Chương 848: 1 Hương Vị Cá Mặ
Vương Đại Hữu vừa nghe liền mở to mắt, thế này là không bắt hắn sao?
Cục trưởng Hoa tiếp tục nói:
- Chúng tôi chỉ phụ trách bắt người, tìm chứng cứ, về phần phạt gì đó là chuyện của pháp viện. Khi anh ở trong tay tôi, tôi cho phép anh ở nhà với vợ con. Ngoài ra vừa nãy chúng tôi đã bàn bạc, tôi, Thị trưởng còn có một đám người mỗi người quyên cho anh 1000 đồng. Đừng chê ít, đây là hai tháng tiền lương của tôi, tiền thưởng nửa năm.
Vương Đại Hữu nghe tới đây vội quỳ xuống muốn dập đầu. Cục trưởng Hoa liền kéo Vương Đại Hữu lên nói:
- Đừng, nhiều người đang nhìn như vậy, anh cứ xem như tôi là dáng là được. Như thế có thể ổn định...
Vương Đại Hữu yên lặng, phong cách cục trưởng này có gì không đúng... làm sao không có uy nghiêm, ngược lại có hơi thô bỉ nhỉ?
Cuối cùng Vương Đại Hữu vẫn bị mang đi, nhưng giống như cục trưởng Hoa nói, ghi chép khẩu cung xong Vương Đại Hữu liền được thả ra, cho phép về nhà. Nhưng mà Vương Đại Hữu mới ra khỏi cục cảnh sát thì thấy Hạ Cát Lợi dẫn theo Hạ Khả đứng ngoài cửa đợi hắn.
Lần nữa nhìn thấy Hạ Cát Lợi, Vương Đại Hữu nhưng là ngũ vị tạp trần, hận sao?
Hận!
Nhưng mà thật sự hận ư?
Nghĩ đến tình cảnh cuối cùng Hạ Cát Lợi có thể đi lại không đi, ở lại giúp hắn làm chứng, hắn lại có hơi không hận nổi. Đây chính là người phương đông chân chính, bọn họ ghi thù, cũng không mang thù nhất, bởi vì bọn họ càng nhớ ơn. Ngươi đối với hắn tốt một chút, hắn sẽ trả lại trăm lần...
Hạ Cát Lợi đi đến vỗ vỗ đầu Hạ Khả, Hạ Khả cầm một cái túi nhỏ đưa cho Hạ Cát Lợi, nói:
- Chú Vương, ba con bán xe, thế chấp nhà, đây là tiền bọn con gom góp. Mấy chú khác đã nhận được tiền lương, đây là của chú. Hi vọng em trai có thể sớm khỏe lại.
Hạ Cát Lợi lại cúi người với Vương Đại Hữu nói:
- Trước đây tôi nghĩ không ra, không bán xe bán nhà, luôn muốn dùng nó để giữ lại thể diện, lại đi lấy mấy cái công trình khác hoặc dùng vay tiền giữ thể diện. Bây giờ tôi nghĩ rõ rồi, tiền không có thì thôi, người còn là được. Tôi cũng không mong xa vời mọi người tha thứ cho tôi, cái này là tự tôi cho bản thân mình cứu rỗi thôi.
Nói xong Hạ Cát Lợi dẫn Hạ Khả đi, loáng thoáng Vương Đại Hữu hình như nghe Hạ Cát Lợi hỏi Hạ Khả:
- Sắp chuyển trường rồi, con sợ hay không?
- Không sợ, ba không phải đã nói, là vàng thì đi đến đâu cũng tỏa sáng sao? Trường học bình thường con cũng có thể! Con lợi hại như vậy!
Hạ Khả nói xong bán manh.
- Ha ha...
Hạ Cát Lợi cười, có điều Vương Đại Hữu lại nghe được sự chua xót của một người cha...
Vương Đại Hữu nhìn túi trong tay, ước lượng thấy thật nặng, hắn cảm thấy có gì đó không đúng, tiền lương của hắn không hẳn nhiều như vậy đâu? Vội mở ra xem, chỉ thấy bên trong đầy tiền. Trừ tiền lương của hắn, còn có từng cái bao lì xì, có lớn có nhỏ, bên trên còn có ngày tháng và tuổi. Sớm nhất là của mười năm trước. Bên trong còn có một lá thư, bìa thư màu hồng phấn, bên trên viết gửi cho chú Vương.
Vương Đại Hữu mở ra xem, chỉ thấy viết đầy chữ:
- Chú Vương, đây là tiền mừng tuổi để dành của con, con cũng muốn giúp em... còn nữa, chú có thể đừng giận ba con không? Ba con ngày trước rất thích cười, bắt đầu từ năm ngoái, con đã không thấy ông ấy cười nữa. Ông cũng không mua đồ chơi cho con... Hơn nữa, thường hay uống rượu trở về, mẹ con hỏi, ông cũng không nói. Một năm nay, trong nhà thường cãi nhau. mấy lần sắp ly hôn. Trước đây con không biết xảy ra chuyện gì, cũng giận ba. Nhưng mà hiện tại con đã biết, con rất thương ba. Chú cũng đừng giận ba con nữa được không?
Nhìn đến đây, Vương Đại Hữu cũng được, cảnh sát mặc thường phục bên cạnh cũng vậy, không biết vì sao, nhìn lại nhìn rồi không kiềm được nước mắt. Khi Vương Đại Hữu phản ứng lại đi tìm Hạ Cát Lợi thì đã không thấy đâu.
Cảnh sát hỏi:
- Anh còn hận hắn không?
Vương Đại Hữu hầu như không do dự lắc đầu.
Khi trở về bệnh viện huyện Thiên Thành, Vương Đại Hữu mới mở cửa liền nghe thấy trong phòng truyền ra tiếng cười vui vẻ. Hắn không đợi được xông vào nhìn liền tròn mắt. Chỉ thấy con trai hắn lại ngồi dậy, một đôi mắt trong trẻo, vô cùng hoạt bát.
- Con trai, thân thể con không tốt, đừng lộn xộn. Còn em nữa, bảo em chăm con sóc nó em chăm con sóc thế này sao?
Vương Đại Hữu trách.
- Anh còn nói bọn em? Việc anh ra ngoài bọn em đều biết rồi, đợi trở về xem em xử lý anh thế nào. Ngoài ra nói cho anh một tin tốt.
Vợ Vương Đại Hữu nhìn như tức giận, nhưng trên mặt lại là ý cười khó giấu.
- Tin gì tốt?
Vương Đại Hữu run rẩy trong lòng, ngờ ngợ đoán được là cái gì, nhưng hắn không dám tin.
- Bệnh của con trai tốt rồi! Y thuật của bác sĩ thật tốt, em còn cho rằng không cứu được.
Vợ Vương Đại Hữu cười lấy cười lấy liền bật khóc.
Vương Đại Hữu vui mừng ôm lấy con trai nhảy nhót, đợi sau khi yên tĩnh lại, Vương Đại Hữu chợt cau mày hỏi:
- Hai người hôm nay ăn gì vậy? Ăn cá sao?
Vợ Vương Đại Hữu kinh ngạc hỏi:
- Không có? Bọn em phấn khởi quá vẫn chưa ăn cơm đâu.
Vương Đại Hữu gãi gãi đầu:
- Như vậy kỳ lạ thật, anh sao lại ngửi thấy một mùi Cá mặn nhỉ? Bọn em thật sự không ăn cá muối sao?
Vợ con Vương Đại Hữu đồng thời lắc đầu, trong mắt Vương Đại Hữu thoáng hiện một tia nghi hoặc, mùi vị này hình như hắn đã hỏi qua ở đâu rồi. Cẩn thận nghĩ lại, trong đầu lóe lên hình ảnh màu trắng.
- Lẽ nào là hắn?
Vương Đại Hữu to gan suy đoán, tuy rằng rất nhiều người đều xem Phương Chính là một diễn viên phụ. Nhưng chỉ có hắn rõ ràng nhất một súng bắn Khâu Dụ kia hung hiểm thế nào. Mà Phương Chính chỉ chạy một chuyến, vốn Khâu Dụ có khả năng phải chết lại sinh long hoạt hổ xuất hiện trước cửa tiệm, còn tha thứ cho hắn. Rõ ràng cửa đã đóng kín, hòa thượng đó lại có thể tùy ý mang người vào. Rõ ràng là một hòa thượng bình thường lại có thể khiến một đám người nổi tiếng vây quanh, thậm chí phát động vô số fan giúp hắn...
Hơn nữa, Vương Đại Hữu cũng không ngốc, tính thử khoảng cách cửa hàng và bệnh viện, thời gian Phương Chính vừa đi vừa về xem như cái gì cũng không làm, chạy xe như bão táp, đoán chừng cũng chưa chắc đủ. Nhưng mà Phương Chính lại làm được.
Nghĩ đến đây, Phương Chính đã xác định suy đoán của mình, chuyện không thể tưởng nổi trước mặt này chỉ có cái này mới có thể giải thích được, Thế là Vương Đại Hữu kéo vợ con cũng không nói rõ, chỉ là để hai người quỳ theo mình hướng về phía Tây, lẩm bẩm nói:
- Đại sư, tôi không biết ngài là ai, không biết ngài ở đâu. Nhưng mà ngài là hòa thượng... không, ngài hẳn là Phật! Tôi hướng về phía tay vái lạy ngài, ngài hẳn có thể cảm thấy đi? Cảm ơn ngài...
Vợ con hỏi Vương Đại Hữu vì sao làm vậy, Vương Đại Hữu lại im bặt không nói. Tuy rằng hắn tin chắc Phương Chính cứu con hắn, nhưng mà đây chung quy chỉ là suy đoán của hắn, không có bất kỳ chứng cứ gì, cho nên hắn cũng không biết giải thích thế nào... Thế là dứt khoát không giải thích luôn.