Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 837

Chương 837: Đều Đi Đi

schedule ~14 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 837: Đều Đi Đi

Trưởng đài truyền hình tiếp tục nói:

- Anh Hoa, tình hình hiện giờ chính là như thế này, cách làm người của Tỉnh Nghiên trong lòng anh biết rõ. Chuyện này đã không phải đơn thuần là vụ án hình sự bắt cóc con tin đòi tiền đơn giản, cố ý gây thương tích cũng được, không cố ý gây thương tích cũng tốt. Nhưng là liên quan đến mặt đạo đức cao hơn, đây là một cuộc đọ sức của chính nghĩa và tà ác, cũng là một cuộc chiến giữa người làm truyền thông chân chính và người làm truyền thông giả dối. Anh nếu như thật sự có tâm thì không bằng đi tìm cái người đã phao tin đồn nhảm kia đi. Đây mới là điều quan trọng.

- Không cần anh nói tôi đã phái người đi điều tra rồi, tên khốn này đừng để tôi tìm được, nếu không tôi thà rằng cởi bỏ đồng phục cảnh sát cũng phải lột da hắn ra. Hơn nữa đã có chút manh mối.

Cục trưởng cục cảnh sát cúp máy, trừng mắt nhìn sĩ quan chỉ huy nói:

- Còn nhìn? Theo dõi chặt chẽ cho tôi... thôi, tôi đích thân tọa trấn!

Sĩ quan chỉ huy có thể nói gì nữa? Khổ trong lòng cũng chỉ có thể tự mình chịu, có điều rất nhanh hắn phát hiện, trong đám người có một gương mặt hơi quen, mặc thường phục đi lại, hắn híp híp mắt nhìn.

Cục trưởng cục cảnh sát nói:

- Nhìn cái gì vậy? Nhìn chăm chú vào.

Sĩ quan chỉ huy khẽ gật đầu, lén ra lệnh, lại có một vài cảnh sát bắt đầu lôi kéo chú ý của quần chúng.

Bên đây Tỉnh Nghiên sau khi nhận được sự ủng hộ của trưởng đài truyền hình suýt chút đã nở nụ cười. Trưởng đài mới đặt điện thoại xuống điện thoại lại reo lên, vừa nhìn số điện thoại hiển thị, sắc mặt trưởng đài truyền hình hơi khó coi, xoa xoa đầu chân mày, cuối cùng vẫn cầm lên nghe.

Cùng lúc đó, Tỉnh Nghiên cũng nhận một cuộc gọi quen thuộc, vừa nhấc máy liền nghe bên trong truyền tới một giọng nữ tức giận:

- Nghiên Nghiên, con điên rồi à? Sao lại một thân một mình chạy đi phỏng vấn một tội phạm giết người? Con không muốn mạng nữa sao?

Tỉnh Nghiên có hơi xấu hổ nhìn bọn Phương Chính, sau đó chạy đến một bên thấp giọng nói:

- Mẹ à, mẹ hét cái gì vậy? Mẹ không sợ kích động tới tội phạm giết người liền giết con luôn sao?

Quả nhiên, giọng nói vốn đang gào rít giận dữ bên kia lập tức đè thấp lại:

- Con nhỏ chết tiệt này, con có thể không làm hay không?

Tỉnh Nghiên nhỏ giọng nói:

- Mẹ à, mẹ không hiểu tình hình bên đây. Vương Đại Hữu thật sự không phải là người xấu, sự việc là như thế này... bla bla bla... Hơn nữa con có chừng mực, sẽ không có vấn đề gì đâu.

Mẹ Tỉnh Nghiên hừ hừ nói:

- Con nói đều là thật ư? Hắn là người như vậy? Thôi được rồi, mẹ không quan tâm hắn là người gì, có vấn đề gì hay không. Mẹ chỉ biết là ba con rất tức giận, ông cũng rất lo cho con, đã nhờ cậy quan hệ để xử con rồi đó. Con tốt nhất mau trở về, nếu không thì đợi ăn đòn đi.

Tỉnh Nghiên vừa nghe sợ hết hồn kêu lên:

- Ông cũng biết rồi ạ?

Mẹ Tỉnh Nghiên nói:

- Nói thừa! Ông con quan tâm con nhất, chuyện lớn như vậy ông ấy sẽ không biết hả?

Đồng thời, Tỉnh Nghiên lại nhận một cuộc điện thoại, vừa nhìn lại là số của trưởng đài truyền hình, Tỉnh Nghiên vội vàng nói xin lỗi với mẹ, sau đó cúp máy nhận điện thoại của trưởng đài truyền hình.

Kết quả vừa nhận máy liền nghe truyền đến giọng nói nặng nề:

- Tỉnh Nghiên, đi ra thôi, phát sóng trực tiếp bị hủy rồi.

- Cái gì?!

Tỉnh Nghiên theo bản năng kêu ra tiếng, sau đó vội nén giọng, tức giận nói:

- Có phải vì ông lão nhà tôi hay không?

Trưởng đài truyền hình cười khổ:

- Cô nói xem? Yên tâm đi, cô không thể trực tiếp phát sóng, chúng ta có thể để người khác thay cô, vẫn có thể giúp được Vương Đại Hữu. Chuyện này tôi ủng hộ cô, tôi còn thật không tin không làm lại luồng gió yêu ma này!

Tỉnh Nghiên nói:

- Không được, đây là tin tức của tôi, ai cũng không được chạm vào. Vô luận thế nào tôi phải đích thân đi.

Trưởng đài truyền hình khó khăn nói:

- Cô ở đó thì chương trình trực tiếp này liền không thể phát đó.

Tỉnh Nghiên vừa muốn nói chợt phát hiện bên cạnh hình như có người, vừa nhìn giật mình:

- Anh...

Thì ra Vương Đại Hữu không biết khi nào đã đến bên người Tỉnh Nghiên, yên lặng nhìn Tỉnh Nghiên, trong mắt là một mảnh hờ hững, cũng không biết đã nghe được những gì. Tỉnh Nghiên cũng không sợ hắn nghe được, bởi vì trưởng đài nói rất rõ ràng, sẽ không bỏ rơi hắn, sẽ tiếp tục giúp hắn. Cho dù Tỉnh Nghiên đi cũng sẽ tiếp tục phát sóng.

Vương Đại Hữu cái gì cũng không nói, lùi về ngồi trên ghế, cúi đầu, cả buổi cũng không lên tiếng.

Tỉnh Nghiên thấy vậy cũng cúp máy, đi đến trong góc gọi điện cho ông, cô biết, đây mới là điểm mấu chốt. Tỉnh Nghiên làm nũng năn nỉ các kiểu, chẳng qua chiêu này lần nào cũng hiệu quả, lần này hình như mất linh, cô nàng cũng có vẻ rất sốt ruột.

Ngay lúc mọi người đang lo lắng chờ đợi, Vương Đại Hữu bỗng ngẩng đầu nói:

- Mọi người ra ngoài đi.

Giọng nói không lớn, mọi người vô thức nhìn Vương Đại Hữu, nhất là ba cô gái, một cô cột tóc đuôi ngựa hỏi:

- Anh... anh nói cái gì?

Vương Đại Hữu nói:

- Đi đi, đều đi đi.

Ba cô nhìn nhau, tuy rằng bọn họ thông cảm với Vương Đại Hữu, nhưng mà Vương Đại Hữu bắn người bị thương là thật. Cho nên, trong lòng các cô vẫn có hơi sợ Vương Đại Hữu, đột nhiên nghe có thể đi, ba người cũng hơi xúc động, thế là nhìn nhau từ từ đi ra cửa. Thỉnh thoảng quay đầu nhìn chỉ sợ Vương Đại Hữu đổi ý. Chẳng qua các cô lại nghĩ nhiều rồi, Vương Đại Hữu vẫn luôn cúi đầu nhìn ngắm súng bắn đinh, căn bản không muốn nhìn các cô.

Bất quá mấy cô gái nhìn thấy súng bắn đinh lại có chút sợ hãi, thế là tập thể nhìn Phương Chính.

Phương Chính nhìn nhìn Vương Đại Hữu, lại nhìn nhìn ba cô gái.

Lúc này tất cả mọi người đều nói Vương Đại Hữu là người xấu, như vậy bây giờ thả người ra, quả thật có thể cứu vãn không ít thanh danh. Huống chi ba người này không có liên quan gì với chuyện này, sớm đã nên đi rồi. Thế là Phương Chính khẽ gật đầu với ba người ra hiệu bọn họ có thể rời đi, hơn nữa giúp họ dời kệ hàng, mở cửa ra. Ba người thấy vậy nối đuôi nhau mà ra, rất nhanh thì được cảnh sát đợi bên ngoài giúp đỡ dẫn đi. Tổng chỉ huy ngay lập tức gọi ba cô lại một chỗ, hỏi rất nhiều câu hỏi, sau đó lại phân hai người đi xung quanh nhìn xem, chẳng qua ánh mắt bọn họ rõ ràng là đang tìm người chứ không phải canh phòng Vương Đại Hữu.

Đồng thời tổng chỉ huy hỏi ra thắc mắc trong lòng:

- Hòa thượng và phóng viên kia làm sao đi vào?

Ba người trăm miệng một lời, hơi kinh ngạc hỏi:

- Lẽ nào không phải các anh thả cho vào sao? Bọn họ chính là đi cửa chính vào mà, mọi người đều thấy cả.

Lần này đến lượt tổng chỉ huy ngẩn ra, đi cửa chính vào? Chẳng lẽ bọn họ đều mù cả à? Nhiều mắt như vậy, một người cũng không nhìn thấy cái đầu trọc kia? Nhưng mà nhìn dáng vẻ ba người này cũng không giống như là nói dối, trong nhất thời, tổng chỉ huy liền thấy não không đủ dùng. Tiễn ba cô gái đi, tổng chỉ huy lựa chọn im lặng. Nhiều cảnh sát như vậy, người ta nghênh ngang đi vào, thấy sao cũng giống như là bọn họ thả cho vào. Tuy rằng bọn hắn thật sự cái gì cũng không nhìn thấy... thế nhưng mà cái này giải thích rõ ràng sao?

Rất nhanh, sự chú ý của hắn lại bị tình huống trong cửa hàng hấp dẫn, mặc dù ba cô gái đã đi ra và nói Vương Đại Hữu để cho mọi người đều đi ra, nhưng mà hắn không hề thấy cha con Hạ Cát Lợi, còn có bọn Tỉnh Nghiên đi ra. Những người này bất luận là vì nguyên nhân gì không đi ra, hiện giờ vẫn được xem là con tin cần phải lo lắng. Cảnh sát vẫn không dám tùy tiện xông vào bắt người.

Trong cửa hàng, nhìn ba cô gái đi rồi, Hạ Cát Lợi nhìn Hạ Khả, sau đó cũng bắt đầu đi ra cửa, đồng thời cảnh giác nhìn Vương Đại Hữu. Chẳng qua Vương Đại Hữu vẫn như cũ không có ý đứng lên, thậm chí ngay cả súng bắn đinh cũng để qua một bên. Khoảng cách với cửa càng ngày càng gần, mắt thấy sắp đi ra, Hạ Cát Lợi nhìn cảnh sát đang ở bên ngoài vẫy gọi hắn, lại quay đầu nhìn Vương Đại Hữu, cuối cùng thở dài, dẫn Hạ Khả đi ra.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay