Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 843

Chương 843: Ủng Hộ

schedule ~14 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 843: Ủng Hộ

Lần này người đến lại toàn là đại quân người hâm mộ của minh tinh.

Tôi Vốn Cần Mặt run rẩy bấm xem weibo của những fan kia, kết quả chỉ thấy từng ngôi sao lại vô cùng thống nhất chia sẻ một bài báo. Bài báo chính là từ tay Tỉnh Nghiên mà ra, cả bài không có bất kỳ lời nói thừa nào, cũng không có lừa tình gì, chỉ là tự thuật rành mạch sự thật. Càng chết hơn nữa là bên trên lại có chữ ký điện tử của mấy trăm ngôi sao lớn nhỏ liên hợp lại.

Tôi Vốn Cần Mặt nhìn thấy liền im lặng, hắn biết hắn có thể phải xong đời. Nhưng hắn vẫn không chết tâm, từ đầu chí cuối tin tưởng, chỉ cần tiếp tục kiên trì vẫn có hi vọng.

Nhưng mà hắn cũng không biết, tuyệt vọng vừa mới bắt đầu thôi.

Đúng lúc này, Tỉnh Nghiên bên kia bắt đầu trực tiếp, mà lần trực tiếp này...

- Nhường một chút, nhường một chút! Mọi người xin giữ gìn trật từ, đừng làm loạn.

Tổng chỉ huy lau mồ hôi trên trán, nhìn cửa cửa hàng đột nhiên nhảy ra một đám phóng viên lớn nhỏ. Nhìn thử tiêu chí kia, hầu như từ trung ương đến địa phương, từ trong nước đến toàn soạn hoa kiều ở nước ngoài đều sắp đầy đủ. Hắn lớn đến như vậy, tuy rằng từng gặp nhiều phóng viên như vậy, nhưng vì một người bình thường mà tụ tập đầy đủ như thế này vẫn là lần đầu tiên thấy.

Nội dung trên mạng hắn cũng đã xem, đến tận bây giờ chỉ cần không phải người ngu đều hiểu ai mới là bên chính nghĩa. Hơn nữa Vương Đại Hữu sớm đã ném súng ra, con tin bên trong đều tự nguyện ở lại. Nói cho đúng thì đây đã không thể xem là con tin... Tiếp đó một đám phóng viên tới nữa, tổng chỉ huy bi thương phát hiện, bọn họ từ vây bắt, bất giác biết thành bảo vệ, đến cuối cùng hoàn toàn trở thành nhân viên duy trì trật tự an ninh hiện trường.

Ngăn cản đám người nhìn tin tức bu lại, sắp xếp trật tự cho các ký giả, làm cho hắn không hề có chuẩn bị trước đầu đầy mồ hôi, não cũng sắp nổ tung.

Cục trưởng cục cảnh sát quan tâm hỏi:

- Cảm thấy thế nào?

Tổng chỉ huy nhếch nhếch miệng, cười hì hì:

- Còn mẹ nó phấn khởi hơn so với bắt tội phạm, lập chiến công nữa. Không đúng, phải là cực kỳ phấn khởi!

Cục trưởng cười mắng:

- Ha ha, cậu đồ nhóc con này chú ý hình tượng vào, đừng mắng bậy!

Tổng chỉ huy bật cười khà khà, sau đó liếc lên nóc nhà, nói:

- Cục trưởng, động thủ không?

Cục trưởng lắc đầu nói:

- Không gấp, kế hoạch trước đó thay đổi rồi. Trước đó là bị hắn ta dẫn dắt, dư luận sắp sụp đổ, cho nên mới quyết định lập tức động thủ bắt người diệt ngọn nguồn. Nhưng mà bây giờ không giống nữa, chính nghĩa đứng về một bên, hiện tại hắn mới là kẻ không dễ chịu. Nếu đã như vậy thì cứ để cho hắn chịu hành hạ đi, chúng ta cũng thu thập càng nhiều chứng cứ, đến lúc đó tặng cho hắn một phần quà siêu cấp lớn.

Tổng chỉ huy cười.

Vương Đại Hữu chết lặng nhìn các loại micro TV quen thuộc có, không quen thuộc cũng có trước mắt, há to miệng, hoàn toàn không biết nói gì.

Tỉnh Nghiên thấp giọng nhắc nhở Vương Đại Hữu:

- Vương Đại Hữu, nói chuyện đi.

Một phóng viên nói:

- Vương Đại Hữu, có lời gì cứ trực tiếp nói, lời ngay nói thật. Đây là trực tiếp internet toàn quốc, chúng tôi cho anh trong sạch.

Vương Đại Hữu nghe vậy, bịch một tiếng lại quỳ xuống, sau đó dập đầu nói:

- Cảm ơn, cảm ơn... tôi không có đi học qua, tôi không biết nói thế nào... tôi... tôi... tôi cảm ơn mọi người!

Mọi người thấy Vương Đại Hữu chất phác, trong lòng cũng cảm thán không thôi, mấy tên khốn nạn kia tội tình gì lại đi làm khó một người thành thật như vậy chứ?

Vương Đại Hữu căn bản nói không ra lời gì, lúc này hắn chỉ muốn khóc, khóc của được giải oan. Lớn tiếng khóc, trong tiếng khóc này có cảm ơn, đồng thời giải phóng mọi oan ức và buồn khổ trong lòng...

Nhìn một màn này, nhóm phóng viên cũng không biết nói gì cho tốt.

Vào lúc này Phương Chính vỗ vỗ lão Miêu, Lão Miêu thầm hiểu tiến lên nói:

- Các vị, tôi đây có một đoạn video, các người muốn xem không?

Mọi người sững sờ, ngay cả Tỉnh Nghiên cũng sửng sốt, vô thức hỏi:

- Video gì?

Lão Miêu cười ha ha:

- Chính là video những chuyện xảy ra từ lúc chúng ta vừa đi vào cho đến tận giờ. Đương nhiên, video trong lúc phát trực tiếp thì không có, dù sao chỉ có một cái máy.

- Ông làm sao sẽ nghĩ tới quay lại?

Sau khi kinh ngạc xong thì Tỉnh Nghiên lại mừng như điên. Nói ra thì chung quy cũng giống giả, chỉ có quay lén mới là tình cảnh chân thật. Không có cái gì có thể làm động lòng người hơn so với sự thật.

Thế là Tỉnh Nghiên để lão Miêu phát ngay tại chỗ...

Quả nhiên giống như lão Miêu nói, hắn quay lại là bắt đầu từ khi bọn họ đi vào, tất cả hình ảnh đều có. Nhìn Vương Đại Hữu mới đầu cảnh giác, sau đó thì đau đớn trần thuật... sau khi cảnh tượng cuối cùng Vương Đại Hữu suýt chút nữa tự sát xuất hiện, tất cả phóng viên đều giận dữ. Bọn họ không biết Vương Đại Hữu trải qua thế nào, nhưng bọn họ tận mắt chứng kiến một tràng cảnh mà suýt chút nữa dư luận đã bức tử một người.

Bọn họ vẫn luôn biến bản thân nắm giữ quyền nói chuyện, nắm giữ dẫn hướng dư luận, nhưng bọn họ trước giờ chưa từng cảm nhận rõ ràng lực lượng của dư luận như vậy. Dư luận lớn mạnh ùn ùn trực tiếp dồn một người sống thật tốt đi đến cái chết, chuyện này chấn động cỡ nào?

Tất cả mọi người đều im lặng...

Không chỉ là bọn họ, những người vẫn cho rằng Tôi Vốn Cần Mặt nói thật, sau khi xem trực tiếp xong cũng buông điện thoại và bàn phím xuống, nhìn màn hình yên lặng thật lâu.

Lúc này Tỉnh Nghiên nói nhỏ:

- Nếu như, nếu như mọi người đổi vị trí với Vương Đại Hữu, mọi người cảm thấy, các bạn có thể làm gì tốt hơn Vương Đại Hữu không? Khi đối mặt với dư luận rợp trời kín đất, ai có thể gánh nổi?

Tuy rằng là đang hỏi, nhưng mà mọi người đều biết đáp án, không ai gánh nổi cả! Không phải phát điên thì chính là tự sát. Vô luận là vế trước hay vế sau đề là kết cục vô cùng thê lương.

Đúng lúc này Tỉnh Nghiên chợt ngẩng đầu kêu lên:

- Anh là?

Mọi người nghe tiếng nhìn qua, chỉ thấy một nam một nữ đứng bên ngoài, người nam vẫn còn mặc đồ bệnh nhân, người nữ thì tuổi không nhỏ nữa, chẳng qua xem ra rất nhanh nhẹn.

Phương Chính nhìn thấy liền cười, người quan trọng cuối cùng đã đến!

- Tôi là Khâu Dụ, cũng là người bán hàng trước đó bị Vương Đại Hữu ngộ thương.

Khâu Dụ nói.

Nhóm ký giả vừa nghe lập tức thay đổi camera, nhắm vào Khâu Dụ, một phóng viên hỏi:

- Ngài Khâu, anh không sao chứ? Lúc trước trên mạng loan tin nói anh trúng đạn tử vong, với chuyện này anh giải thích thế nào? Lần này anh đến đây là vì sao?

Khâu Dụ gật đầu nói:

- Trước đó quả thực bị Vương Đại Hữu bắn trúng, chẳng qua cũng không chí mạng. Tôi chỉ muốn đem những chuyện mình nhìn thấy, trải qua nói lại với mọi người mà thôi, không có ý gì khác.

Nói xong, Khâu Dụ đều nói hết những gì mình gặp phải, cuối cùng trước mặt các phóng viên ký giả, chăm chú nhìn Vương Đại Hữu nói:

- Chuyện này tôi không trách anh.

Xong rồi Khâu Dụ quay người rời đi, Vương Đại Hữu nghe vậy lập tức liền muốn đuổi theo bày tỏ lời cảm ơn, lại bị các phóng viên ngăn lại, hỏi hắn trong lòng có cảm nhận thế nào... Vương Đại Hữu bất đắc dĩ, chỉ có thể nhìn Khâu Dụ lặng lẽ đi xa...

Không một ai nhìn thấy, trong hiện trường hỗn loạn này, không thấy hòa thượng hầu như chẳng mấy nói chuyện kia đâu cả.

- Đệt mẹ nó Tôi Vốn Cần Mặt, tao bị mày xem như vũ khí sử dụng!

Một người đàn ông trực tiếp ném điện thoại trong tay lên bàn trà trước mặt, sau đó ảo não vò đầu.

Vợ người này ở phía sau lưng vỗ hắn:

- Bây giờ nói cái này làm gì? Em cảm thấy chúng ta nên đi giúp cho Vương Đại Hữu.

Người đàn ông tỉnh ngộ, gật đầu lia lia nói:

- Đúng! Giúp đỡ anh ấy! Chúng ta ủng hộ anh ấy đi.

- Ừ!

...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay