Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 834

Chương 834: Chiến Trường Không Thuốc Súng

schedule ~11 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 834: Chiến Trường Không Thuốc Súng

Quả nhiên Tỉnh Nghiên đã bình tĩnh lại, kiên nhẫn giải thích:

- Có thể chỉ là người máy, nhưng chủ yếu vẫn là Seeder, dùng tiền thuê một đám không có lương tri, chỉ nhận tiền! Họ không cần biết cố chủ muốn làm gì, hoặc tổn thương ai, chỉ cần đưa tiền họ sẽ đứng về phía bản thân.

Phương Chính cau mày nói:

- Seeder đều như vậy?

Tỉnh Nghiên lắc đầu nói:

- Seeder quá đông, rất nhiều người đều kiếm cơm bằng nghề này. Có người sẽ phân chia nhiệm vụ tốt xấu mới làm. Nhưng có một túm người mặc kệ hết, chỉ cần kiếm tiền là được, dù là đi chửi cả mẹ mình! Tôi gọi cái đám đó là Seeder đen! Bởi vì cái gọi là trộm cũng có đạo, không chọn người thủ đoạn, không có nguyên tắc, ngay cả các thuỷ quân đều xem thường.

- Thì ra là thế.

Phương Chính nhẹ nhàng thở ra, hắn sợ cả quần thể đều chìm vào sẽ là một rủi ro đạo đức đáng sợ.

Đúng lúc này, điện thoại Tỉnh Nghiên vang lên, cô nhận rồi cười nói:

- Xong rồi! Thị đài quyết định giúp chúng ta trực tiếp? Nhanh chuẩn bị, mười phút sau bắt đầu kết nối!

Vương Đại Hữu nghe xong thì vui vẻ suýt nữa nhảy dựng lên.

Phương Chính, Hạ Cát Lợi, Hạ Khả và ba con tin cũng cười. Đã lâu như vậy tất cả mọi người đều biết chuyện của y. Mấy người đã bất giác bênh vực y. Họ biết hắn không phải người xấu, chỉ là trời xui đất khiến dẫn tới sai lầm, họ cũng không muốn phá hỏng một người tốt, thế là cũng thực tình vui vẻ.

Rất nhanh, Tỉnh Nghiên và Lão Miêu đã chuẩn bị xong, bên kia xác định trực tiếp, bắt đầu!

Cùng lúc đó, đám người Hắc Hà thị đang xem TV chợt phát hiện trên TV xuất hiện một dòng chữ thông báo màu đỏ: Hôm nay Hắc Hà thị phát sinh sự kiện bắn súng làm một người bị thương rồi bắt cóc con tin. Hiện tại phóng viên Tỉnh Nghiên đã liều chết phỏng vấn kẻ tình nghi, trực tiếp tại hiện trường! Chú ý: Giờ này kẻ tình nghi còn chưa bị bắt, vô cùng nguy hiểm!

Nhìn hàng chữ, tất cả người xem sửng sốt, sau đó hiếu kì chuyển đến đài truyền hình thành phố mà thường không mấy khi xem.

Một số TV ở trung tâm thương mại cũng chuyển kênh theo. Tuy nhiên còn chưa bắt đầu trực tiếp đã xuất hiện một phòng truyền tin, MC đang giới thiệu lại tình huống, xin mọi người kiên nhẫn chờ đợi.

- Mẹ mẹ xem gì đấy? Sao tiếng to thế?

Một cô gái từ trong phòng nhô đầu ra hỏi.

Trên ghế sa lon bác đang đan áo len, nâng kính lão nói:

- Có tin tức, có người bắn súng, bắt cóc con tin ở một cửa hàng. Sắp trực tiếp độc quyền rồi, chậc chậc. . . Đầu năm nay, quá điên cuồng, chuyện gì cũng xảy ra.

- Đây không phải là sát nhân hàng loạt ư?

Cô gái thích livestream, nghe xong, lập tức liên tưởng nói.

- Cái gì sát nhân hàng loạt?

Bác gái sững sờ.

Cô nàng chạy qua, ngồi bên cạnh rung đùi, đắc ý nói:

- Đã bảo mẹ nên xem livestream nhiều để nhìn nhận thế giới chân thực nhưng mẹ có nghe đâu.

Thấy mẹ khó chịu, muốn răn dạy cô nàng vội vàng nói:

- Hôm nay mạng xã hội cũng nổ tung trời, có một KOLs ngay tại hiện trường, còn chụp ảnh. Hắn nói, hôm nay có một sát nhân hàng loạt cầm súng giết người, một thi hai mệnh!

Nghe nói gã đó có ô dù lớn, mà tính cách cực kỳ xấu! Cảnh sát không làm gì được gã Hiện tại bạn con đều đang chia sẻ kìa, bất kể như thế nào thế giới này cần thanh âm chính nghĩa. Chúng con hi vọng tập hợp lực lượng mọi người có thể được chính phủ coi trọng, sau đó đưa phạm nhân ra công lý.

Bác gái nghe, chau mày nói:

- Sao mẹ thấy mơ hồ thế? TV không nói như vậy.

- Trên TV đều là giả.

Cô nàng tranh luận.

- Vậy con nói thật?

Bác gái bĩu môi nói.

- Đương nhiên ạ, con xem tin độc quyền nha.

Cô nàng đắc ý nói.

Lúc này, trên TV bắt đầu kết nối, bác gái nói:

- Được rồi, đừng lải nhải nữa, nghe xem đài truyền hình chính quy nói thế nào.

Cô nàng xem thường bĩu môi nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi, nhìn xem.

Lúc này, trên TV xuất hiện một nữ phóng viên, cô nói vài câu mở màn rồi vào chủ đề:

- Xin chào các bạn, tôi biết mọi người có rất nhiều hiểu lầm, còn rất hiếu kỳ. Hiện tại, tôi sẽ phỏng vấn người trong cuộc, mọi người nghe xem anh ta nói thế nào, làm quen một Vương Đại Hữu thực thụ, mà không phải như tin tức giả các bạn đã đọc được!

Nói xong, ống kính quay sang Vương Đại Hữu mặc đồ lao động bẩn thỉu, cô gái lập tức ngây người, kêu lên:

- Đây. . . Đây là Vương Đại Hữu? Sẽ không đánh tráo đi?

- Đừng nói, xem đã!

Bác gái quát lớn.

Cô bé im lặng, nhưng trong mắt đều là vẻ hoài nghi.

- Vương Đại Hữu, đừng sợ, nói đi, hãy nói hết những gì anh muốn nói.

Tỉnh Nghiên nói.

Vương Đại Hữu rất khẩn trương, cả người đổ mồ hôi, lần đầu tiên hắn được lên TV, còn là ngay lúc đứng trên bờ sống chết, sao hắn lại không căng thẳng cho được? Cố gắng mấy lần, cũng không nói ra lời.

Đúng lúc này, Phương Chính đứng phía sau camera mỉm cười với y, chắp tay trước ngực cổ vũ. Không biết sao mà hắn bình tĩnh hơn nhiều.

Vương Đại Hữu hít sâu một hơi, cuối cùng mở miệng:

- Tôi. . . Tôi tên là Vương Đại Hữu, tôi thật sự là Vương Đại Hữu, tôi có căn cước công dân!

Nói xong Vương Đại Hữu bắt đầu tìm kiếm thẻ căn cước, kết quả tìm nửa ngày cũng không tìm được, gấp gáp toát mồ hôi.

Nhìn thấy thế, cô bé cười nhạo nói:

- Diễn kém thế, không phải nói có căn cước ư? Sao lại không rồi?

Bác gái trừng một chút, cô bé mới ngậm miệng.

Vương Đại Hữu khẩn trương, tìm không thấy thẻ căn cước càng gấp hơn.

Tỉnh Nghiên vội vàng nói:

- Anh cứ nói trước đã.

Vương Đại Hữu lúc này mới gật gật đầu, xoa xoa mồ hôi trên đầu nói:

- Tôi tên là Vương Đại Hữu, tôi. . . @#R@R

Vương Đại Hữu bắt đầu nói đến chuyện của mình, hắn không biết bắt đầu từ đâu nên nói luôn từ đầu. Nói đến tình huống gia đình, nói hắn đi làm tại công trường hai năm, kết quả không có cầm được tiền, con lại sinh bệnh nặng. Nói đến nguyên nhân hắn tới tìm Hạ Cát Lợi vân vân. . .

Cuối cùng Vương Đại Hữu khóc ròng nói:

- Tôi thật sự không muốn làm người khác bị thương, tôi chỉ là muốn hù dọa anh ta, tôi chỉ muốn cầm tiền của mình, tôi chỉ muốn lấy tiền đi chữa bệnh cho con trai tôi! Sao mà khó đến thế?

Nói đến đây, Vương Đại Hữu khóc như mưa. . .

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay