Chương 830: Cá Kỵ Sĩ
- Anh muốn tôi phỏng vấn anh?
Tỉnh Nghiên gan lớn thật nhưng đối diện với kẻ có khả năng đã giết người thì cô cũng sợ, nhưng cô không trốn đi, mà dũng cảm tiến tới.
Tỉnh Nghiên hiểu rất rõ rằng nếu mình tránh né chứng tỏ mình sợ Vương Đại Hữu. Kể từ đó, ấn tượng về cô sẽ tụt dốc, ít nhất là không còn tin tưởng, nên cô phải cố gắng...
Quả nhiên, Vương Đại Hữu thấy cô không sợ mình thì cảm kích nhìn, nói:
- Chào cô Tỉnh Nghiên, tôi. . . Tôi cần phỏng vấn, tôi cần làm sáng tỏ. Tôi thật sự không nghĩ sẽ giết người, tôi cũng không cướp. . . Tôi chỉ là muốn lấy tiền lương thôi. . .
Vương Đại Hữu như được mở nắp, nói hết tâm sự của mình.
Tỉnh Nghiên hoàn toàn không cần hỏi, chỉ trong chốc lát, tình huống cả nhà Vương Đại Hữu rồi thì mục đích cũng được kể hết.
Tỉnh Nghiên nghe xong cũng hiểu người trước mắt thật ra chỉ là một kẻ đáng thương mà thôi. Hít sâu một hơi, cô cố gắng mỉm cười, nói:
- Vương. . . Vương ca, em có thể gọi anh như vậy không?
Vương Đại Hữu liên tục gật đầu, tiếng Vương ca khiến hắn và Tỉnh Nghiên thân thiết hơn.
- Vương ca, chuyện của anh em đã nghe. Em sẽ xin trực tiếp, nhưng anh cũng biết đài truyền hình bên em chỉ ở thành phố, phạm vi ảnh hưởng không lớn. Trên thực tế, trước khi em đến đây còn có một chỗ bị nổ, phần lớn đài truyền hình đều qua bên kia. Ở vấn đề này, hoặc là em không cướp được tin chỉ đi tình cờ đi qua, hoặc là người nghe từ truyền thông và mạng internet thôi. Sức ảnh hưởng có hạn, nên em không thể cam đoan lần trực tiếp này có thể trải rộng toàn tỉnh hoặc cả nước. Nhưng em sẽ cố gắng hết sức mình, đưa tin cho anh, được chứ?
Tỉnh Nghiên nói rất bình tĩnh và rõ ràng, cảm xúc Vương Đại Hữu cũng càng vững vàng.
Vương Đại Hữu một tay xoa đầu nói:
- Em nói anh không hiểu lắm, nhưng anh tin tưởng các em, anh chỉ mong mọi người giúp anh, anh muốn về nhà... anh không muốn vào tù, huhu...
Phương Chính vỗ vỗ vai hắn nói:
- A Di Đà Phật.
Sau đó nói với Tỉnh Nghiên:
- Thí chủ, vị thí chủ bị thương kia như thế nào rồi?
Tỉnh Nghiên nói:
- Đồng nghiệp tôi đã chạy qua, để tôi hỏi.
Nói xong, Tỉnh Nghiên sang một bên gọi điện thoại, một lát sau, sắc mặt nghiêm túc tới:
- Người còn đang cấp cứu, nghe bác sĩ nói coi như cứu được cũng phải hôn mê một thời gian.
- Ý là còn có thể cứu?
Phương Chính mắt sáng lên, hỏi.
Tỉnh Nghiên nói:
- Nếu như có thể cứu được mà đối phương hỗ trợ làm chứng Vương Đại Hữu không phải cố ý giết mình cộng thêm tha thứ thì phiền phức có thể giảm đi hơn nửa. Nếu dư luận cũng có thể tha thứ thì tốt hơn, rất có thể không cần vào tù, hoặc là hoãn thi hành hình phạt.
Phương Chính và Vương Đại Hữu nghe xong, con mắt đều sáng.
Vương Đại Hữu sợ ngồi tù, nghe thấy có thể không phải vào thì lại cháy lên ngọn lửa hi vọng.
Hạ Cát Lợi nghe xong, trong lòng cũng lo lắng, nếu như đối phương không có việc gì có vẻ hắn cũng không sao. Hạ Khả khẩn trương nhìn Hạ Cát Lợi, hắn vỗ vỗ đầu con bé như đang an ủi:
- Không sao.
- Thí chủ, nơi này cần thí chủ hỗ trợ nhìn một chút, không nói gì, cam đoan họ không có việc gì.
Phương Chính nói với Tỉnh Nghiên.
Tỉnh Nghiên hiểu ý, cô đang có nhiệm vụ, một là cam đoan Vương Đại Hữu không đả thương người, hai là cam đoan cảnh sát không lập tức phá cửa vào, từ đó kích thích Vương Đại Hữu đả thương người khác, hoặc là bị cảnh sát làm bị thương, đập chết. Nhưng cô nhận ra, không ổn! Và rồi cô hỏi:
- Vậy còn cậu?
Phương Chính khẽ mỉm cười nói:
- Bần tăng đi xem người bị thương, có lẽ có thể giúp một tay.
Nói xong, Phương Chính nói thầm với Tỉnh Nghiên:
- Thí chủ là vô địch.
Sau đó vỗ đầu Cá mặn, nó cảm thấy pháp lực khôi phục, không cam lòng vặn vẹo, phun ra một cái bọt khí vô hình, bao phủ lấy bọn người Tỉnh Nghiên.
Bảo đảm người nơi này đều an toàn, Phương Chính đi ra.
Hắn cũng nghĩ là trực tiếp bắt Vương Đại Hữu giao cho cảnh sát, thế là xong. Nhưng hắn hiểu kết quả sau đó hắn sẽ phải vào tù! Kể cả giúp hắn chữa khỏi bệnh bạch huyết của con nhưng gia đình này cũng sẽ sụp đổ. Mà trụ cột đổ rồi ai chăm con sóc mẹ con côi cút?
Phương Chính không phải thần phật, hắn có thần thông lại không thể ảnh hưởng tới tư tưởng của người ta. Hắn có thể dùng thần thông thay đổi tư pháp thẩm phán, để Vương Đại Hữu được vô tội. Nhưng làm như vậy thì có ý nghĩa gì chứ?
Thứ nhất, Vương Đại Hữu đã ngộ thương người khác, bởi vì hắn mà có người đang chiến đấu với sinh tử, đây cũng là nhân quả, nếu không nhận xử phạt thì không được.
Thứ hai, nhân thế vận chuyển dựa vào pháp luật mà không phải dựa vào thần thông, hắn có thể giúp đỡ một người lại không giúp được tất cả mọi người. Nhưng nếu như chuyện này có thể thông qua tư pháp bình thường xác lập một tiêu chuẩn, như vậy không chỉ trợ giúp mình Vương Đại Hữu mà là ngàn ngàn vạn vạn Vương Đại Hữu, đó mới là công đức vô lượng!
Rời khỏi cửa hàng, Phương Chính ra cửa nhìn một chút, quả nhiên như Tỉnh Nghiên nói, đằng sau cảnh sát có không ít cánh truyền thông. Tuy nhiên tạp chí lớn thì lại không có, rất nhiều người đang giơ điện thoại quay, nói chuyện rôm rả. Hình như họ chính là những hot blogger, báo nhỏ gì gì mà Tỉnh Nghiên nói nhỉ?
Phương Chính lắc đầu, không quan tâm thêm nữa, đúng lúc này hắn lại nghe được có người nói với tổng chỉ huy:
- Tra được rồi, gã là Vương Đại Hữu!
- Nói nhỏ thôi!
Tổng chỉ huy quát lớn.
Đối phương lập tức ngậm miệng, chạy qua, khẽ báo cáo.
Tuy nhiên đám người bên ngoài nghe xong, từng con mắt phát ra ánh sáng! Nhất là có mấy người lấy điện thoại ra bấm bấm, rồi cười nói:
- Lại tăng! Ha ha. . . Tôi bảo mà, tin tức bên này mới dẫn đầu, bên kia đều là tạp chí lớn, tư liệu đều bị tạp chí lớn tóm hết, nào tới chúng ta.
- Haha, nhìn xem, lượng tương tác vượt mặt ha ha.
Một gã mập mạp đeo kính cười nói.
. . .
Phương Chính nghe thấy hết nhưng hắn không rảnh nữa, hắn vội đi cứu người.
Phương Chính chạy tới một góc không người, vỗ Cá mặn nói:
- Đừng giả chết, đến lúc dùng ngươi rồi. Ẩn thân, mang bần tăng bay!
- Hả! Mang thầy bay? Chính tôi bay còn tạm được, mang người thì tôi không biết!
Cá mặn kêu lên.
Phương Chính ném Cá mặn xuống đất, sau đó đặt mông ngồi lên, nói:
- Vậy ngươi tự bay đi!
- Tôi. . .
Cá mặn lập tức yên lặng, sau đó gào thét trong lòng: Hòa thượng này rốt cuộc có não không vậy? Hắn không biết cái gì gọi là cò kè mặc cả à? Không cho mình mặt mũi à? Mình nói tự bay, thế mà hắn ngồi lên người, không phải tôi bay còn phải chở thêm ông à? Đã có cưỡi lừa cưỡi ngựa, cưỡi sư tử voi, cưỡi Bạch Hạc Khổng Tước, thế nhưng mẹ nó chứ, ai đã gặp qua cưỡi cá?