Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 851

Chương 851: Đại Sư Muốn Xâm Phạm Bản Quyề

schedule ~13 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 851: Đại Sư Muốn Xâm Phạm Bản Quyề

Thiền sư Nhất Chỉ lại dùng một cái đĩa làm cho Phương Chính chút cơm, sau đó để cậu ngồi cạnh bếp lò ăn. Lúc này chùa Nhất Chỉ còn rất nghèo, không có điện, ban đêm châm nến cũng có vẻ hơi xa xỉ. Cũng may là ở trên núi cao, trời trong sạch mặt trăng sáng, ánh trăng từ cửa sổ chiếu vào cũng có thể thấy rõ ràng không khác lắm.

Sư đồ hai người ngồi ở kia nhìn mặt trăng ngoài cửa sổ.

Thiền sư Nhất Chỉ hỏi:

- Phương Chính, con biết vì sao con làm vỡ cái bát thứ hai không?

Phương Chính buồn bực, cái bát thứ nhất người không hỏi sao lại hỏi ngay cái bát thứ hai? Phương Chính nghĩ nghĩ một chút, đáp:

- Có chút hoảng...

Thiền sư Nhất Chỉ xoa xoa đầu Phương Chính nói:

- Nhớ kỹ này, trên thế gian này đáng sợ nhất không phải là việc làm sai mà là tâm sai, việc làm sai có thể sửa lại. Tâm đã sai thì sẽ tiếp tục làm những việc sai. Con làm vỡ cái bát thứ nhất lại không nói với thầy, vụng trộm chạy xuống núi coi như có thể giấu diếm được. Nhưng lúc này, tâm của con đã sai, trong lòng có quỷ thì làm sao có thể an thần? Tâm thần bất an, thân thể không yên, đương nhiên sẽ càng làm nhiều chuyện sai hơn.

Nhìn lại con bây giờ, thầy sẽ không trách nữa, cầm cái mâm lớn này, ăn cũng tạm ổn.

Phương Chính như có điều đang suy nghĩ.

Thiền sư Nhất Chỉ nhìn trăng sáng bên ngoài, nói:

- Nhất niệm tâm thanh tĩnh, khắp nơi hoa sen nở. Nhớ kỹ, bất luận lúc nào làm sai thì phải đối mặt, như thế mới có thể là quá khứ thật sự. Nếu không con sẽ mắc thêm lỗi lầm nữa, cuối cùng lúc sai không thể sai, đổi không thể đổi cũng chính là khi không còn đường lui là lúc đi đến đường chết. Trên thế giới này không có người có thể bức con đi đến đường chết, nếu có thì đó là chính con!

Phương Chính cau mày, ngửa đầu nhìn thiền sư Nhất Chỉ :

- Sư phụ.

- Ừ?

Thiền sư Nhất Chỉ hỏi.

Phương Chính đáp:

- Con đã hiểu chút rồi, nhưng còn một vấn đề.

- A? Vậy con nói ra xem nào.

Thiền sư Nhất Chỉ mỉm cười, một tay nhấc lên dường như đang đi bắt cái gì.

Phương Chính cũng không nhìn thấy, mà lại nói:

- Sư phụ, người nói sai thì sẽ mắc thêm lỗi lầm nữa, biện pháp tốt nhất là sớm sửa lại đúng không?

Thiền sư Nhất Chỉ gật đầu, có chút hài lòng về ngộ tính của Phương Chính.

Phương Chính tiếp tục nói:

- Vậy người đã nghèo cả đời, sao nửa đường không sửa lại một chút ạ? Bây giờ rõ ràng chúng ta đã đi đến đường chết rồi đó!

Thiền sư Nhất Chỉ mỉm cười, từ phía sau lấy ra một cây chổi lông gà, cười cười nói:

- Tên nhóc này, thầy đã sớm đợi con rồi!

Ba ba ba ba...

- A a a a... Cứu mạng với!

Nghĩ tới đây, Phương Chính không nhịn được bật cười. Bây giờ nghĩ lại một chút, khi hắn còn bé, thật đúng là không phải một người an phận... Nhưng mà nên suy nghĩ cẩn thận lại về cách làm trước kia của Thiền sư Nhất Chỉ, Phương Chính không nhịn được chắp tay trước ngực trong lòng mặc niệm câu: "A Di Đà Phật!"

Thiền sư Nhất Chỉ sẽ không mắng Phương Chính cái này không đúng, cái kia không đúng. Mỗi lần Phương Chính phạm sai lầm, người đều có những phương thức đặc thù để dẫn dắt Phương Chính, để Phương Chính hiểu rõ rằng chính mình làm sai, đồng thời tình nguyện sửa sai. Mà xem như có đánh, cũng chưa từng thực sự dùng sức đánh...

Phương Chính ngửa đầu nhìn trời, thầm nói:

- Đoán chừng đến mỗi ngón tay cũng không dùng lực ấy chứ...

Nghĩ đến điều này, Phương Chính lại cười, nghĩ đến bản thân mình vừa mới muốn lôi Con sóc ra nói là không đúng. Phương pháp này so với cách dạy đồ đề của thiền sư Nhất Chỉ quả thực là kém hơn nhiều.

Nghĩ đến đây, Phương Chính híp mắt cười cười nói:

- Cha Nhất Chỉ, con muốn xâm phạm bản quyền, người sẽ không có ý kiến gì chứ?

Phương Chính gọi tất cả mọi người đi ăn cơm, những người khác nhanh chân đến, đặc biệt là Cá mặn.

Lần này lập được công lớn,lượng cơm ăn gấp bội, tên nhóc này ngồi trên ghế vung vẩy đuôi cá, cái đầu cá lớn còn lắc lắc có chút đắc ý, miệng lưỡi lưu loát kể lại chuyện xảy ra trong lần xuống núi này.

Độc Lang, Hầu Tử và Hồng Hài Nhi nghe đến trợn mắt há hốc mồm. Trước kia Phương Chính cũng xuống núi, những không có lần nào có chuyện phức tạp khó giải quyết như lần này.

Trước kia, Phương Chính có thể dùng thần thông giải quyết ngọn nguồn vấn đề là được rồi, nhưng lần này mạng lưới dây dưa, có vô số người tham gia, nếu Phương Chỉnh chỉ đơn giản dựa vào thần thông thì dường như không thể giải quyết vấn đề được. Cho nên tất cả mọi người đều hiếu kỳ, Phương Chính làm thế nào để giải quyết vấn đề này...

Nhưng Con sóc lại không quan tâm, ngồi yên trên bàn, sờ sờ cái bụng mà trên mặt đầy vẻ hoang mang lo sợ.

Phương Chính cười nói:

- Tịnh Khoan, đi lấy bát đi để chuẩn bị ăn cơm.

Con sóc nghe xong lập tức sững sờ, cầm bát? Trước kia chuyện này đâu có sai nó! Chẳng lẽ Phương Chính đã biết việc nó làm vỡ bát? Nghĩ đến đây Tịnh Khoan thấp thỏm, tranh thủ thời gian đi lấy chén.

Quả nhiên khi Con sóc trở ra, không bao lâu lại nghe được tiếng lách cách giòn tan!

Phương Chính ngây người một lúc, âm thanh này có chút không đúng! Sau đó đột nhiên nhớ tới, bây giờ chùa Nhất Chỉ không phải chỉ chùa Nhất Chỉ trước kia! Lúc trước chỉ còn lại một cái chén nát nhưng bây giờ trong chùa Nhất Chỉ còn có tận mấy cái bát! Nghe âm thanh này... Phương Chính lập tức giật mình, là tận diệt rồi!

Phương Chính tranh thủ thời gian chạy vào thăm dò, quả nhiên! Tất cả bát đều rơi trên đất, nát cả rồi! Khắn nơi đầy mảnh bát vỡ, Phương Chính vừa nhìn trong mắt vừa đau lòng, trong lòng tự nhủ: "Những cái này đều là tiền đó!"

Không làm sư phụ không biết việc quản lý việc nhà không biết củi gạo quý. Hồi ức về Phương Chính ngây thơ là ngọt ngào nhưng hiện tại, giờ khắc này hắn mới hiểu được phương pháp giáo dục của thiền sư Nhất Chỉ có bao nhiêu xa xỉ!

Nghĩ lại tâm tình của thiền sư Nhất Chỉ trước kia, Phương Chính nhịn không được trong lòng bắt đầu thấy chua chua...Mà nhớ đến khi ấy nghèo đến không mua nổi cái bát mà thiền sư Nhất Chỉ còn chịu đầu tư xa xỉ. Hôm nay cũng không còn nghèo như vậy nữa, đương nhiên cũng không thể hẹp hòi.

Độc Lang, Hầu Tử và Hồng Hài Nhi nghe được tiếng vỡ vụn vang lên, trong lòng cũng xiết chặt lại. Bọn nó ở chung với Con sóc lâu, tình cảm sâu. Nếu tên nhóc đó phạm sai lầm đương nhiên không có gì. Nhưng lần này làm vỡ nhiều như vậy, trong lòng tất cả cũng toát mồ hôi lạnh vì Con sóc...

Ngược lại Cá mặn lại không cảm thấy gì, nó tựa trên cánh cửa rung rung râu, nhìn đến say sưa, chỉ thiếu điều hát một khúc ngắn, hát điệu dân gian thôi.

Thế là Phương Chính hít sâu một hơi, ép tất cả đau lòng xuống, bình tĩnh mở hai mắt nhìn mặt đất, trong tròng mắt ngập tràn nước mắt, có thể quét qua Con sóc bất cứ lúc nào. Khẽ gật đầu nói:

- Được rồi, hỏng cũng hỏng rồi. Tịnh Khoan, đi lấy đồ ăn cho vào thau cơm, mọi người dùng tạm đĩa và bát nước lớn ăn cơm đi.

Tịnh Tâm nghe xong, vậy mà Phương Chính không trách cứ Con sóc, đầu tiên nó sững sờ rồi vui vẻ kêu lên:

- Được rồi!

Rồi vung chân đi làm việc.

Con sóc sững sờ tại chỗ, đây là tình huống gì ? Sư phụ luôn không phóng khoáng sao hôm nay lại hào phóng như vậy? Chẳng lẽ hôm nay mặt trời mọc đằng tây? Hay đây là sự yên tĩnh trước bão táp? Điều này không phù hợp với tính cách của sư phụ! Nghĩ như vậy, con vật nhỏ càng thấp thỏm, nước mắt lộp độp rơi xuống.

Phương Chính bắt gặp thì lập tức hiểu Con sóc đang suy nghĩ gì, trên tràn đầy đường đen, trong lòng tự nhủ: "Ta là một sư phụ không đáng tin cậy như vậy sao? Mặc dù mình cũng có phạt người khác, nhưng mấy cái phạt đó đều là ý của mấy tên nhóc này cũng không hề quá mức mà."

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay