Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 849

Chương 849: Không Tranh

schedule ~16 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 849: Không Tranh

Đầu mùa xuân năm thứ hai, thời tiết ấm áp.

Hạ Cát Lợi kéo tay Hạ Khả đi xuống bến xe buýt, vừa nhìn đám nhóc đi vào trường học, trong mắt đong đầy sự dịu dàng. Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại di động vang lên.

- Alo? Xin chào, tôi là Hạ Cát Lợi.

Hạ Cát Lợi nói.

- Ông chủ Hạ à? Tôi là lão Từ! Hạng mục của công ty chúng ta đã xong rồi, đã có tiền về rồi, có thể trả tiền nợ cho cậu rồi, hít hít... À, còn cả lợi tức nữa, cũng sẽ trả luôn. Hít hít...

Ở bên kia điện thoại là khuôn mặt sưng húp của Bàn Tử, vừa cố hít hít nước mũi vừa nói. Mà ở hướng đối diện hắn, có một người thanh niên bất thình lình ngồi xuống. Nếu lúc này Phương Chính ngồi đây nhất định sẽ nhận ra hắn, người đó chính là ----- cậu chủ ngang ngược Tỉnh Vũ Long!

- Hả? Hạ Cát Lợi ngây người ra, cái công ty đó đã nợ tiền công thiết kế của hắn đã năm năm giờ lại muốn trả tiền? hắn có cảm giác như đang nằm mơ!

Lão Từ cúp điện thoại, sau đó lại gọi thêm mấy cuộc nữa, tất cả đều là hẹn chuẩn bị trả tiền nợ. Hạ Cát Lợi tính toán lại, có số tiền kia thì dường như hắn ----- được phục sinh đầy máu rồi!

Hạ Cát Lợi nhịn không được ngửa mặt lên trời hét dài, đàn ông mà, ai mà không muốn công thành danh toại? Ai lại cam nguyện làm người bình thường? Có tiền rồi, hắn lại có năng lực làm việc, nhất định phải làm một dự án lớn! Những thiệt thòi của con gái, hắn cũng muốn trả lại gấp mười lần thế!

Sau đó Hạ Cát Lợi lại nhận được một cuộc điện thoại, lại là một cuộc điện thoại từ trong thành phố.

- Cái gì? Thư ký Tôn, chuyện hắn nói là thật sao? Hang mục này thật sự sẽ giao cho công ty chúng ta sao? Tốt, tốt quá, tôi nhận! Đương nhiên là tôi nhận rồi, haha... Ai ya, không được rồi, hiện tại chỗ tôi không có công nhân.

Sau khi cười to, Hạ Cát Lợi đột nhiên nhớ ra mấy tháng nay không có việc, đám công nhân đã tản ra cả, nếu vội vàng khởi công sợ là không đủ người làm! Nếu tìm người bừa bãi lại sợ không theo kịp chất lượng.

Nhưng thư ký Tôn nói là không vội lắm, để hắn về nghĩ lại xem rồi sẽ đáp lời.

Đáng tiếc là sau mấy lần liên hệ, bây giờ là đầu mùa xuân, là lúc cao điểm tuyển dụng công nhân, mà các đốc công thân quen đều đã có chỗ dẫn người làm cả nên không dễ nhận lời đến. Rốt cuộc Hạ Cát Lợi vẫn sứt đầu mẻ trán... Đành phải cho nhân viên dán thông báo tuyển công nhân ở cổng công ty, cố gắng chọn người vậy.

Đến ngày thứ hai, sau khi đưa Hạ Khả đi học rồi Hạ Cát Lợi liền đến công ty. Vừa mới tới cửa, hắn trợn tròn mắt thì gặp một đám người ngồi ngay ở cửa chính, mỗi người ngồi ăn bánh bột ngô uống nước đang vừa nói vừa cười.

Những người này vừa thấy Hạ Cát Lợi thì lập tức đứng dậy chạy tới. Khi họ tới gần, Hạ Cát Lợi mới thấy rõ người đi đầu là Vương Đại Hữu!

- Ông chủ Hạ, nghe nói hắn có công việc nên chúng tôi đến đây. hắn còn thuê mướn người không?

Vương Đại Hữu vui vẻ cười hỏi.

Hạ Cát Lợi nhìn những người trước mặt, trợn tròn mắt. Đây chính là một nhóm công nhân bị hắn khất nợ tiền lương! Nhìn những khuôn mặt tươi cười này, Hạ Cát Lợi khóc, hắn lập tức khom người hành lễ:

- Cảm ơn mọi người!

Hắn không phải người ngu, tình hình của mấy người này hắn rất rõ, họ đều là những công nhân già đã sớm có công việc rồi. Việc này chỉ là tạm thời đi ăn máng khác thôi!

- Ông chủ Hạ khách khí rồi, chuyện lần trước chúng tôi cũng thấy rõ ràng cách làm người của anh. Đi theo anh khiến anh em chúng tôi yên tâm! Nhưng mà nếu lại khất nợ tiền lương, thì anh phải bán công ty mới được, ha ha...

Một chàng trai cường tráng cười nói.

Kết quả bị nhận một loạt lời mắng:

- Chớ có xấu mồm! Chúng ta phải phát tài đó!

Hạ Cát Lợi cắn răng nói:

- Đúng, phát tài, tiền lương mọi người đều thêm hai phần! Cùng nhau phát tài!

A! Tiếng hoan hô vang dội...

Ở nơi xa, Tỉnh Nghiên nhìn mọi chuyện liền nhắn cho Hạ Cát Lợi một tin nhắn: "Người tốt sẽ được báo đáp tốt, rất tốt.."

Nhưng đó là chuyện của mấy tháng sau.

Hiện tại, sau khi Phương Chính giải quyết bệnh của con trai Vương Đại Hữu, đang đi lên đường núi vừa răn dạy Cá mặn:

- Không phải ngươi vị mặn sẽ không khuếch tán sao? Đã có chuyện gì xảy ra trong phòng bệnh của con trai của Vương Đại Hữu?

Cá mặn lại coi thường đáp:

- Đại sư, ta nói rõ là vị mặn của ta sẽ không truyền cho người khác. Nhưng ta có nói sẽ không bị tán vị đâu? Nhưng người yên tâm, chúng ta ở trên núi gió lớn, chút hương vị ấy của ta sẽ thổi tản đi thôi.

Phương Chính :...

- Đại sư, ta nghĩ không ra, rõ ràng ngài đã trợ giúp Vương Đại Hữu thoát khỏi nguy cơ, nếu không phải người cứu sống Khâu Dụ thì đoán chừng dù thế nào hắn cũng vẫn muốn đi vào. Nếu không phải ngài hăng hái quan hệ, thì cho dù thí chủ Tỉnh có năng lực lật bàn đi nữa cũng sẽ có rất nhiều phiền phức. Về chỗ này, ngài đều chiếm một nửa công lao. Còn cả tên nhóc kia nữa, nếu không có ngài ra tay, cho dù có người quyên tiền thì cũng chưa chắc sẽ tốt nhanh đến như vậy? Thậm chí, ta còn nghi ngờ bọn họ liệu có muốn cứu sống hắn hay không. Người làm nhiều việc tốt như vậy mà đến lúc tranh công thì ngài lại chạy! Nhất là lúc cứu được tên nhóc kia, thậm chí ngài còn không có lộ mặt, toàn bộ hành trình đều ẩn thân! Công lao to lớn ngài cũng không tranh, đến cùng thì ngài là đồ gì?

Cá mặn ôm một bụng nghi ngờ hỏi.

Phương Chính vỗ vỗ đầu cá đáp:

- Thứ nhất, có một số việc bần tăng sẽ không đi tranh. Thứ hai, bản thân ngươi nói sai rồi, chuyện lần này mặc dù bần tăng đã dùng hết sức nhưng những người khác cũng không nhàn rỗi. Bần tăng dùng thần thông để gian lận, còn những người khác lại dùng hành động thực sự để cố gắng. Chỉ riêng chỗ này thôi thì bần tăng đã không bằng bọn họ rồi. Về phần cuối cùng chuyện cứu con trai của Vương Đại Hữu... Con cảm thấy nếu bần tăng hiện thân cứu người, một khi bị phát hiện thì bần tăng phải giải thích như thế nào? Dạy kiến thức y học cho bọn họ? Coi như có thể biện luận thắng tất cả mọi người, nhưng y thuật của bần tăng từ đâu mà có? Y thuật của bần tăng vượt xa thế giới này, những cái như thế vốn không thể để lộ ra ngoài ánh sáng.

- Ngài có thể nói đây là thần thông, hoặc Phật Tổ giáng thế hay Bồ Tát phụ thể, cái gì cũng được!

Cá mặn đáp.

Phương Chính lại nói:

- Đến cuối cùng, chẳng phải tất cả mọi người đều bái tạ Phật và Bồ Tát sao? Sự cảm tạ ấy, ngươi cảm thấy bọn họ có ý muốn nhận sao? Cá mặn, thế giới này không phải thế giới thần tiên của ngươi. Ở thế giới này, ngoài trừ bần tăng thì không ai biết thần thông đâu. Mà bần tăng thì chỉ có một, năng lực có hạn, những gì có thể làm cũng có hạn. Những người cứu khổ cứu nạn chân chính là những người bác sĩ ở tuyến đầu kia kìa... Nếu bần tăng dùng thần thông để lấn át những người bác sĩ, đương nhiên có thể thành danh và địa vị của thần phật cũng sẽ tăng lên nhiều! Nhưng ngươi có từng nghĩ tới hậu quả sao? Đó chính là địa vị của thần phật tăng nhiều địa vị của bác sĩ sẽ giảm xuống, con người chỉ tín thần phật mà không tin khoa học nữa! Ở thế giới này, thần phật là nơi ký thác của tâm hồn và siêu thoát, đó là sự cảm ngộ và truy cầu của linh hồn, khuyên chúng sinh hướng thiện theo đuổi tinh thần nguyên bản của đạo đức. Nhưng ở thế giới này, con người không thể nào rời khỏi vật chất, tâm linh không thể tự sống sót được, Nếu thần phật quá bổn phận như vậy, cái giá chính là vật chất sẽ dừng bước không tiến bộ, sản xuất tụt lùi, tất cả sản nghiệp sẽ thoái hóa, mấy ngàn năm cố gắng của nhân loại sẽ theo nước chảy trôi hết! Đó không phải là công đức, đó là đại tội!

Cá mặn ngạc nhiên, nó không phải người của thế giới này, nên khi suy nghĩ vấn đề gì luôn luôn vô thức dùng thế giới quan bên kia để nghĩ. Bây giờ bị Phương Chính nói thế này, nó rơi vào trầm tư rất lâu rồi mới chép chép miệng đáp:

- Hình như là có chuyện như thế thật... Nhưng mà, với kiểu nói này của ngài, chẳng phải là tin phật cũng là tội sao?

Phương Chính lắc đầu nói:

- Vừa vặn tương phản thôi, cổ nhân nói đức không xứng với vị tất sẽ chuốc họa. Vật chất phát triển nên nhất định phải có cảnh giới tinh thần xứng đôi làm căn cơ. Nếu không thì đó chính là đức không xứng với vị...

Vật chất đột nhiên tăng mạnh, mà không có tinh thần và tín ngưỡng để ký thắc thì sẽ xuất hiện sự thiếu thốn đạo đức, tiền tài được tôn sùng, hám lợi làm ma tính. Cái hậu quả này cũng đáng sợ tương tự! Thiếu thốn vật chất thì người sẽ chết, thiếu thốn tinh thần, người không ra người, cướp đoạt vạn vật, tất cả cũng là chết! Bao quát cả nhân loại! Đấy chính là thế giới của chúng ta đấy!

Thế nên phật cũng tốt, đạo cũng tốt, chư tử bách gia hay bậc tiên hiền thánh nhân, tất cả tín ngưỡng Đông Tây cũng được. Tất cả mọi người đều lấy đạo đức là ranh giới chuẩn mực, đạo được tuyên dương đều là độ người hướng thiện. Khẩu hiệu hô lên là hàng yêu trừ ma! Bởi vậy, không thể nói chuyện rằng hai cái này cái nào quan trọng hơn, cứ cân bằng tiến bộ mới là vương đạo.

Một người một con cá trong lúc nói chuyện đã đi đến trên núi, ở đấy còn không có sơn môn, Phương Chính lại phát hiện bầu không khí trong tự viện có điểm gì là lạ!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay