng thấy một con cá ướp gia vị thành cá ướp muối rồi còn có thể làm hai hành động trên? Đây quả thực quá khó giải thích!
Bởi vậy trong giây lát đó, Cá mặn rõ ràng cảm nhận được tận mấy đôi mắt liền nhìn về phía hắn! Ánh mắt kia dường như đang nói "Bị phát hiện thì mày chết chắc rồi!"
Hai mắt Cá mặn khẽ đảo, trong lòng thật sự rất muốn mắng chửi người mà! Nhưng cân nhắc tình cảnh hiện tại, chỉ có thể nghẹn trở về, lập tức thi triển tuyệt thế thần thông của hắn ----- Trang Tử đại pháp!
Hai mắt đảo đi, quăng đũa ra lắc quá hướng khác, không nhúc nhích.
Con sóc hiếu kỳ, thầm nói:
- Cứng thế...
Độc Lang thầm nói:
- Đây là lần đầu huynh thấy động vật giả chết.
Hầu Tử liếc Cá mặn thản nhiên nói:
- Đây là bản sắc diễn xuất đó.
Đám người:...
Đang lúc nói chuyện đã một mình đi đến cổng. Cả đám xem xét mới thấy rõ người đang đi tới là một người thọt họ Mã!
- A Di Đà Phật, thí chủ có chuyện gì thế?
Phương Chính cũng buồn bực, thời điểm mới bắt đầu thì hầu như ngày này người này cũng lên núi. Về sau, người thọt học hơi nhiều, kỹ thuật bản thân đã không theo kịp đám vật kia, không thể không cách thời gian ra để tìm hiểu rõ kỹ thuật cho quen rồi mới lại đến. Nhưng đoạn thời gian cách ra càng ngày càng dài, gần đây nhất hình như một tuần người thọt mới đến một lần. Tính thời gian thì từ lần trước người thọt đến đây mới qua ba ngày, sao hắn lại đến rồi?
Phương Chính nhìn chăm chú, xem kỹ lại mới thấy Mã Thọt có vẻ buồn rầu, khuôn mặt hắn vốn có nếp nhăn càng sầu muộn thành mướp đắng rồi!
Nghe được Phương Chính hỏi, Mã Thọt khổ sở nhìn Phương Chính đáp:
- Phương Chính trụ trì, tôi có chút chuyện phiền phức, càng nghĩ cũng chỉ có thầy mới có thể giúp được.
Phương Chính bảo Tịnh Tâm kéo cho Mã Thọt một cái ghế, sau đó mới hỏi:
- Phiền phức? Thí chủ không cần ngại cứ nói ra đi.
Nghe nói như thế khiến Cá mặn trên bàn thiếu chút nữa là nhảy dựng lên, làm một con cá dù chết cũng mở mắt. Cho nên hắn thấy rõ ràng mặc dù Phương Chính đang nói chuyện nhưng Độc Lang, Hầu Tử đều đang còn ăn cơm! Hắn nhìn tốc độ đồ ăn biến mất mà trong lòng rỉ máu! Hận không thể bảo người kia xéo nhanh lên!
Vốn còn trông cậy vào Phương Chính sẽ bảo Mã Thọt ra ngoài nói chuyện thì hắn có thể tiếp tục ăn cơm. Nhưng bây giờ xem ra là sắp sửa chết đói rồi... Ngửi mùi những mỹ thực bên cạnh, hắn chỉ càm thấy bụng càng đói hơn thôi. Lần đầu tiên hắn phát hiện ra làm một con cá ướp muối không có linh hồn xem ra cũng không tệ.
- Ai, chuyện này nói ra thì dài...
Mã Thọt ngồi xuống thở dài, rồi lúc này mới chậm rãi nói.
Nửa tháng trước, Mã Thọt mới từ trên núi học nghệ trở về, lần này lên núi giải quyết được nhiều nghi hoặc khắc trong lòng khiến hắn có tâm tính rất tốt. Mua được hai bình rượu xái, chặt được một miếng thịt ba chỉ lớn chuẩn bị trở về nhà để ăn mừng một chút.
Bởi mùa đông đã bắt đầu rồi, trời đông giá rét, trường học cũng chưa xây xong, cho nên Mã Thọt cũng không có học sinh ở đây.
Mà lão điêu khắc nhà Tưởng Chu cũng mang theo đệ tử đi trước rồi.
Mã Thọt lẻ loi một mình, không có con cũng không có vợ, lẻ loi một mình đi về, trong nhà cũng có vẻ hơi quạnh quẽ.
Nhưng lúc hắn đi vào cửa nhà, thì ngạc nhiên phát hiện trong viện có thêm hai đứa trẻ, một nam một nữ cầm hai cây gậy trúc chạy khắp sân, đuổi đám gà mái chạy toán loạn.
Mã Thọt tự nhủ: "Con cái nhà ai đây? Sao lại chạy vào nhà ta làm loạn thế?"
Thế là Mã Thọt hầm hừ đi đến quát lớn:
- Dừng tay!
Hai đứa bé ngẩng đầu lên nhìn thấy một người đàn ông mặt hung bạo thở phì phò đi tới, bị dọa đến khóc òa lên, bất thần liền chạy vào trong phòng.
Không bao lâu sau, từ trong phòng vọng ra tiếng của một người phụ nữ:
- Mã nhị ca, hắn bao nhiêu tuổi rồi còn chấp nhặt với mấy đứa trẻ?
Đang lúc nói chuyện, một người phụ nữ mở cửa đi ra!
Người phụ nữ có mặt hơi dài, tóc ngắn, trên người mặc bộ áo lông lộ ra mấy phần phấn chấn. Nhưng có một đôi mắt hẹp dài, giống như một đường, lúc nhìn người khác tựa như nhìn từ trong khe cửa ra. Người phụ nữ xem ra cũng không phải loại người dễ chọc.
- Nhị ca?
Mã Thọt ngây ngẩn cả người, chính hắn còn không nhớ nhiều năm rồi không ai gọi hắn là nhị ca! Mã Thọt là con thứ hai trong nhà có ba hắn em. Cha mẹ chết sớm, mà người nhà cũng sớm chia ly, hắn cả chăm con sóc cả nhà mệt mỏi nên đã vì bệnh tật mà sớm qua đời. hắn ba thì làm công bên ngoài sau đó cũng mất liên hệ. Hắn nhớ kỹ lúc trước hắn nghèo rớt mồng tơi, đến tuổi lấy vợ thì tất cả họ hàng thân thích đều đoạn tuyệt quan hệ với hắn. Lúc không có cơm ăn cũng là nhờ hàng xóm trong làng tiếp tế. Khi đó, Mã Thọt chỉ cảm thấy dù thiên hạ to lớn này thân thích họ hàng đều chết cả rồi.
Bây giờ đột nhiên nhảy ra một người gọi hắn là nhị ca, bỗng dưng khiến ký ức phủ bụi đã lâu của hắn tỉnh lại, nhưng những ký ức này cũng không hề tốt đẹp.
Mã Thọt nhìn dung mạo của đối phương, lờ mờ nhìn ra người phụ nữ này hình như là con gái nhỏ của nhà cậu hai, gọi hắn một tiếng Mã nhị ca.
- Cô là?
Mã Thọt hỏi.
- Em là Mã Giang Bình! Anh không nhớ ra em sao? Hồi trước, cả nhà anh đến nhà em chơi, chúng ta còn từng chơi chung!
Cô Mã Giang Bình này hình như khá quen thuộc, lập tức cười cười đáp.
Mã Thọt thầm nghĩ: "Quả nhiên là cô này!"
Nhưng nhiều năm rồi không liên hệ, ký ức của Mã Thọt về Mã Giang Bình đã bị mài mòn hết, đột nhiên nhìn thấy người thân thích này khiến trong lòng hắn chẳng những không vui mừng mà còn cảnh giác và xa lạ nhiều hơn. Mà chung quy vẫn là thân thích, không thể đuổi người ta đi được, thế là Mã Thọt gật gật đầu, cố nặn ra vẻ tươi cười nói:
- Thì ra là Giang Bình, cơn gió nào thổi em đến đây?
- Nhiều năm rồi không gặp, không phải là nhớ hắn sao. Mã nhị ca, bên ngoài lanh lắm đi đi, đi vào nhà rồi nói.
Nói xong, Mã Giang Bình lôi kéo Mã Thọt đi vào phòng.
Mã Thọt nhướn mày, trong lòng tự nhủ: "Điều này thật đúng là không coi mình là người ngoài! Vẻ mặt này, lời nói này tựa như đây không phải nhà tôi mà là nhà cô vậy!"
Mặc dù Mã Thọt trong lòng không nhanh nhưng vẫn đi vào.
Vừa vào nhà, Mã Thọt phát hiện Mã Giang Bính không đến đây một mình. Trên giường còn có một đôi thanh niên nam nữ, đoán chừng là cha mẹ của hai đứa bé, ở đầu giường đặt lò sưởi cũng có một người đàn ông đang ngồi, nhìn tuổi tác hẳn là chồng của Mã Giang Bình. Cả một nhà già trẻ ba đời xem như đầy đủ hết.
Mã Thọt vừa vào nhà, thì mọi người đều nhao nhao chào hỏi xem chừng rất náo nhiệt. Nhưng Mã Thọt cảm thấy cứ là lạ, rõ ràng đây là nhà hắn mà lại cho hắn cảm giác như hắn là khách vậy, không được tự nhiên! Vừa quét mắt qua nhà một vòng, lập tức thấy cơn tức nổi lên!