Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 844

Chương 844: Địa Ngục Chi Mô

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 844: Địa Ngục Chi Mô

Những cảnh giống vậy diễn ra đồng thời trong rất nhiều nhà, hiển nhiên nhất chính là, trong trang cá nhân Tôi Vốn Cần Mặt, tiếng mắng chửi càng ngày càng nhiều, chẳng qua lần này đa số đều là mắng hắn!

Hắn rất rõ, bây giờ còn chưa biến thành 100% mắng hắn là bởi vì vẫn còn một đội Seeder và một đám ngốc vẫn chèo chống cho hắn.

- Đại ca, tình hình bây giờ không ổn rồi, bây giờ cả nước có ba đài truyền hình phỏng vấn trực tiếp Vương Đại Hữu tại hiện trường, trên mạng có mười tám trang web cũng đang trực tiếp, em phỏng đoán muốn bị lật bàn rồi.

Một người báo cáo cho Tôi Vốn Cần Mặt.

Tôi Vốn Cần Mặt cũng cảm thấy đầu to ra, nhưng mà hắn không cam tâm!

Đúng lúc này, trong một nhóm Seeder nào đó.

- Đệt! Tôi không làm!

Từng người ở trong nhóm gọi là Seeder Đậu Tử mắng to:

- Má nó tôi xem tin chính xác rồi, chúng ta mẹ nó đâu phải là đang kiếm tiền? Đây con mẹ nó là đang giết người đó!

- Tôi cũng không làm nữa! Tuy rằng tôi thiếu tiền, nhưng mà đổi vị trí nghĩ thử, nếu như chúng ta có một ngày gặp chuyện thế này, sẽ không phải cũng bị Seeder sờ sờ bức chết chứ? Chuyện táng tận lương tâm thế này tôi không làm nữa.

- Câm miệng! Cầm tiền của người thay người làm việc, đây là quy tắc. Các người muốn phá nội quy à?

Lúc này chủ nhóm nhảy ra quát lớn.

- Cút mẹ mày đi, ông đây không kiếm tiền trái lương tâm! Trước kia cảm thấy kiếm tiền gì thì cũng là kiếm, nhưng mà bây giờ ông đây quay đầu!

Người đầu tiên nhảy ra kêu lên.

Đúng lúc này, trong nhóm xuất hiện một thông báo, từng người một bị đá ra khỏi nhóm. Quản trị viên đá người xong, nói:

- Nội quy chính là nội quy, không muốn kiếm tiền nữa thì cút, đừng ở đây kêu gào vớ vẩn!

Trong nhóm lập tức không còn âm thanh gì, quản trị viên vô cùng hài lòng hiệu quả này, trên miệng treo một nụ cười đắc ý.

Nhưng mà, ngay lúc đó quản trị viên trợn trừng mắt, dụi dụi mắt, hắn không dám tin phát hiện, cái nhóm ban đầu có hai ngàn người đang giảm nhanh chóng. Trong khoảng thời gian chớp mắt một cái liền biến thành ngàn người. Hơn nửa tốc độ này vẫn đang giảm xuống cực kỳ nhanh.

Quản trị viên thầm nói không tốt, vội vàng kêu lên:

- Đợi một chút...

Chủ nhóm cũng xuất hiện:

- Mọi người đừng như vậy, có cái gì từ từ nói.

Nhưng mà sau khi chủ nhóm gõ xong một chữ cuối, kinh ngạc nhận ra, trong nhóm chỉ còn lại hắn và ba quản trị viên. Nhóm hai ngàn người nháy mắt chỉ còn lại ba người! Thậm chí ngay cả quản trị viên cũng đi hết bảy người! Lúc này bốn người bọn họ chỉ thấy trong đầu trống rỗng, thầm nói:

- Lẽ nào chúng ta thật sự làm sai rồi?

- Chủ nhóm, những người đi kia đều là đồ ngu. Người đi rồi chúng ta lại tuyển...

Một quản trị viên đang gõ chữ, kết quả vừa ấn gửi đi ngạc nhiên phát hiện lại không gửi đi được.

Hệ thống nhắc nhở:

- Nhóm này không tồn tại!

- Cái gì?!

Chủ nhóm và ba quản trị viên rải rác ở trời nam đất bắc hầu như đồng thời kêu lên.

Người tan vỡ nhất là chủ nhóm, bởi vì hắn nhận được thông báo hệ thống:

- Bởi vì người report nhiều hơn một ngàn người, nhóm này đã bị cưỡng chế giải tán!

- Chuyện này...

Chủ nhóm trợn mắt.

Lúc này, Tôi Vốn Cần Mặt gọi điện cho nhóm Seeder, kết quả còn chưa mở miệng liền nghe bên kia gào rú:

- Đệt mẹ mày Tôi Vốn Cần Mặt! Tao bị mày hại thảm rồi, xong rồi! Đều xong rồi! DCM!

Sau đó điện thoại liền cúp ngang, Tôi Vốn Cần Mặt ngây ngẩn, hắn làm cái gì! Hắn cái gì cũng không làm mà! Chẳng qua hắn theo bản năng cảm thấy sự việc hình như có gì đó không thích hợp lắm.

Cùng lúc đó, trong văn phòng thị ủy.

- Tiểu Kỳ à, làm sao mới đi liền lại quay về rồi?

Thị trưởng Ngô đang ở trong văn phòng nhìn chủ tịch Kỳ huyện Tùng Võ thở hồng hộc đi vào, hơi tò mò hỏi.

Chủ tịch Kỳ nói:

- Thị trưởng, tôi có việc báo cáo với ngài.

- Ồ? Nói nghe xem.

Thị trưởng cười nói.

Chủ tịch Kỳ lấy điện thoại ra mở vòng bạn bè Wechat, sau đó tìm đến Phương Chính chia sẻ chuyện liên quan của Vương Đại Hữu. Lúc này mới đặt trước mặt Thị trưởng Ngô. Sau khi Thị trưởng Ngô xem xong săc mặc ngưng trọng nói:

- Hôm nay lại xảy ra chuyện lớn như vậy? Tiểu Lưu, cậu giải thích cho tôi nghe một chút, tại sao không báo cáo ngay lập tức?

- Thị trưởng Ngô, ngài mới vừa từ huyện trở lại, ngài đã ba ngày không ngủ nghỉ. Hơn nữa chuyện này bên dưới đã đang xử lý...

- Xử lý cái gì? Trong thành phố của tôi xảy ra chuyện lớn thế này, người cả ngước đều biết, chỉ có thị trưởng tôi đây không biết? HIện tại, lập tức chuẩn bị xe cho tôi, tôi phải đi đến hiện trường! Còn có để Cục trưởng Hoa chuẩn bị báo cáo tình huống cho tôi!

Thị trưởng nói xong đứng dậy xông ra ngoài. Ngay cả Chủ tịch Kỳ cũng không có thời gian phản ứng...

Mà đồng thời, Cục trưởng Hoa cũng nhận được báo cáo của điều tra viên bên kia, tất cả chứng cứ đều đã tới tay. Cục trưởng Hoa cười ha hả:

- Rất tốt, thu lưới! Một người cũng không được bỏ sót!

Một người nói:

- Cục trưởng, Thị trưởng lập tức tới đây, bảo ngài chuẩn bị báo cáo tình huống.

Cục trưởng Hoa cười nói:

- Ha, tới đúng lúc, bắt người rồi vừa khéo báo cáo, tôi thích.

...

Cùng lúc này, Tôi Vốn Cần Mặt cũng phát giác sự việc bất thuồng, kéo kéo Dĩ Lĩnh xoay người đi. Đồng thời gọi điện thoại nói:

- Mặc kệ ai bị bắt, nhớ kỹ ước định trước đó, hỏi gì cũng nói không biết!

Bên kia liên tục đồng ý đã hiểu, Tôi Vốn Cần Mặt mới thoáng yên tâm kết quả vừa đi được một bước liền nghe một tiếng niệm phật bên tai vang lên:

- A Di Đà Phật, đại sư nói để cậu đợi ở đây.

- Ai?

Tôi Vốn Cần Mặt trong lòng run lên, quay người lại, không có ai!

- Nhìn đi đâu đấy? Lão tổ tông ta ở dưới nè!

Tiếng nói kia lại vang lên.

Tôi Vốn Cần Mặt lập tức cúi đầu xuống, kết quả vẫn không có gì cả!

- Bảo ngươi cúi đầu liền cúi đầu, ngươi bị ngu à?

Giọng nói kia lại vang lên.

Tôi Vốn Cần Mặt biết bị đùa bỡn, giận tím mặt, chợt quay người tức giận nói:

- Ngươi là... má ơi, cá!

Tôi Vốn Cần Mặt vừa quay người liền nhìn thấy một con Cá mặn đứng trên một cây quải trượng, dựng thẳng người đang nhếch miệng cười với hắn. Lúc đó Tôi Vốn Cần Mặt chỉ cảm thấy nổi da gà cả người, trong đầu ầm một tiếng đổ đầy mồ hôi lạnh. Hắn tuy rằng tự hỏi lá gan rất lớn, nếu không cũng sẽ không kiêng kỵ gì mà làm loại chuyện này. Nhưng mà gan của hắn là dưới lẽ thường tình, đột nhiên nhìn thấy một con cá, còn là Cá mặn, đứng lên nói chuyện, hắn không sợ mới là lạ.

Hơn nữa Tôi Vốn Cần Mặt vô cùng xác định con Cá mặn này từ đầu đã nằm trên nóc nhà, hắn mới đầu còn cho rằng con Cá mặn này là của ai đó ném ở đây, không ngờ lại là cá thành tinh!

Tôi Vốn Cần Mặt kinh hoảng lui lại, Cá mặn thả tay nói:

- Đừng lùi nữa, lùi nữa là té chết đó.

Tôi Vốn Cần Mặt chợt quay đầu, quả nhiên sau lưng là dưới lầu, dọa đến chân run lên, vội vàng bước lên phía trước hai bước. Ngẩng đầu lên lần nữa không có Cá mặn đâu.

Tôi Vốn Cần Mặt dụi dụi mắt, tâm nói:

- Ảo giác, chắc chắn là ảo giác!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay