Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 847

Chương 847: Nhận Tội, Nhận Tội!

schedule ~13 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 847: Nhận Tội, Nhận Tội!

- Ngươi làm gì?

Phương Chính nhìn Cá mặn khó hiểu hỏi.

Cá mặn lúc này dùng một tấm vải đen che mũi, buộc chặt sau đầu giống như một tên trộm.

Cá mặn nhếch nhếch miệng nói:

- Ở đây khắp nơi đều là mùi thịt xiên, tôi sắp chịu không nổi rồi. Lại tiếp tục thế này nữa tôi cũng không muốn ăn thịt xiên...

Phương Chính vừa nghe lập tức bị làm cho ghê tởm đến suýt chút nữa nôn ra, trực tiếp đạp nó một cái, tí nữa đạp nó xuống biến thành cá chiên.

Cá mặn hỏi:

- Đại sư, ngài lẽ nào không cảm thấy mùi vị này rất thơm sao?

Phương Chính liếc nó, thơm? Nếu không phải hắn định lực tốt thì sớm nôn rồi.

Cá mặn hỏi:

- Đại sư, chúng ta bây giờ phải làm gì? Tiếp tục đi theo xem hay là?

Phương Chính nghĩ nghĩ, liền lắc đầu quay người nói:

- Không nhìn, chúng ta ra ngoài chờ đi.

Thời gian trong Địa Ngục và thế giới thật không giống nhau, bên trong trải qua bao nhiêu năm tháng, bên ngoài cũng chỉ chớp mắt mà thôi. Quả nhiên, sau khi ra ngoài, đợi một lát, cổng Địa Ngục lại mở ra, sau đó Tôi Vốn Cần Mặt bị ném ra ngoài. Phương Chính cũng không biết Tôi Vốn Cần Mặt rốt cuộc chịu phạt mấy vòng mấy năm, chẳng qua nhìn bộ dạng hẳn là đủ sướng.

Đúng lúc này Phương Chính nghe tiếng bước chân, biết cảnh sát đã đến.

Thế là Phương Chính vỗ đầu cá, Cá mặn liền ẩn thân cho hai người.

Cảnh sát vừa đến liền thấy Tôi Vốn Cần Mặt nằm trên đất không nhúc nhích, mấy người nhìn nhau không biết xảy ra chuyện gì. Có điều vẫn mang Tôi Vốn Cần Mặt đi...

Xuống lầu, nhét vào xe cảnh sát, tổng chỉ huy vô thức lầm bầm một câu:

- Cũng không biết sau khi quay về, thằng nhóc này sẽ nhận tội hay không.

- Nhận tội! Nhận tội! Tôi nhận tội! Tôi nhận tội!

Kết quả khiến tổng chỉ huy kinh ngạc là Tôi Vốn Cần Mặt như gặp ác mộng, chợt ngồi dậy oa oa kêu to. Hai cảnh sát đưa tay súyt nữa đè hắn xuống. Nhìn vẻ mặt Tôi Vốn Cần Mặt, phảng phất như bọn họ mà cản người ta nhận tội chính là kẻ thù không đội trời chung.

Tôi Vốn Cần Mặt kêu một hồi mới phát hiện, mình hình như không ở trong Địa Ngục nữa. Nhìn cảnh sát xung quanh, lại nhìn nhìn xe cảnh sát, Tôi Vốn Cần Mặt oa một tiếng khóc, ôm lấy cảnh sát không buông tay, khóc nước mắt nước mũi đầy mặt.

Cảnh sát vội kêu lên:

- Cậu làm gì? Buông ra! Nếu không tố cậu đánh lén cảnh sát đó.

- Tố tôi cái gì cũng được, tôi không muốn trở lại... hu hu hu...

Tôi Vốn Cần Mặt tiếp tục khóc, khóc lấy khóc để, đầu óc hắn cũng tỉnh táo một ít, thầm nói: "Lẽ nào mình trải qua trước đó đều là nằm mơ? Chỉ là mơ rất chân thực mà thôi?"

Vừa nghĩ tới hai chữ mà thôi hắn liền nhịn không được run lẩy bẩy. Mặc kệ phải mơ hay không, hắn cũng không muốn lại trải qua lần nữa, quá đau đớn, sống không bằng chết!

Sau khi nhìn rõ cảnh sát, hắn nghĩ tới việc mình sắp đối mặt, đó là vào tù! Chính lúc hắn đang do dự mình có cần nhận tội hay không, hắn bỗng nhìn thấy trong đám người có người đang nhìn hắn. Xuyên qua cửa kính xe, hắn nhìn thấy một hòa thượng áo trắng đứng trong đám người, bên cạnh lại có một con Cá mặn đang đứng. Hai tên đang cười nhìn hắn.

Hòa thượng cũng không hiếm lạ, Cá mặn cũng không hiếm lạ. Hòa thượng đồ trắng tuy rằng ít, nhưng trên đời vẫn có. Nhưng mà Cá mặn đứng thẳng đi lại chỉ có một con. Khi hai người cùng đi đến...

Tôi Vốn Cần Mặt cả người run rẩy, vội kêu lên:

- Dẫn tôi đi! Tôi muốn vào tù! Tôi nhận tội, cái gì tôi cũng nhận!

Cảnh sát lại ngẩn ra, tên này rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy? Không phải là bị thần kinh chứ?

Nhìn xe cảnh sát đi xa, tổng chỉ huy cũng là đầu óc mơ hồ, lúc này nhóm phóng viên xông tới vây quanh hắn hỏi:

- Tổng chỉ huy, sự kiện lần này ngài có cái nhìn thế nào? Ngài cảm thấy lần giải quyết thành công việc này, công lao của ngài lớn không?

Tổng chỉ huy sửng sốt, sau đó vô thức nhìn Tỉnh Nghiên vẫn đang an ủi Vương Đại Hữu, cùng với Phương Chính không biết tung tích, sau đó lắc đầu nói:

- Công lao của tôi chỉ là duy trì trị an mà thôi. Lần này, Tỉnh đại phóng viên và... ừm, và một hòa thượng mới thật sự là công thần.

- Quan chỉ huy ngài khiêm tốn rồi, nghe nói khi các người bao vây cửa hàng, nhưng Tỉnh Nghiên và một hòa thượng vẫn đi vào, hơn nửa là đi lại tự nhiên. Đây hẳn là ngài đồng ý đi? Ngài khi đó làm sao lại sáng suốt để cho bọn họ vào? Ngài lúc đó không nghĩ tới lỡ đâu xảy ra hậu quả gì sao?

Tổng chỉ huy sững sờ, cuối cùng vẫn bị hỏi vấn đề này, có điều vấn đề này hỏi hắn lại không biết trả lời sao mới tốt. Nói hắn không nhìn thấy? Hắn nếu như nói vậy không nói đến mọi người chắc chắn không tin, coi như tin đi. Đoán chừng trở về cục cảnh sát, hắn sẽ bị cục trưởng dùng đế giày đập chết. Thế là hắn đành đỏ mặt thừa nhận. Kết quả một loại tiếng khen ngợi vang len, làm cho hắn ái ngại vội vã chạy. Hắn cũng không phải thật sự chạy, mà là đi tìm hòa thượng không thấy tăm tích kia, hắn từ đầu chí cuối cho rằng, mọi chuyện không thể giải thích trong sự kiện này đều không thoát khỏi quan hệ với hòa thượng kia.

Nhưng mà, lúc này Phương Chính sớm đã đi rồi, trên một đường tàu cao tốc, một con Cá mặn cõng một hòa thượng áo trắng, kéo theo một luồng khói xanh chạy đi.

- Đại sư, ngài xác định không nhìn nhầm? Nhà Vương Đại Hữu thật sự ở bên đây? Chúng ta nhưng đừng có đi không một chuyến!

Cá mặn kêu lên.

Phương Chính nói:

- Nhà Vương Đại Hữu đương nhiên không ở đây. chẳng qua con trai hắn ở bệnh biện huyện Thiên Thành, chúng ta trực tiếp đi bệnh viện tìm người là được.

Cá mặn nói:

- Vậy được, lại nói ngài dùng cách nhập mộng đánh lừa tình báo, cái này có hơi không chính thống nha.

Phương Chính hừ hừ nói:

- Bần tăng làm việc tốt không câu nệ tiểu tiết.

Cá mặn kêu lên:

- Tôi thấy ngài đây là vì công đức không có hạn cuối.

Phương Chính cởi giày vung lên, vỗ bộp bộp bộp lên đầu cá nói to:

- Giá!

Cá mặn bất mãn kêu:

- Này!

Phương Chính bá đạo nói:

- Lại nói nhảm liền treo cái giày lên đầu ngươi.

Cá mặn oan ức kêu:

- Ngài...

Phương Chính hỏi:

- Sao?

Cá mặn nhìn chằm chằm Phương Chính, nghĩ đến sức mạnh giày thối của Phương Chính, ngóc đầu lên một bộ không sợ trời sợ đất, vô cùng kiêu ngạo kêu:

- Ta sợ!

...

Mặc dù Khâu Dụ tha thứ Vương Đại Hữu, mặc dù mọi người cũng tha thứ Vương Đại Hữu, nhưng mà Vương Đại Hữu phi pháp cải tiến vũ khí, hơn nữa ngộ thương người là sự thật. Cho nên cảnh sát vẫn còng hắn lại chuẩn bị dẫn đi. Có điều Vương Đại Hữu vẫn như cũ không vui, bởi vì con trai hắn vẫn còn ở bệnh viện.

Đúng lúc này, Thị trưởng Ngô cùng cục trưởng Hoa nói gì đó, cục trưởng Hoa hối hả chạy qua cho người tháo còng tay xuống, vỗ vỗ vai Vương Đại Hữu nói:

- Anh bạn, lên tinh thần đi. Nói không chừng con trai anh xem TV nhìn thấy anh đó.

Vương Đại Hữu vừa nghe liền hiểu cục trưởng Hoa vì sao tháo còng tay của hắn xuống, đây là không muốn cho con hắn nhìn thấy. Cảm kích gật gật đầu với cục trưởng Hoa,

Cục trưởng Hoa cười nói:

- Được rồi, trước tiên đến cục cảnh sát lấy khẩu cung, một lát thì về nhà đi. Chẳng qua tôi sẽ phái người đi theo anh, đừng hòng chạy đó!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay