Chương 831: Phong Thủy Luân Chuyể
Cá mặn vừa muốn nói gì đã thấy Phương Chính nghiêm túc nhìn chằm chằm nó nói:
- Hoặc là bần tăng cưỡi cá phi hành, hoặc là bần tăng giẫm lên ngự cá phi hành, hoặc là bần tăng ném cho cảnh sát, tối hôm nay ăn Cá mặn lát!
- Xem như thầy lợi hại, nhưng. . . thầy cho rằng pháp lực tôi có thể mang theo thầy được ư?
Cá mặn hừ hừ nói.
Phương Chính sững sờ:
- Ý gì?
- Ý gì? Tôi pháp lực không đủ, không dẫn người bay lên được.
Cá mặn nói.
Phương Chính nghĩ Cá mặn đang từ chối, Hồng Hài Nhi người ta dẫn hắn lên trời xuống đất, làm sao đến con Cá mặn này lại lắm chuyện như vậy? Hắn hối hận vì đã không dẫn Hồng Hài Nhi xuống núi. Thế là hắn hầm hừ mà nói:
- Nói như vậy cơ bản là vô dụng?
Lời nói này tràn đầy mùi uy hiếp.
Cá mặn nghe xong, nhanh chóng kêu lên:
- Cắt lát cá đúng không? Coi như tôi phục cậu, ngồi vững!
Nói xong, Cá mặn đứng thẳng người lên! Phương Chính cũng bị hất tung xuống.
- Biết bay rồi?
Phương Chính nhíu mày, hỏi.
- Bay cái rắm! Lão tổ tông tôi liều mạng, chạy! Không sợ giảm thọ thì lên đi, lão tổ tông tôi cõng cậu!
Cá mặn lắc lắc sợi râu, không cam lòng nói.
Phương Chính ngạc nhiên, nhìn cái thân nhỏ của Cá mặn, ngẩn người.
Cá mặn to thì không to, chỉ dài bằng một cánh tay dài; ngắn thì không ngắn, nghiêng người nằm xuống, miễn cưỡng có thể coi như cái ván trượt nhỏ, giẫm lên cũng được, cưỡi cũng được. Chỉ là lúc này hắn mới phát hiện, nó là con cá! Cá có bơi nghiêng ư? Một khi dựng thẳng lên mà cưỡi phía trên. . . theo bản năng hắn xiết chặt hoa cúc.
Cái đầu nhỏ, còn đứng, khom người, nhìn rất ra dáng, nhưng vấn đề là, nhỏ như vậy thì ngồi trên lưng thế nào? Phương Chính nhìn nó đắc ý, hiển nhiên, con hàng này căn bản không có ý định cõng hắn, mà đang cho hắn nan đề!
Phương Chính hơi bí, nhìn qua phát hiện Cá mặn không chỉ có hai cái vây cá phía trên mà còn có hai cái phía dưới, nhưng hai cái vây này không dùng được.
Hắn cười thầm một tiếng, có hi vọng!
Cá mặn nhìn Phương Chính cười, có dự cảm không tốt, sau một khắc. . .
Trên đường cái, bởi vì có bắt cóc dẫn tới kẹt xe, rất nhiều lái xe bóp còi, nhưng lại không thể làm gì được.
Một tên đầu trọc mập mạp sờ tay lái, gọi điện thoại:
- Chị đừng mời, mời, mời nữa, cũng đừng ngài ngài ngài nữa, bà chị à, tôi gọi chị được không? Cảnh sát giao thông có thể nhanh chút không? Nửa giờ không đi nổi một mét! Hôm nay chắc bị trừ sạch tiền lương rồi! Xe tôi chạy thua cả rùa! Hả? A. . . Chờ một chút, có thể hỏi một vấn đề không?
- Ngài cứ nói?
Người đối diện rất ôn hòa, cũng không tức giận mà hỏi.
Mập mạp sờ đầu trọc, nhìn kính chiếu hậu, nuốt ngụm nước bọt hỏi:
- Cưỡi xe điện ra đường có bị phạt không?
- Phải dựa vào tình huống cụ thể.
Đối phương kiên nhẫn nói.
- Vậy luật giao thông có nói cưỡi cá chạy nhanh hơn máy bay xe lửa bị phạt thế nào không?
Đầu trọc không dám tin hỏi.
Đối phương sững sờ, hiển nhiên không hiểu ý, hỏi:
- Ý ngài là gì?
Sau đó nghe đầu trọc sờ đầu, oa oa hét lớn:
- Mẹ nó! Tôi nhìn thấy một hòa thượng cưỡi một con cá chạy qua! Tốc độ kia phải lên tới tám mươi, không chín mươi, không đúng, một trăm km/h! Mẹ nó, gì vậy trời? Con cá kia, hình như là Cá muối!
- Khụ khụ, tiên sinh, có thể ngài nhìn thấy là xe điện Cá muối đó?
- Xe cái đờ mờ! Không có bánh xe, vây cá giạng thẳng, uốn éo chạy, gợi cảm, còn con mẹ nó nhanh!
- Bí bo. . . Bí bo. . .
Đối phương rốt cục mất kiên nhẫn, lẩm bẩm một câu:
- Hỏi thì tôi có thể kiên nhẫn trả lời, đùa ư, thú vị lắm à? Tôi cũng không phải con gái, còn chị, chị cái đầu nhà anh ấy!
Kết quả hắn mới để điện thoại xuống, điện thoại lại vang lên, mới cầm máy còn chưa kịp nói chuyện đã nghe đối diện hô:
- Ông trời ơi! Thành tinh rồi, các anh có quản hay không? Có con cá chạy ra đường!
- Ừm, cái này anh có thể tìm công nhân môi trường.
- Vấn đề là nó còn đèo người, chạy nhanh hơn cả ngựa!
- Bí bo. . . Bí bo. . .
Anh chàng tức giận nói:
- Những người này sao vậy? Còn thay người trêu chọc mình chứ.
Đúng lúc này, anh nghe thấy đồng nghiệp cũng đang nói thầm:
- Đùa nhau à, còn cá lên đường, sao không nói heo chạy đi? Tin mới là lạ.
Kết quả mấy người nhìn nhau, đồng thanh hỏi:
- Mọi người cũng nhận được cuộc gọi vậy à?
Một người có thể là giả, là đùa giỡn, nhưng đều nhận thì mẹ nó -- mấy người trên trán đều là mồ hôi, mau chóng gọi lại, xác minh tình huống.
Mà giờ phút này, trên đường cái một hòa thượng hai chân giẫm lên vây cá phía dưới của Cá mặn, hai tay cầm râu cá, như là cưỡi ngựa đua, chổng mông lên, khom người chạy như điên trên đường phố.
Phương Chính cười nói:
- Giá! Giá!
Cá mặn sầm mặt, trong lòng vẫn nhớ lúc ra cửa thì mình đắc ý dào dạt, thế mà được một lúc tình huống nghịch chuyển, trong lòng đau khổ nói
- Haiz, phong thủy luân chuyển.
Phương Chính đang đắc ý chợt phát hiện có điểm gì là lạ a, người xung quanh đều đang nhìn hắn? Chẳng lẽ? Hắn đập đầu cá:
- Con không ẩn thân?
- Ngươi cũng không nói mà?
Cá mặn kêu lên.
- Bần tăng. . .
Phương Chính muốn chửi ầm lên, toang rồi! Nhưng cuối cùng hắn nhớ ra, lập tức thi triển Nhất Mộng Hoàng Lương, người xung quanh sững sờ. . .
- Đại ca, không có gì đừng có kêu linh tinh, tôi thấy đó là xe cân bằng hình Cá mặn đó chứ, bánh xe giấu ở dưới vây cá không nhìn thấy mà thôi. Những người kia đều nhìn lầm. Nhưng tên này chạy quá nhanh, lại kẹt xe, chưa bắt được.
Một cảnh sát giao thông báo cáo.
- Phù, tôi bảo mà. . .
Một bên khác vang lên tiếng cảm thán.
Cùng lúc đó, Phương Chính cũng thở phào một cái, thầm nghĩ:
- May mình thông minh, không lại phải lên báo, rồi phải mang đi cắt lát mất.
Phương Chính lắc đầu, lấy điện thoại ra, nhìn chỉ đường, vỗ vỗ đầu cá:
- Rẽ trái!
Không bao lâu, Phương Chính đi tới cổng bệnh viện, nhét Cá mặn vào túi xách trên lưng mới thản nhiên đi vào. Sau khi nghe ngóng đã nghe được tình huống nhân viên mậu dịch tên Khâu Dụ kia.
Khâu Dụ còn cấp cứu, tình trạng không lạc quan.
Phương Chính lập tức chạy tới bên ngoài phòng cấp cứu, nhìn bốn phía không ai, trực tiếp vỗ đầu cá, ẩn thân. Không bao lâu, cửa có mở ra, hắn lập tức lẻn vào.
Nhìn Khâu Dụ trên giường, bằng kiến thức của mình hắn đã nhận ra, cây đinh sắt kia cắm ở khe thần kinh đại não, nó chỉ cần lệch một chút là sẽ phá hủy cả bộ não. Cho nên bác sĩ cũng cẩn thận từng li từng tí, không dám qua loa. . .
Chuyện này đối với người bình thường rất khó, nhưng đối với Phương Chính. . .