Chương 841: Phản Kích Của Chính Nghĩa
Đạo diễn Vu nói:
- Cách làm người của Tỉnh Nghiên trong lòng mọi người hẳn đều rõ, loại chuyện này cô ấy sẽ không nói dối. Điều mọi người lo lắng không ngoài việc là Tỉnh Nghiên cũng không có điều tra rõ ràng tình hình đã đưa ra phán đoán sai lầm mà thôi. Nói câu trực tiếp thế này, lời người khác nói tôi còn sẽ suy xét, nhưng lời của Phương Chính trụ trì nói, tôi tin!
Dịch Thủy đường hơi do dự:
- Nhưng mà, chỉ có một mình cậu ta làm chứng, chuyện này...
- Có một mình ngài ấy là đủ rồi! Tôi cũng tin!
Đúng lúc này, Lý Tuyết Anh xuất hiện.
Dịch Đường Thủy, Tiểu Tiểu Tiểu Lung Bao đều sững sờ:
- Chị Tuyết Anh! Chị cũng tin?
Tiểu Cơ Linh thấy vậy liền nói:
- Tôi cũng tin! Hơn nữa, tôi vừa mới thảo luận với bạn bè, chúng tôi đều tin!
Nhóm người trong đoàn làm phim Khuynh Thành chúng tôi ủng hộ Phương Chính đại sư xử tên thối tha không biết xấu hổ kia.
- Ặc, cô chạy đi kéo người à?
Tiểu Tiểu Tiểu Lung Bao cạn lời, còn chưa tỏ thái độ đã chạy đi kéo người rồi, cô nàng này đến cùng là tin tưởng hòa thượng này cỡ nào chứ? Nhìn thấy hai lão làng đều tin Phương Chính như vậy, cô không nhịn được có hơi tò mò, hòa thượng này rốt cuộc có xuất thân gì lại có thể ảnh hưởng nhiều người như thế?
Phương Chính nói:
- A Di Đà Phật, cảm ơn hai vị thí chủ rất nhiều.
Lý Tuyết Anh nói:
- Phương Chính trụ trì yên tâm đi, chuyện này để tôi lo. Đợi xem kịch vui thôi!
Đạo diễn Vu cười vui vẻ:
- Ái chà, tôi đây không có fan hâm mộ gì, cứ đi theo hóng chuyện thôi vậy.
Hai người dẫn đầu, nhưng người khái rối rít tỏ thái độ, nhất thời kẻ kêu người đáp đều là mấy chục ngôi sao, hơn nữa trong đó có rất nhiều đều là diễn viên điện ảnh nổi tiếng. Những người này trước đó không nói gì cũng là đang điều tra tình hình thực tế, bây giờ Lý Tuyết Anh, đạo diễn Vu đều ra mặt cả rồi, bọn họ biết chuyện này tám phần là thật. Chẳng qua vẫn có một số người quyết định đi xem thử rồi mới quyết định ra tay.
Cho dù như thế, Phương Chính cũng hài lòng cười, mặc kệ mấy người Tỉnh Nghiên, Vương Đại Hữu bên cạnh trợn mắt há mồm.
Phương Chính lấy điện thoại ra, đăng lên vòng bạn bè: "Dư luận có thể giết người cũng có thể cứu người, là đao sát nhân hay vật bảo vệ chỉ là một ý niệm. A Di Đà Phật, chân tướng ở đây, vẫn mong chư vị thí chủ ra tay tương trợ."
Phương Chính đăng khoảnh khắc này cũng chỉ là cảm thán một chút mà thôi, về phần giúp đỡ này cũng chỉ là thuận miệng nói thôi. Hắn rất rõ ràng vòng bạn bè của mình, trừ Lý Tuyết Anh, đạo diễn Vu mấy người có độ ảnh hưởng, người khác hình như cũng chỉ có thể giúp đỡ kêu gọi mà thôi.
Nhưng mà Phương Chính cũng không hề hay biết, hắn hô hào thế này lại gọi đến một người.
- Mã Quyên, đại sư bị bắt nạt rồi, chuyện này cô có quản hay không?
Triệu Đại Đồng đẩy cửa phòng ký túc của Mã Quyên, banh họng kêu to. Phía sau lại là dì quản lý ký túc xá xách chổi đuổi theo phủ đầu đập lưu manh một trận...
Mã Quyên sửng sốt, vội cứu Triệu Đại Đồng ra, vừa hỏi tình hình, vội vã lấy điện thoại ra xem, sau đó đấm vào không khí nói:
- Mấy người khốn nạn này, thật quá đáng! Đợi mà xem!
Nói xong, Mã Quyên lấy điện thoại gọi hỏi tình huống, kết quả người đối diện cười lớn nói:
- Chuyện này chúng tôi đều biết, ảnh hưởng rất lớn cũng rất không tốt. Yên tâm đi, đã có thứ tự cả. Có lẽ pháp luật có chỗ không hoàn thiện, nhưng là trên thế giới này tuyệt đối không có nơi nằm ngoài vòng pháp luật đâu! Hắn sẽ phải trả giá.
Mã Quyên nghe xong liền cười tươi:
- Cảm ơn ba, con đã biết ba sẽ không làm con thất vọng mà.
- Nhóc con, chỉ biết dẻo miệng.
Đối diện truyền tới một tiếng mắng nhẹ.
Mã Quyên ra dấu với Triệu Đại Đồng:
- Tất cả ok rồi, đợi khai chiến đi!
Phương Vân Tĩnh nghe xong liền lấy điện thoại, máy tính, mở diễn đàn trường đăng bài lên tiếng ủng hộ Phương Chính. Phương Vân Tĩnh ở trong trường rất có sức ảnh hưởng, một tiếng hô trăm tiếng ủng hộ.
Lực lượng của một học sinh thì nhỏ, nhưng mà khi một đám học sinh kết hợp thành đoàn, bạn sẽ phát hiện, một học sinh có bạn học, bạn học còn có bạn học... mà giữa học sinh, giữa trường học còn có một mạng lưới to lớn vô hình liên kết nhau. Cuối cùng bài văn của Phương Vân Tĩnh được truyền đi khắp các trường đại học trên toàn quốc, vô số người hưởng ứng.
Chẳng qua có người ra tay nhanh hơn nữa.
Tỉnh Nghiên nói chưa được hai câu trong nhóm KOLs liền có người cười:
- Tỉnh Nghiên, không cần nói đâu, chuyện này chúng tôi đều đã biết. Chúng tôi đã ra tay rồi, cô đợi đó xem kịch vui đi!
Tỉnh Nghiên sững sờ, cảm thấy mình giống như người thừa nha!
Tôi Vốn Cần Mặt còn chưa đắc ý được vài phút, một tin weibo nháy mắt được soát tới hạng nhất hot search. Một dòng chữ rõ ràng kia viết: "Vụ án đả thương người ở Cổ Lâm, đây mới là sự thật!"
Tôi Vốn Cần Mặt vội vã bấm xem, vừa nhìn mặt liền đen thui.
Đây cũng là một blogger KOLs đăng tải, tên là Không tin số mệnh. Không tin số mệnh cũng không đăng chuyện của Vương Đại Hữu bên đây, mà là đứng ở một công trường đang thi công, bên cạnh có rất nhiều công nhân đội mũ an toàn đứng.
- Chào mọi người, tôi là Không tin số mệnh. Trưa nay, thành phố Cổ Lâm xảy ra một vụ việc dùng súng đả thương người dẫn đến sự chú ý của mọi người. Chẳng qua mọi người có thể không biết, trước lúc này thì bên sân vận động bên kia cũng xảy ra một vụ nổ. Khi đó rất nhiều bạn bè truyền thông đều đi qua bên kia phỏng vấn, ai cũng không ngờ đến bên đây sẽ xảy ra sự cố khác. Tôi đây từ trước đến nay không dễ dàng tin vào mấy lời trên mạng, nhất là loại tin mới vừa xem đã thấy rất hoang đường. Trên phố giết người, một thi hai mạng, chỗ dựa phía sau lớn, cảnh sát không dám bắt? Đây thật là một câu chuyện tiếu lâm lớn. Các vị, nếu như bạn có bối cảnh lớn, chỗ dựa vững như núi, lớn đến mức ở trên phố giết người cảnh sát cũng không dám bắt, bạn cảm thấy cảnh sát còn sẽ bao vây đi không được à? Nói thêm lời thừa tôi sẽ không nói nữa, tự mình dùng não mà suy nghĩ đi.
Nơi tôi đang ở hiện tại chính là chỗ Vương Đại Hữu đã từng làm việc, bên cạnh tôi là những đồng nghiệp của hắn, mọi người nghe thử bọn họ nói thế nào nhé.
- Chào mọi người, tôi là đồng nghiệp của Vương Đại Hữu, Vương Đại Hữu cái người này rất thành thật. Lần này hắn thật sự không có cách nào...
- Chào mọi người, tôi là đồng hương của Vương Đại Hữu, những gì Vương Đại Hữu nói là thật. Thật sự hết cách rồi, nhưng phàm có một chút biện pháp, hắn cũng sẽ không đi lên con đường này. Tôi tin tưởng hắn không phải cố ý.
...
Từng công nhân tới tấp đi lên kể lại khi Vương Đại Hữu còn ở công trường, như thế nào không kể ngày đêm làm việc, có mấy lần mệt đến ngã ra đất. Mùa hè trúng nắng, mùa đông hai tay lạnh đến nứt nẻ.. Nhưng tất cả việc này cũng chỉ là muốn cho gia đình mình sống tốt hơn, muốn vợ con sống một cuộc sống thoải mái hơn. Đây có gì sai ư? Nhưng kết quả lại nhận ra cái gì cũng không có. Mắt thấy con đi về phía tử vong, lại bất lực, cảm giác này có người nghĩ qua chưa?
Tôi Vốn Cần Mặt thấy vậy biết sự việc sắp hỏng rồi, vôi vàng bình luận dưới bài của Không Tin Số Mệnh:
- Không Tin Số Mệnh, đưa ra một đám công nhân giả, anh có ý gì hả?
Không Tin Số Mệnh cũng không trả lời hắn, mà là trực tiếp mở video thứ hai:
- Mọi người nhất định rất hiếu kỳ, vì sao tôi sẽ đứng ra vào lúc này. Thật ra thì lần này không chỉ là tôi đứng ra, mà là tất cả những người có tinh thần trọng nghĩa chúng tôi đều đứng ra. Chúng tôi tuyệt đối không cho phép một con sâu làm rầu nồi canh của chúng tôi. Mạng internet cho chúng tôi phương tiện, cho chúng tôi bát cơm, chúng tôi phải có trách nhiệm vì nó. Tôi Vốn Cần Mặt, anh không cần nhắn cho tôi nữa. Những video anh đăng tôi đều đã xem, người anh tìm tới có dám lộ mặt không? Nhưng mà người tôi phỏng vấn thì dám! Mọi người đi xem video của anh ta xem, những người đó đều là nghe nói chứ không phải chính mắt nhìn thấy! Thật sự là chuyện cười, khi nào thì lời đồn cũng có thể xem như chứng cứ để phán xét người rồi?