Chương 845: 18 Tầng Địa Ngục (Thượng)
Đến đây, Tôi Vốn Cần Mặt tăng tốc chạy xuống lầu, trên lầu này quá quỷ dị, hắn một chút cũng không muốn ở đây lâu. Kết quả mới đi được hai bắt, sau lưng bỗng truyền tới một tiếng phật hiệu:
- A Di Đà Phật.
- Còn muốn hù tao?
Tôi Vốn Cần Mặt giận điên, quay đầu lại nhìn, kết quả...
Đùng! Một tiếng sấm xẹt ngang trời!
Vốn dĩ trời nắng chói chang nháy mắt rơi vào tỏng bóng tối, đất trời một mảnh mây đen, đưa tay nhìn không thấy ngón.
- Chuyện gì xảy ra vậy?
Tôi Vốn Cần Mặt nhìn xung quanh, hoảng sợ kêu lên.
- Cạp cạp cạp...
Một loạt âm thanh kỳ quái vang lên, giống như có tiếng xương cốt ma sát nhau phát ra. Tôi Vốn Cần Mặt dụi mắt cố gắng nhìn về phía tiếng động, sau đó theo thời gian trôi qua, mắt cũng dần thích ứng với bóng tối, hắn đã nhìn thấy. Chỉ thấy lóe lên một cái cổng lớn đang dần dần trồi lên, bên trên cổng lớn kia vẽ đầy ác quỷ.
Mà trên cổng tự nhiên có một người mặc đồ trắng đang đứng, nhìn lướt qua còn tưởng là quỷ chứ. Tôi Vốn Cần Mặt nhìn kỹ, kinh ngạc nhận ra, người đứng trên cổng đó lại là một hòa thượng áo trắng. Hòa thượng một thân áo trắng, ở trong bóng đêm này hiển nhiên đặc biệt nổi bật, phảng phất một tôn Phật Đà. Con Cá mặn kia đứng bên cạnh hòa thượng này, con Cá mặn này vừa xuất hiện, khí chất trên người hòa thượng kia phút chốc bị kéo xuống một khoảng lớn...
Chẳng qua bây giờ Tôi Vốn Cần Mặt đã không quan tâm chuyện này nữa, hắn đã hoàn toàn bị một màn trước mắt này dọa cho cả người run lập cập, chân cũng mềm nhũn, đặt mông ngồi xuống đất hoàn toàn không nói nên lời.
Lúc này, hòa thượng kia mở miệng:
- Cậu có biết tội của mình không?
- Biết tội?
Tôi Vốn Cần Mặt vô thức lặp lại, sau đó chợt hồi thần, kêu lớn:
- Tôi không biết tội! Tôi không biết anh đang nói gì, tôi cái gì cũng không biết! Cứu tôi với!
Tôi Vốn Cần Mặt lấy lại tinh thần vung chân muốn chạy, đồng thời nghe thấy sau lưng truyền tới một tiếng thở dài:
- Cho cậu cơ hội lại không biết quý trọng, thôi, xuống Địa ngục đi!
Đùng đoàng...
Một tiếng mở cửa vang lên, Tôi Vốn Cần Mặt run rẩy trong lòng, hắn không quay đầu cũng biết cánh cửa lớn kia đã mở. Bởi vì, không biết từ khi nào cánh cổng quỷ dị kia lại chạy đến trước mặt hắn rồi! Cổng lớn vừa mở, hắn theo quán tính đang chạy đâm thẳng đầu vào.
- Đừng, cứu tôi với, cứu...
Tôi Vốn Cần Mặt điên cuồng gào to, kết quả lời vừa kêu ra, trong bóng tối bỗng nhiên thò ra một cái tay chụp lấy miệng hắn, để hắn không khép lại được cũng không nói ra lời, chỉ có thể phát ra vài tiếng a a vô nghĩa. Hắn muốn giãy ra, nhưng không biết sao bàn tay kia giống như cái gọng sắt kẹp chặt miệng hắn, làm hắn không cách nào động đậy.
Ngay sau đó lại có một cái móng vuốt nhăn nheo cầm một con dao cạo thò ra, dọa cho Tôi Vốn Cần Mặt hoàn toàn không dám lên tiếng. Cả người run cầm cập, nước mắt ào ào rơi xuống, khủng hoảng hoàn toàn xâm chiếm tâm trí hắn. Mắt liếc chăm chăm vào con dao kia, giống như muốn nhìn xem con dao kia muốn làm gì, lại như trừng như vậy có thể dọa con dao kia chạy vậy.
Nhưng mà dao cũng không có vì hắn trừng mà lui lại, ngược lại từ từ đưa vào trong miệng hắn. Tôi Vốn Cần Mặt thậm chí có thể cảm nhận được lưỡi dao rỉ sét và lạnh lẽo, Đó là sự lạnh lẽo thấu xương, lạnh đến hắn run rẩy khiếp đảm trong lòng.
Tôi Vốn Cần Mặt có một dự cảm không tốt, liều mạng giãy dụa, nhưng làm sao cũng không thoát khoi hai cánh tay khô héo này, cứ giống như con gà con rơi vào tay người, hoàn toàn không có cách nào giãy thoát. Chỉ có thể trơ mắt nhìn.
- A!
Tôi Vốn Cần Mặt điên cuồng vung tay đạp chân, đồng thời trong miệng chảy máy ồ ạt. Khi con dao rút ra, bên trên chọc xuyên một đầu lưỡi dài dài. Con dao này khều đầu lưỡi lắc lắc trước mặt Tôi Vốn Cần Mặt.
Tôi Vốn Cần Mặt lập tức tuyệt vọng. Hắn lại bị cắt mất đầu lưỡi! Miệng vết thương đau đớn đến mức hắn có cảm giác không hít thở nổi, mà lại không cách nào ngất xỉu, hắn muốn kêu lại không kêu ra tiếng được. Loại cảm giác này phảng phất như tất cả đau đớn đều bị nén ở bên trong cơ thể không cách nào phát tiết ra. Kìm nén đến mức hắn giống như tùy lúc sẽ nổ tung vậy.
- A a.. ha...
Tôi Vốn Cần Mặt đau đớn kêu lấy, vùng vẫy lấy. Nhưng mà khiến hắn càng tuyệt vọng hơn đó là chủ nhân của cái tay tựa như căn bản không biết cái gì gọi là đồng tình, mặc xác hắn kêu thảm, lại kéo hắn đi vào trong giống như đang kéo con chó chết.
Đi một hồi, hắn nhìn thấy trước mặt có một cây đèn màu xanh, cạnh ánh đèn có một cái bàn, bên bàn đặt một cái nồi lớn. Trong nồi nấu nước, bên trong cũng không biết nấu cái gì.
Bên cạnh nồi sắt lớn thì đặt một cái bàn, hai sinh vật hình người ngồi bên trên, dùng đũa gắp lấy gì đó ăn ăn uống uống.
- Lại một con quỷ xui xẻo tới? Sao lại hộc máu rồi? Chẳng lẽ ngươi lại lén lấy trộm hàng à?
Người ngồi đó ăn cơm ngẩng đầu lên, da mặt xanh xám, râu đỏ, nhìn bộ dạng kia rõ ràng là ác quỷ Địa Ngục trong truyền thuyết thần thoại.
- Lại một tên vu oan hãm hại người khác, dù sao đến Địa Ngục Rút Lưỡi cũng phải rút đầu lưỡi. Không bằng cho chúng ta khai vị.
Tiểu quỷ giữ lấy Tôi Vốn Cần Mặt cười hì hì, lúc này Tôi Vốn Cần Mặt mượn ánh đèn nhìn rõ hình dáng ba người này, không đúng là ba con quỷ. Vừa nhìn lập tức dọa đến gan cũng muốn vỡ. Thế này là vào Địa Ngục rồi a!
Tôi Vốn Cần Mặt vốn còn tưởng rằng cái này là có người giả thần giả quỷ, nhưng mà mọi thứ trước mắt cùng với đầu lưỡi trong miệng không có nữa đã chứng minh hết thảy đều là sự thật.
Đúng lúc này, tiểu quỷ kia ném đầu lưỡi của Tôi Vốn Cần Mặt vào nồi, nhúng nhúng mấy cái liền chín, sau đó ném vào trong miệng nhai nhai.
Xem tới đây, Tôi Vốn Cần Mặt chỉ cảm thấy dạ dày cuộn lên, suýt chút nữa nôn ra, chẳng qua cảm giác này đã bị sợ hãi dọa nén lại. Tiểu quỷ kéo Tôi Vốn Cần Mặt một đường đi tiếp, rất nhanh đến trước một cánh cửa, trên cửa đó viết: "Địa Ngục Lồng Hấp". Cười hề hề nói:
- Nhóc con, ở dương gian bêu xấu người khác nhưng là trọng tội. Ngươi phải chịu.
Nói xong, tiểu quỷ ném Tôi Vốn Cần Mặt vào, Tôi Vốn Cần Mặt vùng vẫy bạt mạng muốn chạy ra, kết quả vừa đi vào liền bị một cánh tay to bắt lấy, sau đó không nói lời nào kéo đi. Đồng thời một luồng hơi nóng ập vào mặt, chớp mắt hắn liền ra một thân mồ hôi.
Cảm giác này giống như đi vào nhà bếp kín mít nấu bánh bao, lại giống như đi vào tiệm hấp thịt hay là phòng tắm hơi. Chẳng qua hiệu quả này nhanh hơn nhà tắm hơi nhiều.
Tôi Vốn Cần Mặt vô thức muốn kêu gào, đáng tiếc không có lưỡi, cũng chỉ có thể phát ra tiếng a a... Đồng thời quay đầu nhìn, chỉ thấy một người khổng lồ một tay kéo thân thể hắn, sau đó cầm hắn đi thẳng về phía ngọn núi lớn phía trước. Ngọn núi kia vô cùng cao lớn, trên núi lấp lóe hồng quang, Tôi Vốn Cần Mặt nhìn kỹ thì thấy đó lại là một dòng chảy dung nham.
Cũng là nói ngọn núi lớn này căn bản không phải là một bếp lò bình thường mà là một ngọn núi lửa. Trên núi lửa đặt mười cái lồng hấp lớn. Lồng hấp bị núi lửa đun tỏa nhiệt khí lên tận trời, hóa thành mây đen vạn dặm che kín bầu trời.
Xung quanh không ít người khổng lồ, nhưng mà những người khổng lồ này so với núi lửa lại lộ ra vẻ nhỏ bé hơn nhiều.