Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 832

Chương 832: Không Muốn Mặt

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 832: Không Muốn Mặt

Phương Chính đi qua, vươn hai ngón tay kẹp lấy! Sau đó rút đinh ra như thiểm điện, nhét vào trong tay bác sĩ còn đang cố gắng ổn định cảm xúc.

Mặc dù Phương Chính không hiểu Tây y, nhưng hắn đã đọc dược kinh từ Dược vương Bồ Tát, bên trong không chỉ ghi chép về dược liệu, còn có được các loại hắn thuật châm cứu. Bên Dược vương Bồ Tát không phân Đông Tây y, hắn chỉ là y, phân chia Đông Tây cái gì? Hiểu hết mới là tốt nhất, cho nên Phương Chính hiểu cũng không kỳ quái.

Trong nháy mắt đó, bác sĩ ngơ ngẩn, không hiểu sao mà đinh sắt lại chạy ra ngoài? Còn rơi vào tay ông?

Phương Chính cũng không để ý, nhanh chóng vận khí thành châm, thăm dò vào đại não Khâu Dụ chữa trị tế bào não bị hao tổn. Đồng thời, tiến vào mộng cảnh của anh.

- Bác sĩ Lý, bác lấy ra đinh thép khi nào thế?

Y tá ngạc nhiên hỏi, vừa cố gắng mấy lần đều không được, còn chưa chuẩn bị xong sao lại kết thúc rồi?

Bác sĩ Lý há hốc mồm, bác rất muốn nói nó tự chạy ra, nhưng ai tin? Nhưng lúc này không thể ngẩn người, chuyện rắc rối nhất đã được giải quyết, phải mau chóng xem vết thương còn cần xử lý gì nữa không. Toàn bộ phòng cấp cứu lại bận bịu. . .

Ai cũng không phát hiện bên trong phòng cấp cứu có thêm một hòa thượng và một Cá mặn đang ló đầu ra khỏi miếng vải đen, ngồi dựa vào cái ghế, thở hồng hộc.

Phương Chính vào bên trong ý thức Khâu Dụ, hắn phát hiện anh ta không có suy nghĩ gì, biển não hỗn độn. Trong bóng tối, anh ngồi đó, bất động. . .

Phương Chính hít sâu một hơi, đi qua, đồng thời vận chuyển thần thông, bốn phía bắt đầu thay đổi.

Gian phòng nho nhỏ, trên giường có một đứa trẻ đang chơi cái xe hỏng cũ kỹ không biết nhặt được từ chỗ nào. Bên cạnh là một chị gái đang quét dọn, một người đàn ông không ngừng nhìn chằm chằm điện thoại. . .

Phương Chính cũng không xem quá khứ Khâu Dụ, mà để anh nhìn quá khứ của Vương Đại Hữu. Hắn không quá hiểu, chỉ có thể thông qua những điều Vương Đại Hữu đã kể mà sáng tạo ra một mộng cảnh tương tự. Hắn phơi bày tình huống gia đình nhà Vương Đại Hữu cho Khâu Dụ.

Từ hoàn cảnh gia đình, đến việc Vương Đại Hữu đi ra ngoài phụ hồ cho công trường. Dãi gió dầm mưa, không phân ngày đêm.

Lại đến cảnh vất vả hơn hai năm, kết quả lại là -- không có tiền lương! Ông chủ không có tiền!

Trong nháy mắt đó, Vương Đại Hữu chỉ cảm thấy bất lực. Anh ta không biết nên làm như thế nào, chỉ ngồi ở công trường kiên nhẫn chờ, một ngày, hai ngày, ba ngày. . . Một tháng, hai tháng. . .

Cuối cùng, Vương Đại Hữu không lấy được lương, ngược lại chờ được tin dữ, con anh ta bị bệnh bạch huyết, nhập viện, hấp hối, cần tiền cứu mạng cấp bách!

Trong nháy mắt đó, Vương Đại Hữu không còn thấy trời đất quay cuồng nữa mà là trời sập! Anh phát điên chạy tán loạn khắp nơi, lật hết tiền của mình, thế nhưng có xíu đó đủ làm cái gì? Nhân viên tạp vụ nghe xong cũng giúp anh dồn ít tiền, nhưng cũng chỉ là hạt cát trong sa mạc! Có thể về nhà, lại không khám được bệnh!

Thế là, Vương Đại Hữu nôn nóng đi tìm đốc công, kết quả đốc công dẫn anh đi ngân hàng xem số dư tất cả thẻ, không có tiền!

Vương Đại Hữu sắp tuyệt vọng, nhưng trước đó đốc công chỉ anh một con đường, chính là ông chủ nhận thầu-- Hạ Cát Lợi!

Sau đó Khâu Dụ đã biết, Phương Chính không tiếp tục, mà làm tan tất cả mộng cảnh, để lại bóng lưng cùng câu nói:

- Vương Đại Hữu làm thí chủ bị thương sẽ bị xử phạt, sinh tử cả nhà Vương thí chủ đều phụ thuộc bởi suy nghĩ của thí chủ mà thôi. Bần tăng cũng không muốn quyết thay thí chủ, dù sao Vương Đại Hữu nợ thí chủ, thí chủ không có nghĩa vụ phải giúp đỡ. Bởi vậy, là tha thứ hay là truy trách, thí chủ hãy tự mình quyết. A Di Đà Phật. . .

Nói xong, bóng tối tan đi. Trong khoảnh khắc đó, Khâu Dụ theo bản năng kêu to một tiếng, đột nhiên mở hai mắt ra!

Bác sĩ giật mình tay run lên, suýt ném đi kéo trong tay! Cũng may, cuối cùng vẫn bình tĩnh lại, trong lòng toàn dấu chấm hỏi, gây tê nhiều vậy sao còn hung hăng thế? Xác chết vùng dậy rồi?

Phương Chính bên này bận bịu, bên cửa hàng cũng phát sinh tình huống mới.

Tỉnh Nghiên gọi mấy cuộc điện thoại, kết quả. . .

- Mấy tên khốn này làm gì vậy?

Tỉnh Nghiên phẫn nộ cúp điện thoại, nhìn thoáng qua Vương Đại Hữu, cười khổ nói:

- Sợ là phải chờ một lát, bên kia có chút vấn đề.

Nói xong, Tỉnh Nghiên bắt đầu gọi điện thoại, nhìn xem có biện pháp sắp xếp trực tiếp luôn được không.

Mà cùng lúc đó, Phương Chính đã đi ra, đúng lúc này một người hoảng sợ nói:

- Mau nhìn! Cổ Lâm thị tin hot! Sát nhân liên hoàn xuất hiện, thật đáng sợ!

Phương Chính nghe xong, sửng sốt, Cổ Lâm thị không yên bình vậy sao? Đầu tiên là nổ, rồi bắt cóc, giờ còn sát nhân liên hoàn? Trời sập rồi sao?

Phương Chính lấy điện thoại ra, nhìn lại, suýt tức nổ tung!

Phương Chính vào báo mạng, trên danh sách hot ở vị trí thứ chín có thêm một tin -- Cổ Lâm có sát nhân liên hoàn! Giết người, một thi hai mệnh!

Phương Chính mở ra xem, mặt tái nhợt!

Đây là livestream của một cư dân mạng phát sóng, có kèm ảnh chụp, bên ngoài vây quanh cảnh sát, sau đó thêm hai tấm ảnh chụp cửa hàng, phía dưới nói:

- Tôi đang có mặt ở hiện trường! Hôm nay một tên sát nhân dừng ở đầu đường, dùng súng ngắn bắn chết một phụ nữ có thai, một thi hai mệnh. Cảnh sát kịp thời đuổi tới, sau đó bắn nhau, sát nhân chạy vào cửa hàng bắt con tin và giằng co cùng cảnh sát!

Đúng lúc này, người này lại update một tin mới:

- Đã điều tra rõ, sát nhân liên hoàn tên là Vương Đại Hữu, nghe nói gã làm việc tại công trường. Còn nguyên nhân giết người thì chưa tra ra. Muốn biết tin tức mới nhất, xin hãy click theo dõi. Không phải vì lượt theo dõi mà tôi chỉ muốn mở rộng chính nghĩa!

Phương Chính xem xét, trực tiếp liền nổi giận, nói:

- Tên này không biết gì mà lại nói lung tung thế này?

Sau đó Phương Chính comment:

- Anh không biết thì không nên nói lung tung!

Kết quả người này lập tức trả lời Phương Chính, nói:

- Anh là ai? Sao lại bảo tôi nói lung tung? Tôi ngay tại hiện trường, có thể chụp ảnh, thậm chí quay video chứng minh. Tôi có chứng cứ, anh thì sao?

Phương Chính muốn nói thêm kết quả một đám người sục sôi vọt lên, nhao nhao trả lời, đổ ập xuống một chầu thóa mạ!

- Người ta liều chết vạch trần chân tướng, sao anh lại dám nghi ngờ?

- Ha ha, nhanh như vậy đã có người đến tẩy sạch? Nhưng mà, có ảnh có chân tướng, anh tẩy được ư?

- Có phải anh còn định nói tên sát nhân bị bệnh thần kinh? Chậc chậc, vũng nước này sâu quá.

- Đã có người đến rửa sạch rồi sao? Người thân tội phạm giết người? Hay bạn bè?

- Chậc chậc, giờ bắt đầu hoài nghi bối cảnh của tên tội phạm rồi đấy, giết người, còn có súng, không thể là một người bình thường. Hiện tại đã có người ra tẩy trắng, chẳng lẽ là...

- Chủ thớt, tuyệt đối đừng bại lộ, miễn cho bị trả đũa.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay