Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 838

Chương 838: Dư Luận Có Thể Giết Người

schedule ~14 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 838: Dư Luận Có Thể Giết Người

Chẳng qua trong nháy mắt cảnh sát giữ Hạ Khả, Hạ Cát Lợi nhanh chóng lùi lại trở về cửa hàng.

- Người này muốn làm gì?!

Tổng chỉ huy, cục trưởng cục cảnh sát và người hóng chuyện ở ngoài đều mặt đầy dấu chấm hỏi.

Chỉ có Hạ Khả biết Hạ Cát Lợi muốn làm gì, giãy dụa muốn trở lại.

Hạ Cát Lợi vẫy vẫy tay nói:

- Tiểu Khả, nhà chúng ta thiếu hắn. Cha phải đi xem hắn, không thể để hắn làm chuyện ngu ngốc.

- Cha... con không muốn đi, cha! Cha trở lại đi!

Hạ Khả hét lớn, tuy rằng cô đồng cảm với Vương Đại Hữu, nhưng mà càng lo cho cha mình hơn, chẳng qua cho dù có giãy dụa ra sao vẫn bị cảnh sát đưa đi.

Hạ Cát Lợi nhìn Hạ Khả rời đi mới thu lại ánh mắt không nỡ. Khi quay người lại đúng lúc nhìn thấy Phương Chính, hai người bốn mắt nhìn nhau, Phương Chính chắp tay khẽ cười với hắn. Hạ Cát Lợi khẽ gật đầu, đang muốn nói chuyện bỗng nhiên nghe Tỉnh Nghiên kêu to:

- Vương Đại Hữu, anh làm gì vậy?

Phương Chính quay người vừa khéo thấy Vương Đại Hữu cầm súng bắn đinh nhắm vào đầu mình, hai mắt đỏ hồng, nước mắt lã chã rơi xuống nói:

- Không ai có thể giúp tôi, tôi thật sự trong sạch. Tôi muốn dùng cái chết chứng minh sự trong sạch của mình.Tôi là người tốt, tôi không phải người xấu, những người kia nói về tôi, tôi thật sự không quen biết họ!

Nói xong, Vương Đại Hữu kéo cò. Đúng lúc này một luồng gió mạnh ập tới, hòa thượng ôn hòa như ngọc mới nãy đứng đó không động đột nhiên hóa thành một tia chớp màu trắng như gió lớn đụng đổ kệ hàng chắn trước mặt, một đấm phá không đánh tới.

Ba người Hạ Cát Lợi, Tỉnh Nghiên, lão Miêu chỉ nghe thấy một tiếng nổ vang trong không khí, đồng thời không khí chấn động, tay Vương Đại Hữu liền bị một tia khí vô hình đánh trúng, cây đinh bắn ra từ súng bắn đinh pặc một tiếng đâm vào ván gỗ trên kệ hàng.

Không đợi Vương Đại Hữu lại có hành động, Phương Chính đã đến trước mặt Vương Đại Hữu, giơ tay chụp ngay họng súng bắn đinh.

Vương Đại Hữu giận dữ kêu:

- Cậu buông ra! Để tôi chết đi!

Phương Chính nhíu mày nhìn Vương Đại Hữu, nhàn nhạt nói:

- Thí chủ, tay của bần tăng chặn ngay họng súng, anh nếu như muốn chết, không bằng trước tiên bắn đứt tay bần tăng đi, thế nào?

Vương Đại Hữu tức giận nhìn chằm chằm Phương Chính nói:

- Cậu rốt cuộc muốn làm gì? Mấy người kia tôi đều đã thả rồi, còn muốn thế nào? Để tôi chết đi được không? Tôi không chịu nổi nữa! Con trai tôi mắc bệnh bạch huyết, tôi không có tiền trị cho nó, tôi không có mặt mũi quay về! Bây giờ người trên toàn thế giới đều cho rằng tôi là một kẻ xấu, một tên khốn nạn. Tôi không cứu được con trai, điều duy nhất tôi hiện giờ có thể làm chính là chứng minh bản thân tôi. Nếu không, tôi vào tù rồi, vợ tôi còn phải bị người ta dùng ánh mắt khác thường nhìn. Tôi không muốn đoạn đường sau này của con trai bị người đời mắng chửi một câu: Cha mày là kẻ tồi tệ!

Tuy rằng Vương Đại Hữu đang gào thét nổi điên nhưng Phương Chính vẫn như cũ không lay động, bình tĩnh mà nhìn Vương Đại Hữu, tay vẫn nắm chặt họng súng bắn đinh.

Vương Đại Hữu mặc dù làm dữ, thậm chí mấy lần suýt nữa kéo cò súng, nhưng mà ánh mắt vẫn luôn vô thức liếc cái tay trắng trẻo trên họng súng, cuối cùng vẫn từ bỏ, Vương Đại Hữu trừng mắt nhìn Phương Chính không thôi, trong phẫn nộ có vài phần điên cuồng. Nhưng mà cơn tức giận của hắn tuy rằng bùng nổ, nhưng rơi vào đôi mắt bình tĩnh, rộng lớn như biển cả kia của Phương Chính lại không nảy ra một một tia gợn sóng.

Lũ lụt có mạnh thế nào thì đổ vào biển rộng lại có thể làm sao?

Một phút, hai phút... năm phút trôi qua.

Sự điên cuồng trong mắt Vương Đại Hữu biến mất, chỉ còn lại giận dữ.

Mười phút trôi qua. Sự tức giận trong mắt Vương Đại Hữu biến thành đau khổ.

Lại năm phút trôi qua. Vương Đại Hữu cầu xin:

- Cầu xin cậu, đại sư, để tôi giải thoát đi, tôi thật sự không chịu nổi nữa.

Phương Chính nhẹ nhàng cầm, Vương Đại Hữu cũng không vùng vẫy, súng bắn đinh trong tay rơi vào tay Phương Chính. Phương Chính tiện tay đặt súng bắn đinh qua một bên, sau đó cầm lên điện thoại đặt cạnh Vương Đại Hữu, đây là điện thoại của Vương Đại Hữu. Ai cũng không biết hắn khi nào lấy điện thoại ra, nhưng cái này đã không còn quan trọng nữa.

Lúc này trên điện thoại đang mở mạng, bên trên đang phát lại một đoạn video. Vẫn là tài khoản của của KOLs kia, chẳng qua video đang phát lại nhiều hơn.

Chỉ thấy một người phụ nữ xuất hiện trong video, nhìn dáng người và kiểu tóc hẳn là một người phụ nữ trung niên, được che mặt, nói:

- Chị gái tôi là hàng xóm của Vương Đại Hữu, chị tôi nói Vương Đại Hữu từ nhỏ đã là một người hay kích động, một lời không hợp liền đánh người, hắn vì đánh người không ít lần vào đồn cảnh sát. Chị tôi vẫn luôn biết hắn là người xấu xa. Chỉ là không ngờ, hắn lại điên cuồng như vậy, quả thật là táng tận lương tâm!

Vốn tưởng rằng cái này đã hết, kết quả ở sau lại còn có video, đây là một đoạn video dài được biên tập ghép thành.

Hình ảnh thứ hai, là một người đàn ông đeo kính đen, tóc ngắn, nhìn xem ra có phần sôi nổi, hai tay đút túi nói:

- Tôi nghe nói Vương Đại Hữu hình như từng giết người.

Hình ảnh thứ ba là một cô gái, cô gái dường như rất đau lòng, khóc đỏ mắt nói:

- Tôi nghe nói, Vương Đại Hữu đã giết người, khi người đó bị đẩy ra ngoài đã không còn nhúc nhích, thật thảm. Lòng người không phải sắt đá, người này sao có thể xuống tay như vậy? Huhu...

Hình ảnh thứ tư là một cụ già, cụ già ngồi đó tức giận nói:

- Nhà tôi là ở gần đó, khi đó tôi không có ở ngoài. Có điều tôi ở đây nghe bạn chơi mạt chược nói, tên côn đồ kia nhưng lại rất hung hăng! Hi vọng cảnh sát có thể trừng phạt nghiêm khắc. Đây là giết người giữa ban ngày ban mặt, sau này ai dám ra đường nữa? Thật quá ảnh hưởng việc làm ăn.

Sau khi video này đăng lên, bình luận càng nhiều cũng càng nhiều phẫn nộ hơn.

- Xem ra tên Vương Đại Hữu này thật sự có vấn đề.

- Trước đó tôi thấy tài khoản Trời Đất Bao La Ta Rộng Lớn vạch trần còn cho rằng là giả. Chẳng qua bây giờ xem ra chuyện này không đơn giản như vậy.

- Đồng ý với lầu trên! Nhìn thử ảnh chụp hiện trường, nhiều cảnh sát như vậy bao vây ở bên ngoài cũng không có bất cứ hành động gì, hơn nữa còn cho phóng viên vào giúp Vương Đại Hữu tẩy trắng. Vãi đạn đây nếu như không có cái gì mờ ám, tôi chặt đầu xuống làm bồn cầu cho Vương Đại Hữu!

- Tôi cũng không thể hiểu được, cảnh sát vì sao sẽ cho phóng viên vào. Phóng viên này đến cùng có năng lực gì? Hay là nói đây là do Vương Đại Hữu này bố trí đưa vào?

- Không cần hỏi nữa, không cần nghĩ nữa, nếu như Vương Đại Hữu thật sự là công nhân bình thường, làm sao có thể để cảnh sát thỏa hiệp cho phóng viên vào hiện trường trực tiếp? Cầu cảnh sát làm rõ! Mọi người cùng theo tôi đi oanh tạc tài khoản cục cảnh sát!

- Được!

...

Chớp mắt rất nhiều người hưởng ứng.

Phương Chính tiếp tục lướt xuống, cuối cùng ở trong vô số bình luận nhìn thấy một cái bình luận không giống.

- Tôi không hiểu vì sao mọi người tức giận như vậy, lẽ nào các người không chú ý tới ư? Những người được phỏng vấn này, mặc dù người nào cũng tràn đầy phẫn nộ trước việc này, nhưng mà tất cả những cái bọn họ nói đều là nghe nói cả! Bọn họ cũng không hề nhìn thấy việc đã xảy ra, nếu như thế này cũng là chứng cứ thì không khỏi quá buồn cười rồi.

Có điều bình luận này rất nhanh bị một đám người thảo phạt mắng chửi.

Nhìn đến đây, Phương Chính cuối cùng hiểu Vương Đại Hữu vì sao suy sụp. Chuyện hôm nay xảy ra quá đột ngột, hơn nữa cũng trùng hợp, sân vận động nổ mạnh dẫn tới rất nhiều sự chú ý của các báo lớn nhỏ. Đợi khi bọn họ đến đã muộn. Trong đây đã bị một số báo nhỏ lòng dạ xấu xa, mấy trang KOLs dắt mũi.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay