Chương 850: Ký Ức Trẻ Thơ
Phương Chính nhìn lướt qua chùa chiền, thường ngày khi hắn trở về thì một đám đệ tử sẽ đồng loạt chạy ra!
Nhưng lần này, sao không thấy Độc Lang, Hầu Tử, Hồng Hài Nhi chạy ra? Cả Con sóc đâu rồi?
Phương Chính nhìn bốn phía cũng không thấy con vật nhỏ này, nhướn mày lại hỏi:
- Tịnh Khoan đâu?
- Sư phụ, con ở chỗ này đây!
Con sóc kêu lên một tiếng rồi nhảy từ trên cây xuống, nhưng lần này nó không tinh nghịch nhảy lên bờ vai Phương Chính mà lại rơi lên đầu Độc Lang, một đôi mắt to gian giảo đảo qua đảo lại nhưng không dám nhìn Phương Chính.
Phương Chính híp mắt, sao hắn lại quen thuộc với ánh mắt này vậy nhỉ?
Phương Chính nhìn Con sóc, Con sóc lại ngửa đầu nhìn trời...
Phương Chính lại nhìn những người khác, Hầu Tử sụp ngươi thuận mắt đứng ở đấy không nói một lời; Độc Lang thì mang vẻ ngốc ngốc nhìn Phương Chính, như thể nó chỉ là một chú chó ngốc nghếch không biết gì hết; Hồng Hài Nhi thì giả vờ như đang xử lý bộ trang phục tiểu hòa thượng của nó.
Cá mặn đứng cạnh Phương Chính cũng nhìn một vòng, cười hắc hắc nói:
- Đại sư, bằng kinh nghiệm bao năm nay của một người già như ta, thì hình như có người...
- Bây giờ đã không còn sớm nữa, bần tăng đói bụng. Tịnh Tâm, cơm tối đã chuẩn bị xong chưa?
Phương Chính bỗng mở miệng ngắt lời Cá mặn.
Vốn Con sóc có chút nôn nóng muốn nghe hết lời của Cá mặn, nhưng vừa nghe thấy lời Phương Chính thì lập tức đáp:
- Xong rồi ạ! Chờ sư phụ về ăn thôi!
- Ừ, đi thôi. Phương Chính gật đầu, dường như không có ý muốn hỏi tiếp nữa.
Mấy đệ tử nhìn nhau, Cá mặn giật giật sợi râu đi đến trước mặt Con sóc, cười hắc hắc:
- Con vật nhỏ này, bằng kinh nghiệm bao năm nay của ta sẽ nói cho cậu biết, dù cậu có làm gì thì nên nhận tội sớm một chút.
Con sóc nghe xong, lập tức có chút chần chừ...
Cá mặn nói xong thì cong vây cá, mang tư thái lão tổ tông khoan thai đi mất.
Con sóc nhìn Độc Lang, Hầu Tử và Hồng Hài Nhi, ba người đều có ánh mắt kiểu nó nên tự xem xét xử lý đi, sau đó cũng kéo nhau đi.
Phương Chính đi vào hậu viện, đôi mắt như máy quét soi khắp trong sân.
Bây giờ, Phương Chính cũng không phải là Phương Chính năm đó, trí nhớ của hắn đã sâu xa hơn người thường, mặc dù đôi mắt không thể nhìn thấu hết nhưng cũng có thể nhìn các chi tiết không sót cái gì. Đưa mắt đảo qua đảo lại, hậu viện có cái gì không có cái gì đều in trong đáy mắt, sau đó đối chiếu với những đồ vật trong trí nhớ...
Đi qua viện hoàn toàn không có gì thay đổi, thế là Phương Chính đi vào phòng bếp nhìn lướt qua một vòng! Con mắt Phương Chính đột nhiên sáng lên nhìn chằm chằm vào chồng bát! Trước kia chùa Nhất Chỉ không giàu có, hiện tại dù có chút tiền hương hỏa, nhưng Phương Chính xưa nay cũng không dùng tiền bừa bãi. Từ đầu đến cuối hắn đều cảm thấy những tiền này ngoài trừ giải quyết vấn đề sinh hoạt còn lại thì bụi vẫn về với bụi, đất về với đất, cứ ở chỗ nào thì về chỗ đó là tốt rồi. Người dân quyên vào nên ban ơn lại cho người dân mới đúng. Cho nên dù có chút tiền dư của chùa Nhất Chỉ thì Phương Chính cũng chưa từng nghĩ tới việc sẽ mua thêm những đồ xa xỉ cho chùa.
Coi như có thêm bàn ghế, đó cũng là đồ Phương Chính tự tay chế tác ra.
Mấy nồi bát bầu bồn này cũng luôn là đồ của nhóm thiền sư Nhất Chỉ trước kia để lại. Nhóm thiền sư ấy cũng không giàu có, tất cả chỉ có bảy cái bát, ba cái đĩa và hai cái bát nước lớn! Đó chính là toàn bộ tình hình ăn uống hiện tại của tất cả mọi người ở chùa Nhất Chỉ.
Nhưng lúc này Phương Chính quét mắt qua một vòng lại phát hiện bảy cái bát thiếu một cái! Suy nghĩ lại một chút, Con sóc có bộ dạng như ăn trộm, trong nháy mắt Phương Chính chợt tỉnh ngộ, thì ra là thế!
Lông mày Phương Chính nhíu lại, đang định trực tiếp nói với đứa nhóc đó vài lời, việc làm vỡ cái bát không lớn nhưng giấu diếm hắn là không đúng! Nhưng đúng lúc này, Phương Chính bỗng ngây ngẩn cả người.
Làm vỡ bát?
Sao việc này lại quen mắt với hắn như vậy nhỉ? Trong giây lát đó, có cái gì đó được khơi ra từ chỗ sâu trong ký ức của Phương Chính, ký ức về thời còn long đong bắt đầu trở nên rõ ràng hơn!
Đó là một mùa thu của mười mấy năm trước, ngày mới vừa sáng, một hình bóng nho nhỏ đeo bọc sánh vụng trộm chạy ra khởi cửa của đại chùa Nhất Chỉ, sau đó đôi mắt dáo dác nhìn thoáng qua miếu. Sau khi xác định là không có ai nhìn thấy thì cậu nhóc nhanh chân chạy đi...
Phương Chính vừa xuống núi theo kiểu như đi ăn trộm nhẹ nhàng thở ra rồi hấp tấp chạy đi học.
Nhưng Phương Chính cũng không biết ngay trên đỉnh núi,
Một lão hòa thượng đang cười tủm tỉm sau khi nhìn thấy Phương Chính xuống núi. Trong tay ông ấy bất thình lình cầm một cái bát lớn đã vỡ!
Bát đối với đại đa số những người nhà mà nói cũng không phải là đồ chơi hiếm có gì, không đáng tiền nên khi rơi vỡ liền hô một câu : "Hằng tháng bình an! "Sau đó mọi người vui vẻ cười, vậy là thôi.
Nhưng trong chùa Nhất Chỉ, cái bát này không phải đồ vật bình thường đó là đồ kiếm cơm của mấy đứa nhóc!
Từ nhỏ Phương Chính không khiến người khác bớt lo, vốn trong chùa Nhất Chỉ có mười hai cái bát, thiền sư Nhất Chỉ từng cười ha hả vừa rửa bát vừa nói :
- Đây chính là mười hai thiên thần hộ pháp cho chùa Nhất Chỉ của chúng ta! Có chúng thì đói sẽ không đến!
Kết quả là mười hai vị hộ pháp này đều bị tiểu tổ tông giải quyết từng cái từng cái một. Thiền sư Nhất Chỉ không chỉ một lần giơ tay lên trời thở dài nói:
- Bần tăng đã tạo cái nghiệt gì? Đi nuôi một tiểu tổ tông đi hủy miếu thế này!
Cho tới bây giờ còn hai cái kéo dài được hơi tàn. Bây giờ thì một cái lại tử trận rồi...
Thiền sư Nhất Chỉ nhìn cái bát, lại trở nên đau đầu, bữa cơm tối nay phải ăn thế nào đây?
Thời gian nhoáng một cái một ngày đã trôi qua, khi đêm đến, Phương Chính đứng ở chân núi cứ lề mà lề mề, hận rằng một bước không thể chia thành mười bước.
Phương Chính cũng lại không biết mọi việc đều bị thiền sư Nhất Chỉ nhìn thấy hết, nhưng thiền sư không có ý đi thúc giục cậu nhóc, mà chỉ an tĩnh đứng trên núi chờ.
Từng giây từng phút trôi qua, Phương Chính càng đi chậm nữa, chung quy vẫn là đi, cuối cùng cũng đi đến trên núi. Cậu dáo dác thò đầu vào cửa chính của chùa, vụng trộm nhìn quanh bốn phía, xác định là không ai nhìn thấy thì lúc này Phương Chính mới thở phào nhẹ nhõm, lén lút đi vào trong. Y như một tên trộm vậy!
Vừa đi đến hậu viện vây quanh, vừa vào cửa, liền nghe đương một tiếng, cánh cửa đóng lại!
- Sư phụ, người ăn rồi ạ? Phương Chính nhìn thiền sư đứng ngay ở sau cửa kia, trên trán đẫm mồ hôi lạnh.
Thiền sư Nhất Chỉ chỉ vào phòng bếp nói:
- Đi ăn đi.
Phương Chính bắt gặp vẻ mặt không hề giận dữ của thiền sư, vội vàng chạy vào, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có quỷ rồi. Coi như thiền sư Nhất Chỉ không phát hiện ra chuyện cậu làm vỡ bát, nhưng trong lòng vẫn có chút bối rối, đứng cạnh bếp lò mà chân tay lóng ngóng, không cẩn thận nên bộp một tiếng, cái bát còn lại đã vỡ luôn!
Trong giây lát đó, Phương Chính cảm thấy trán có tiếng ầm, cậu hoàn toàn không biết mình đang làm gì, cảm giác như trời sập rồi mình chết chắc rồi!
Đúng lúc Phương Chính đang rũ cụp đầu xuống, chờ bị đánh thì một cây chổi đưa đến quét cái bát vỡ đi. Thiền sư Nhất Chỉ không nói gì, sau khi quét rồi thì rời khỏi phòng bếp đi ra ngoài.
Phương Chính buồn bực hỏi:
- Sư phụ, người không tức giận sao? Mười hai vị hộ pháp tử trận ...
Thiền sư Nhất Chỉ đáp:
- Có tức giận.
- Vậy sao người không đánh con? Lúc này giọng của Phương Chính càng nhỏ hơn, bị đánh không ít, bàn tay thô đánh vào mông, bây giờ nhớ lại vẫn còn có chút nóng bỏng.
Thiền sư Nhất Chỉ lại đáp:
- Con trưởng thành rồi, hiểu được đạo lý còn đánh con làm gì?
Phương Chính ngạc nhiên...