Chương 833: Giúp Ai?
- Đúng, chúng ta cần phải có lương tâm, tôi cần sự thật, nhất định phải chịu đựng.
. .
Phương Chính đọc, tức đến mức suýt vứt điện thoại đi, cái gì đây? Những người này là kẻ ngu à? Nhưng hắn nhanh chóng nhận ra một chuyện đáng sợ, sợ là sự kiện này sẽ gặp biến cố! Hắn phải nghĩ cách ngăn chặn lại, nếu không không ổn!
Phương Chính lại cưỡi Cá mặn đi về, đồng thời cầm điện thoại, không ngừng tìm kiếm tin tức Cổ Lâm thị. Sắc mặt hắn cực kỳ khó coi! Trên mạng chạy hơn mười tin tức liên quan!
Ngoại trừ tin ở trên, còn có một số báo nhỏ chưa nghe tên bao giờ cũng đăng tin tương tự.
Trong đó một fanpage đứng lên trực tiếp phủ lên: "Hung đồ cầm súng tự động giết người! Bối cảnh thâm hậu, cảnh sát không dám động!"
Click vào, nội dung càng lung tung, phẫn nộ hơn nữa là họ đều nói ra tên Vương Đại Hữu nhưng hoàn cảnh thì chế biến vô hạn, chỉ thiếu nước là con trai ruột của ông to bà lớn nào đó. Còn nói hắn giết người ngoài đường, cảnh sát không dám bắt, chỉ dám vây quanh nhìn như là vây bắt, trên thực tế là đang bảo vệ!
Còn có một người tên là trời đất bao la ta rộng lớn kêu gào: "Đại thiếu gia phách lối, cầm súng giết người, một thi hai mệnh vẫn còn bình yên mua sắm! Cảnh sát hộ vệ, không ai dám động! Thiên lý ở đâu?"
Đồng dạng, phía dưới là vô số bình luận phẫn nộ, vô số người yêu cầu xử bắn Vương Đại Hữu, xét xử xem ô dù phía sau là ai!
Phương Chính càng xem càng không ổn, sao mấy trang web không nổi lại lắm phản hồi thế? Chẳng lẽ mọi người bắt đầu chuyển sang xem fanpage? Sức ảnh hưởng quá lớn?
Đáng tiếc, hắn không am hiểu, cũng không hiểu, chỉ có thể thúc giục Cá mặn chạy nhanh qua hỏi Tỉnh Nghiên, nhìn xem rốt cuộc chuyện này là như thế nào? Làm sao nhiều người lại ồn ào linh tinh! Thêu dệt tin tức vô cớ! Chẳng lẽ họ không biết mỗi một câu nói của mình đều quan hệ đến sinh tử một người, thậm chí một gia đình khác sao?
Rất nhanh, Phương Chính chạy về cửa hàng, lần này hắn không vội vã đi vào, mà vỗ đầu Cá mặn nói:
- Bần tăng giao cho ngươi một nhiệm vụ, ngươi có làm không?
- Nhiệm vụ gì? Để ta thở một ngụm trước đã được không?
Cá mặn lại lôi quải trượng ra nhìn như ông cụ khom người lưng còng, tội nghiệp, thở hồng hộc hỏi lại.
Phương Chính không thèm để ý cái tên hở một chút lại giả già yếu kia, giả bộ đáng mà chỉ nói:
- Xen vào đám người nhìn xem ai đang tung lời đồn và tuyên truyền lung tung. Nếu làm tốt, sau khi trở về sẽ tăng đôi lượng cơm tối!
- Thật chứ?!
Cá mặn mắt sáng lên, lập tức hỏi.
Phương Chính gật đầu nói:
- Đương nhiên!
- Ta phải ăn no!
Cá mặn đảo mắt, thừa cơ cố tình nâng giá nói.
Phương Chính híp mắt, nhìn Cá mặn, nó cảm giác không được tốt lắm. Nghĩ đến bị Phương Chính lừa mấy lần, nó vội vàng nói:
- Được rồi, tích đức làm việc thiện ta sẽ không cò kè mặc cả. Nhớ là gấp đôi đó!
Nói xong, Cá mặn cất quải trượng, trong nháy mắt phục sinh đầy máu, nhảy nhót tưng bừng chui vào đám người.
Phương Chính xem xét, trong lòng mắng to:
- Con hàng này giả vờ! Con cá chết này thật đúng là mẹ nó không đáng tin cậy!
Căn dặn Cá mặn không được bại lộ mình, chú ý ẩn thân, Phương Chính mới lại đi vào cửa hàng.
Nhìn xem Phương Chính đi như dạo siêu thị, mấy người bên trong cửa hàng chỉ cảm thấy đầu óc quá tải. Bọn hắn không hiểu rốt cuộc hòa thượng này đã dùng thủ đoạn gì mà đi ra đi vô như không thế.
Tỉnh Nghiên đã quen Phương Chính thần kỳ cho nên không có nhiều nghi vấn như vậy, lập tức nghênh đón hỏi:
- Nhân viên mậu dịch thế nào?
Phương Chính khẽ mỉm cười nói:
- Đã không sao, chẳng mấy chốc sẽ tỉnh. Nên nói bần tăng đều nói, còn lại phải do Khâu thí chủ.
- Nói như vậy, bên kia có tiến triển tốt?
Vương Đại Hữu định vui nhưng lại uể oải.
Phương Chính vỗ vỗ vai Vương Đại Hữu nói:
- Thí chủ, không cần biết thí chủ cố ý hay không cố ý, nhưng thí chủ đã thật sự làm Khâu thí chủ bị thương. Kể cả thí chủ ấy có không tha thứ thì cũng không nên oán trách. Con người luôn phải chịu trách nhiệm vì những gì mình đã làm. Bần tăng giúp đỡ cũng chỉ có thể giúp thí chủ không bị oan uổng, không nhận xử phạt không nên có mà thôi, thí chủ có hiểu không?
Vương Đại Hữu khẩn trương nói:
- Thế nhưng nếu như anh ta không tha thứ thì tôi sẽ phải vào tù, tôi. . . tôi không thể ngồi tù được.
Nói đến đây hắn khóc.
Tỉnh Nghiên nhìn về phía Vương Đại Hữu, không đành lòng nói:
- Đại sư, cậu không thể giúp đến cùng ư?
Phương Chính hỏi ngược lại:
- Vậy ai đi giúp Khâu thí chủ?
Tỉnh Nghiên yên lặng, cô rất muốn nói, Khâu Dụ không phải không có việc gì rồi sao? Nhưng nghĩ lại, Khâu Dụ vốn không có chuyện gì, là bởi vì Vương Đại Hữu mới gặp tai bay vạ gió. Cho nên, tính ra Khâu Dụ mới là người vô tội!
Tỉnh Nghiên trầm mặc.
- Không có biện pháp nào khác ư? Tôi. . . Tôi có thể giúp Vương Đại Hữu chứng minh.
Lúc này Hạ Cát Lợi bỗng nhiên mở miệng.
Phương Chính khẽ gật đầu với Hạ Cát Lợi nói:
- Đương nhiên thí chủ rất có ảnh hưởng, nhưng chuyện Khâu Dụ lại không liên quan gì tới thí chủ.
Hạ Cát Lợi há hốc mồm, cuối cùng không nói gì.
Nhìn thấy bầu không khí sa sút, Phương Chính đổi chủ đề, gọi Tỉnh Nghiên sang một bên, để cô nhìn tin tức, còn chưa xem xong, cô đã mắng:
- Mấy tên này vì tiền vì danh tiếng mà không thèm quan tâm đến mặt mũi ư? Không điều tra mà biên kịch theo óc sáng tạo à? Lương tri bị chó ăn rồi? Không đúng, chó cũng không vô sỉ như vậy!
Phương Chính nói:
- Những người này còn tốt, bần tăng chỉ là không hiểu kiểu tin tức giả như thế, sao nhiều người như vậy lại tin? Hơn nữa còn có nhiều người ủng hộ nữa?
Tỉnh Nghiên ha ha cười lạnh một tiếng nói:
- Ủng hộ? Cậu quá đề cao họ rồi? Một đám tôm tép nhãi nhép không ra gì mà thôi! Thầy xem đi, vạch trần những tin tức này là những ai? Không có một người nào là người nổi danh, đều là một chút gà mờ, đây là thừa cơ, cọ nhiệt độ, vớt chất béo. Về phần những thành phần ủng hộ cũng chưa chắc là người sống.
- Người chết cũng chơi mạng? Mạng mẽo giờ mạnh như vậy?
Phương Chính ngạc nhiên.
- Phốc, cậu nghĩ gì thế?
Tỉnh Nghiên bị chọc cười. Phương Chính biết cô nói không phải ma, hắn cố ý nói như vậy. Tỉnh Nghiên vừa nãy sắp tức nổ tung, người đang tức giận sẽ dễ dàng làm ra chuyện không lý trí. Nhưng là hiện tại, hắn cần một Tỉnh Nghiên lý trí, cho nên cố ý khuấy động bầu không khí.