Chương 846: 18 Tầng Địa Ngục (Hạ)
Người khổng lồ giữ Tôi Vốn Cần Mặt bỗng nhiên ném Tôi Vốn Cần Mặt xuống đất.
Tôi Vốn Cần Mặt còn chưa kịp thở phào chỉ nghe phập một tiếng, trên ngực có một cơn đau.
Cúi đầu nhìn, chỉ thấy một thanh sắt cắm vào phần bụng hắn, đầu thanh sắt còn có một cái móc câu dài dài. Khiến cho hắn không đến nỗi trượt xuống, sau đó hắn hoảng sợ nhìn thấy, người khổng lồ kia lại giống như xuyên mứt quả, xâu hắn và vài người khác trên thanh sắt, sau đó cứ thế khiêng lên núi cao. Sau đó mở lồng hấp ra nhét bọn hắn vào trong.
Nhất thời Tôi Vốn Cần Mặt cảm thấy một luồng nhiệt nóng kinh khủng truyền tới, trừ cơn đau kinh khủng trên người ra thì là tiếng kêu gào thảm thiết của đám người bên cạnh.
Hắn nghiêng đầu nhìn thì thấy trong lồng hấp lại có rất nhiều người. Người bên dưới đã hoàn toàn bị hấp chín, cả người sưng phù, da thịt trắng bệnh, giống như thịt ba chỉ hấp chín.
Càng khủng khiếp hơn chính là những người đó vẫn còn chưa chết. Đau đớn kêu thảm liên tục... Trong đó cũng có tám phần chín, ở trên lưới một thân nổi bong bóng, đau đớn kêu to oa oa, lại không thể trốn chạy.
Tôi Vốn Cần Mặt kinh hoảng nhìn thấy trên người hắn cũng bắt đầu xảy ra biến hóa, bên dưới bắt đầu nổi bong bóng, đau đến nước mắt ào ào tuôn ra. Hắn biết, cái này mới chỉ là bắt đầu thôi...
Tôi Vốn Cần Mặt vẫn cho rằng mình không sợ đau, nhưng mà bây giờ hắn bỗng nhận ra, cái này... thật là đau! Đau không thể nào nói rõ!
Tôi Vốn Cần Mặt không biết mình đã bị hấp bao lâu, dù sao hắn thấy cơ thể mình hấp chính rồi lại tốt lên, sau đó lại bị hấp chín... Lặp đi lặp lại. Vốn tưởng hắn sẽ quen với cơn đau này, kết quả cơn đau bị hấp chín mỗi lần lại đau đớn gấp đôi lần trước. Hắn cuối cùng biết cái gì gọi là một ngày bằng một năm...
Cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu, khi Tôi Vốn Cần Mặt bị người khổng lồ lấy ra từ lồng hấp, hắn lại có cảm giác được sống lại, khóc ròng...
Nhưng mà hắn lại nghe thấy một tiếng nói hùng hồn vang bên tai:
- Địa Ngục Lồng Hấp kết thúc, vu cáo phỉ báng người khác, đưa tới Địa Ngục Rút Lưỡi chịu phạt!
Tôi Vốn Cần Mặt nghe thấy liền khóc, chuyện này vẫn chưa xong à? Vừa vào Địa Ngục Rút Lưỡi tập tức có tiểu quỷ đi tới bắt lấy Tôi Vốn Cần Mặt, Tôi Vốn Cần Mặt vô thức nói:
- Tôi không có lưỡi, các người không cần rút... ấy?
Tôi Vốn Cần Mặt kinh ngạc phát hiện hắn có lưỡi, không biết khi nào mọc ra rồi!
Chỉ nghe tiểu quỷ cười lạnh nói:
- Đến Địa Ngục Rút Lưỡi ngươi còn lo lắng mình không có lưỡi cho bọn ta rút? Rất nhanh ngươi sẽ cảm thấy đầu lưỡi nhiều đến mức chính mình cũng muốn rút, khà khà.
Sau đó Tôi Vốn Cần Mặt bị giẫm một cái lên đất, một tiểu quy cầm một cái kìm sắt nung đỏ đi qua.
- Đừng mà!
Tôi Vốn Cần Mặt sợ hãi kêu lên.
Nhưng tiểu quỷ kia trực tiếp banh miệng hắn ra, luồn kìm sắt vào chuẩn xác kệp lấy đầu lưỡi của hắn, chỉ nghe xèo một cái, một mùi vị thịt nướng bay ra. Mà Tôi Vốn Cần Mặt thì lại đau đến nỗi suýt nữa ngất xỉu. Cơn đau rút lưỡi này lạo còn đau đớn hơn mấy lần so với ở Địa Ngục Lồng Hấp.
Thế mà đây mới chỉ là bắt đầu, cái kìm được lấy ra từ từ, Tôi Vốn Cần Mặt đau đến trợn trắng mắt, chẳng qua vẫn là nhìn thấy đầu lưỡi của mình cứ thế bị kéo thẳng tắp, sau đó bị rút ra. Cơn đau kia càng ngày càng đau, đến cuối cùng hắn hận không thể mong đầu lưỡi này cắt đứt mau mới tốt.
Thế mà tiểu quỷ căn bản không dùng hết sức, mà chậm rãi tăng khí lực, mỗi khi Tôi Vốn Cần Mặt sắp thích ứng liền tăng thêm tí lực, đau đớn từ đầu chí cuối vẫn còn, hơn nữa càng ngày càng đau.
- Ha...
Tôi Vốn Cần Mặt phát ra từng tiếng kêu khô khan, cúi cùng bặc một tiếng, hắn thấu lưỡi mình bị rút ra hoàn chỉnh. Khoảnh khắc đó hắn lại có cảm giác được giải thoát.
Nhưng mà hắn vẫn chưa thả lỏng liền thấy tiểu quỷ rút lưỡi cười xấu xa với hắn, hắn bỗng có linh cảm không tốt. Quả nhiên, hắn nhận ra trong miệng mình lại mọc ra một cái lưỡi. Lúc này hắn mới hiểu, trước đó tiểu quỷ kia vì sao nói hắn sớm ghét bỏ mình nhiều lưỡi. Hắn bây giờ thật sự ghét bỏ, hận trước giờ không có thứ đồ chơi này.
Song không đợi hắn giãy dụa, tiểu quỷ kia đổi một cái thanh sắt nung đỏ lại rơi xuống.
- A a...
Tiếng kêu thảm thiết vang lên...
Khi bên tai Tôi Vốn Cần Mặt vang lên tiếng nói hùng hồn, hắn lại khóc. Không phải xúc động mà là bị dọa sợ. Bởi vì...
- Địa Ngục Rút Lưỡi kết thúc, phỉ báng hãm hại, đưa đến Địa Ngục Chảo Dầu chịu phạt.
Tôi Vốn Cần Mặt nháy mắt sụp đổ:
- Còn có Địa Ngục Chảo Dầu?
Hai tiểu quỷ nhấc Tôi Vốn Cần Mặt lên, Tôi Vốn Cần Mặt thấy cách không xa đó vô số chảo dầu nóng hôi hổi, mà bên cạnh không ngừng có tiểu quỷ nhấc từng người ném vào, từng người rơi vào trong liền phát ra âm thanh xì xèo của dầu chiên, người rơi vào trong nồi da nháy mắt khô quắt, phảng phất dầu bị rán khô. Từng người đau đớn liều mạng muốn bò ra, kết quả vừa dùng sức xương cốt đã gãy. Thì ra là xương cũng bị chiên giòn.
- Đừng đừng đừng! Cầu xin các người, thả tôi ra đi! Tôi sau này cũng không dám nữa.
Tôi Vốn Cần Mặt oa oa kêu to.
Nhưng hai tiểu quỷ căn bản không có ý nghe hắn nói, trực tiếp ném hắn vào
Ngay lập tức, Tôi Vốn Cần Mặt mới biết chảo dầu này có bao nhiêu khủng bố, đau! Đau đến hắn muốn kêu lớn, kết quả vừa mở miệng, một ngụm dầu nóng lọt vào miệng chớp mắt chín lưỡi. Dầu nóng hổi tiến vào trong người hắn, đau đến hắn điên cuồn lăn lộn... Chỉ vài phút, Tôi Vốn Cần Mặt đã bị chiên thành xương khô. Bất quá xương khô này vẫn còn ngọ nguậy, hiển nhiên hắn chưa chết, đau đớn vẫn còn đó...
Khi người trong chảo đều bị chiên thành xương khô, mấy tiểu quỷ rắc một chút bột phấn vào, ngay sau đó mọi người đều sống lại. Chẳng qua tiếp đó không ai vui vẻ, ngược lại từng người kêu lên sợ hãi, có điều kêu sợ hãi lập tức bị kêu thảm thay thế. Tôi Vốn Cần Mặt không biết bị ai chụp lấy. ngay cả da thịt cũng bị kéo, đau đến hắn muốn kêu lớn. Bất quá lần này hắn chết sống cũng không dám mở miệng...
Vô số lần phục sinh, vô số lần đau đớn, tra tấn đến khi Tôi Vốn Cần Mặt sắp tuyệt vọng, giọng nói hùng hồn kia lại vang lên.
Khoảnh khắc đó hắn biết đau đớn cuối cùng kết thúc rồi. Ít ra thì không cần lại bị chảo dầu nữa. Nhưng...
- Địa Ngục Chảo Dầu kết thúc, xử phạt vòng thứ nhất kết thúc, Bây giờ bắt đầu vòng thứ hai! Vu oan, phỉ báng người khác, đưa tới Địa Ngục Lồng Hấp.
- Cái gì? Còn có vòng thứ hai?
Tôi Vốn Cần Mặt trừng lớn mắt, muốn kêu lên, bất quá cuối cùng cái gì cũng không kêu ra, chỉ còn lại tận cùng tuyệt vọng.
Trong tuyệt vọng hắn loáng thoáng thấy một hòa thượng áo trắng đứng bên trên nhìn hắn, bên cạnh hòa thượng đó còn có một con Cá mặn đang đứng, con Cá mặn kia dùng một tấm vải đen bịt mũi, hình như đang phàn nàn gì đó.