Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 852

Chương 852: Đến Đây Đến Đây, Nói Ít Ăn Nhiều

schedule ~14 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 852: Đến Đây Đến Đây, Nói Ít Ăn Nhiều

Phương Chính cũng không biết, thời gian chung đụng càng lâu, Độc Lang cũng tốt, Hầu Tử, Con sóc, Hồng Hài Nhi cũng thế. Bọn nó dần dần xem mình như người của chùa Nhất Chỉ. Mặc dù Phương Chính luôn ôn hòa với bọn nó nhưng trong lòng bọn nó, Phương Chính luôn là sư phụ ở tầng cao nhất, quan trọng nhất. Phương Chính không tức giận, mọi người vui chơi xum vầy, nếu Phương Chính không vui thì trong lòng mọi người sẽ thấp thỏm sợ bị đá ra khỏi chùa.

Bởi vì đồ vật càng có trọng lượng trong lòng thì mới càng để ý, đồ vật không được coi trọng thì ai cần biết người là đồ vật gì?

Cho nên chỉ là một sai lầm nhỏ cũng khiến cho Con sóc không thể tập trung tinh thần nổi.

Điều này khác biệt so với Phương Chính khi còn bé, bởi khi ấy hắn đã coi chùa Nhất Chỉ là nhà mình rồi, thiền sư Nhất Chỉ chính là cha ruột! Mà năm tháng đó, tư tưởng rất đơn giản, không có internet nhanh chóng hun đúc, suy nghĩ của hắn được duy trì ở sự ngây thơ của tuổi tác, chứ không giống như đám Con sóc, bắt đầu bị Hồng Hài Nhi lây nhiễm rồi...

Phương Chính khi còn nhỏ là một tên nhóc ngây thơ nghịch ngợm thích gây sự. Trong đầu hắn không hề có suy nghĩ bị đá ra ngoài! Cho nên chưa từng lo lắng điều này.

Nhưng đám Con sóc lại không giống như vậy, dù sao sau khi thành niên thì trong lòng sẽ có thêm suy nghĩ.

Phương Chính vỗ vỗ đầu Con sóc.

Con sóc khóc nức nở, tủi thân nói:

- Sư phụ, rõ ràng con rất cẩn thận... Trước kia con cầm rất ổn, nhưng lần này không biết vì sao, tay luôn run huhuu...

Phương Chính định chờ cơm nước xong xuôi sẽ nói nhưng nhìn tình hình này thì không đợi được rồi. Thế là Phương Chính bế Con sóc lên như năm đó thiền sư Nhất Chỉ ôm hắn, đứng trong phòng bếp nhìn ra bầu trời xanh thẳm ngoài cửa sổ, nóc phòng trắng noãn, nói khẽ:

- Biết tại sao không?

Con sóc lắc đầu.

Phương Chính mỉm cười, nói những lời thiền sư Nhất Chỉ nói với hắn gằn từng chữ nói lại với Con sóc. Nói xong Phương Chính sờ sờ đầu Con sóc:

- Đây là những lời sư tổ con giao lại cho vi sư, hôm nay vi sư giao lại cho con.

- Sư phụ, con biết sai rồi...

Cuối cùng Con sóc cũng không phải Phương Chính nghịch ngợm khi còn bé, nhu thuận gật đầu nhận sai.

Phương Chính hài lòng cười, nhìn mây trắng phía xa, lờ mờ trong đám mây ấy dường như thấy được bóng hình lão tăng mỉm cười với hắn.

Giải quyết xong vấn đề của Con sóc, Phương Chính ra hiệu cho nó đi ăn cơm. Sau đó mình dẫn đầu đi ra bàn ăn, Độc Lang luôn là đứa đầu tiên chạy tới, sau đó là Hầu Tử, Phương Chính, còn Hồng Hài Nhi phụ trách xới cơm, cầm bát.

Ngược lại Cá mặn luôn tích cực thì bị tụt lại đằng sau, híp mắt nhìn Con sóc đã khôi phục thần sắc như cũ, cười cười nói:

- Tên nhóc này, đã sớm nói ngươi nên thừa nhận sai lầm đi, nfươi lại không nghe. Chậc chậc, lại cho cậu một câu nữa: không nghe lời người già nói sẽ thiệt thòi trước mắt. Về sau những lời của lão tổ tông này, ngươi nên để ý một chút.

- Nhưng nếu mình còn chưa nghĩ thông suốt mà đã đi nhận sai thì sẽ không nhớ được đúng không?

Con sóc có chút mơ hồ hỏi.

Cá mặn haha cười nói:

- Đây là ngươi không hiểu được, cổ nhân nói: biết sai mà sửa, không gì tốt hơn! Câu này cần học vấn lớn đến đâu, ngươi nên cố lĩnh ngộ đi.

Con sóc luôn là một đứa trẻ hiếu kỳ, bị Cá mặn nói kiểu này, lại mặc kệ sự đắc ý trong lời của Cá mặn, cùng một chút điệu hát dân dân gian tán gẫu, tiếp tục truy hỏi:

- Đó là ý gì? Xin lỗi rất dễ, nhưng thật sự sẽ không thay đổi đến không đáng tiền sao?

Cá mặn gật gù đắc ý nhìn Con sóc, làm bộ cây gỗ mục này không thể khắc được rồi:

- Ngươi đó, vẫn không hiểu rồi. Bởi cái gọi là biết sai thì sửa không sửa được thì tái phạm thôi!

- Tái phạm thì sao?

Con sóc hỏi.

- Lại sửa!

Cá mặn đáp.

Con sóc há hốc mồm:

- Tái phạm tiếp?

- Lại sửa tiếp!

...

Giày vò mấy hiệp, Con sóc vẫn cố chấp truy hỏi lấy đáp án. Mà Cá mặn coi việc trêu chọc Con sóc như tìm niềm vui lại không gánh mãi được, đành tranh thủ thời gian kêu dừng:

- Tiểu mập mạp, đừng hỏi nữa, lão tổ tông sẽ cho cậu một câu thành ngữ để tự cảm ngộ nhé.

Con sóc quả nhiên không hỏi nữa, chỉ hiếu kỳ nhìn Hàm Như Ni chằm chằm.

Cá mặn ngửa đầu lên, chững chạc đàng hoàng nói bậy:

- Thiên chuy bách luyện!

Nói xong Cá mặn vụng trộm liếc mắt nhìn Con sóc, nhìn thấy bộ dạng nghiêm túc của nó, trong lòng có chút đắc ý.

Thầm nghĩ: "Ha, quả nhiên đứa trẻ này dễ trêu chọc, nếu vụ này ở Linh Sơn, thì ta sớm đã bị đánh lăn đất rồi..."

Đúng lúc này Phương Chính gọi:

- Tịnh Khoan, ăn cơm.

Con sóc nghe được Phương Chính gọi nó, lập tức bước nhanh hơn chạy đến, nhảy lên bàn chọn một cái đĩa rồi ra kia ngồi bắt đầu ăn. Nhưng mà con vật nhỏ này rõ ràng đã bị dao động, vừa ăn vừa trầm tư suy nghĩ, trong miệng cứ thần thần đạo đạo nói thầm :

- Sửa rồi lại phạm, phạm rồi lại sửa, sửa rồi lại phạm, phạm rồi lại sửa,...

Cuối cùng, Hồng Hài Nhi không nghe nổi nữa mới nói:

- Đừng niệm nữa, lão già kia nói bậy đấy. Nếu huynh cứ dựa theo lời hắn nói mà làm thì sẽ giống như hắn, chết cũng không hối cải trở thành một con cá ướp muối.

Lúc này, Cá mặn đang trưng bộ mặt đắc ý đi tới, hừ hừ nói:

- Cá ướp muối thì thế nào? Ta là một con cá ướp muối kiêu ngạo! Cá muốn trở thành cá ướp muối tinh còn không làm được đấy.

Nói xong, Cá mặn cúi đầu xem xét, cái bản mặt vốn đang đắc ý trong nháy mắt hoàn toàn biến mất, cả mặt đen lại.

Trên bàn cơm, Phương Chính cầm một cái bát lớn ăn ngon lành, Hồng Hài Nhi cũng dùng bát lớn, còn Con sóc và Hầu Tử dùng đĩa, Độc Lang nằm rạp trên mặt đất dùng bồn, cuối cùng chỉ còn lại một cái đĩa duy nhất để đồ ăn. Đến Cá mặn thì trước mặt chỉ có một đôi đũa, còn lại không có gì cả!

Cá mặn trừng hai mắt lớn như hai hạt châu, kêu lên:

- Đại sư, bát của ta đâu?

Phương Chính thản nhiên đáp:

- Chùa có mấy cái bát đều vỡ cả rồi. Chỉ còn lại chỗ bát đĩa này, bần tăng cũng không thể thiên vị ai, cho nên ai tới trước lấy trước tới sau lấy sau, phân phối theo nguyên tắc nói ít ăn nhiều. Ngươi đã tới chậm, vậy tự nghĩ biện pháp đi.

Cá mặn nghe xong gấp gáp tự nghĩ cách hả? Hắn có thể có cách gì được? Nhìn Độc Lang và những tên kia ăn cơm gạo như lang thôn hổ yết, tên này càng gấp! Hắn hiểu rõ những gia súc này, nếu thật sự đợi đến lúc bọn nó để trống bát mới ăn thì đoán chừng chỉ có thể liếm đĩa thôi.

Nghĩ đến đây, Cá mặn cắn răng một cái, cầm đũa lên gắp đồ ăn, ăn luôn!

Phương Chính cũng không ngăn cản, chỉ thản nhiên nói:

- Không được phép lãng phí.

Cá mặn nghe xong thì đũa lập tức cứng đờ, làm một con cá ướp muối rốt cuộc cũng chỉ là cá ướp muối thôi, dù cho vây cá có tốt nhưng vẫn có chút kém hơn, lại thêm không có bát, dùng đũa kẹp đồ ăn thì tám phần là rơi xuống bàn rồi. Mà đồ rơi rồi thì có ăn không? Không ăn thì lãng phí, mà ăn...

Cá mặn nghĩ đến đoạn này lại nhìn tốc độ ăn cơm và đồ ăn siêu tốc kia, cắn răng thêm cái nữa, miếng kia nằm trên mặt bàn, há miệng to ra lấy miệng thay bát bắt đầu ăn luôn!

Nhìn màn ăn uống của cá khiến đám người bọn họ trợn tròn mắt, lại có cái động tác như vậy sao?

Hồng Hài Nhi chép miệng nói:

- Thật muốn cậy đầu cá của hắn ra xem rốt cuộc bên trong đó lớn bao nhiêu...

Phương Chính nhướn lông mày lên, nhưng cũng không nói gì.

Dù thiếu bát thật, nhưng người ta có thể tự nghĩ ra cách này cũng không tệ lắm. Về phần tại sao không nghĩ cách giúp Cá mặn giải quyết vấn đề này, thì nguyên nhân rất đơn giản, là bởi Phương Chính khó chịu!

Phương Chính vẫn cho rằng đoàn kết là quan trọng nhất, nhưng Cá mặn cứ luôn cố vạch bản thân nó là người ngoài chùa, Con sóc phạm sai lầm mà nó ở cạnh lại không an ủi thì thôi, mặc dù nó nói mấy lời có chút đạo lý nhưng vốn ý không phải là để thuyết phục Con sóc mà lại để trưng ra phong thái lão tổ tông của nó. Đây mới chính là nguyên nhân cơ bản khiến Phương Chính để nó không có bát ăn cơm.

Ngay lúc Cá mặn ăn được hai miếng, trong lòng đang đắc ý thì từ bên ngoài vọng đến tiếng bước chân cùng tiếng nói chuyện của một người:

- Đại sư Phương Chính có ở đây không?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay