Chương 829: Chắn Thật Chặt Chẽ Mà
Câu gào như hát tình ca, hai người vừa hô, sau đó đồng thời nhìn về phía đối phương. Cảnh sát thâm niên khẽ giật mình, hỏi:
- Hai người quen?
Hai người lắc đầu, sau đó đột nhiên nhận ra, không phải hỏi họ có biết đối phương mà là hỏi có biết hòa thượng kia hay không. Thế là hai người lại gật đầu. . .
Cảnh sát thâm niên gãi gãi đầu, chỉ cảm thấy mình đã già, đầu óc không theo kịp người tuổi trẻ bây giờ, vừa lắc đầu, lại gật đầu, đến cùng là biết hay là không biết?
Tỉnh Nghiên cũng đã nhìn ra, cảnh sát thâm niên bị hoang mang, vội vàng nói:
- Tôi biết hòa thượng kia, anh để tôi qua đi, có lẽ tôi có thể giúp một tay.
Cảnh sát thâm niên nghi ngờ nhìn Tỉnh Nghiên, cười nhạo nói:
- Tính toán, mưu trí, khôn ngoan đúng không? Cô biết hắn? Nếu biết vì sao vừa rồi không nói? Muốn gạt tôi? Không có cửa đâu! Còn cậu thì sao?
Cảnh sát thâm niên đắc ý hất đầu sau đó hỏi cảnh sát trẻ tuổi, cậu ta cười khổ nói:
- Hòa thượng kia trước đó ở bên ngoài, còn đánh với em. . .
Nghe thế, cảnh sát thâm niên gõ cậu ta một phát:
- Cậu còn láo nháo hơn! Chúng ta nhiều người như vậy, con ruồi muốn vào cũng phải chào hỏi, người sống sờ sờ, trán còn sáng như bóng đèn, chúng ta lại không nhìn thấy?
Cảnh sát trẻ tuổi cười khổ nói:
- Sư phụ, em nói thật. . .
- Đừng nói mò!
Nói đến đây, cảnh sát thâm niên liếc qua Tỉnh Nghiên, nhìn nhìn cảnh sát tuổi trẻ, thầm nghĩ:
- Đúng là tuổi trẻ, thật tốt, nhìn thấy gái xinh là có thể bắt chuyện được ngay.
Không sai, cảnh sát thâm niên nghĩ cảnh sát trẻ tuổi đang có hormone quá nhiều, không để bụng.
Một bên khác, Phương Chính vừa ra ngoài đã có cảnh sát nhanh chóng tiến lên, muốn kéo hắn đến khu vực an toàn, hắn lắc đầu nói:
- Thí chủ, đừng kéo bần tăng. Nếu bần tăng bị mang đi, thí chủ bên trong mà sợ không chừng sẽ làm ra chuyện gì điên rồ.
Hai cảnh sát lập tức giật mình, vội vàng nhìn về phía tổng chỉ huy.
Tổng chỉ huy phất phất tay, để hai người lui ra, sau đó nhíu mày hỏi:
- Pháp sư, thầy1. . . Vừa nãy không có ở bên trong mà? Thầy1 đi vào bằng cách nào?
Mặc dù vị tổng chỉ huy này vẫn đang ngó chừng bên trong, nhưng rất biết cách quan sát, Phương Chính đi bên ngoài một vòng. Ai bảo một thân áo trắng, đầu trọc quá chói mắt, chỉ hơi chú ý là đập vào mắt ngay.
Phương Chính chắp tay trước ngực nói:
- Thí chủ, lúc này không bàn đến chuyện đó, bần tăng đi vào nói chuyện cùng thí chủ bên trong. Thí chủ ấy vô ý đả thương người, cũng không muốn bắt cóc, tất cả là hiểu lầm.
- Nếu là hiểu lầm, vậy thầy để hắn ra nói chuyện, chỉ cần hắn trong sạch, tôi cam đoan sẽ không hàm oan.
Tổng chỉ huy nói.
Phương Chính lắc đầu nói:
- Thí chủ, nếu thí chủ là một người bình thường, xảy ra chuyện như vậy thì sẽ làm gì?
Tổng chỉ huy trầm mặc.
Phương Chính tiếp tục nói:
- Vương thí chủ đang hoảng loạn. Thí chủ cũng biết, trên internet quá nhiều tin tức tiêu cực, hiện tại Vương thí chủ không tin bất kỳ ai, kể cả cảnh sát.
Tổng chỉ huy tiếp tục trầm mặc, không cần nói tất cả mọi người đều hiểu. Hiện tại con người đều bị mạng tẩy não, nhiều khi mấy sự kiện tiêu cực cùng được đưa tin sẽ khiến mọi người cảm thấy thế giới đen tối, không có người tốt. Cảnh sát đại đa số đều là tốt, nhưng luôn có con sâu làm rầu nồi canh. Lúc mọi người khủng hoảng sẽ phóng đại một điểm không tín nhiệm này ra, từ đó biến thành hoàn toàn không tín nhiệm.
Nghĩ vậy, tổng chỉ huy khẽ gật đầu nói:
- Vậy hắn muốn làm gì?
Phương Chính nói:
- Vương thí chủ không muốn đi theo cảnh sát mà muốn tiếp nhận phỏng vấn trực tiếp. Vương thí chủ muốn tự mình giải thích với tất cả mọi người.
Tổng chỉ huy lập tức nhíu mày, không nói. Chuyện này có lẽ đối với rất nhiều người mà nói lại quá đơn giản. Nhưng hắn không yên lòng, sợ đối phương phát rồ bắt nốt cả phóng viên đưa tin, vậy khác gì là cho thêm con tin. . . Thế là hắn nói:
- Không được, không có biện pháp cam đoan an toàn cho phóng viên đưa tin.
Phương Chính cũng khó xử, hắn rất muốn nói để hắn cam đoan. Nhưng nếu nói ra chắc chắn sẽ bị xem như ngớ ngẩn. Chính mình cũng bị tóm rồi còn cam đoan cho người khác? Định thử thần thông? Vậy càng ngu ngốc. . .
Phương Chính không thể làm gì khác hơn nói:
- Thí chủ, Vương thí chủ bản tính cũng không xấu, chỉ là muốn làm sáng tỏ một chút mà thôi.
Tổng chỉ huy vẫn lắc đầu nói:
- Không liên quan, mà là tôi không có khả năng lại để cho người khác đi vào mạo hiểm.
- Nếu như là tự nguyện? !
Đúng lúc này, một giọng nữ bỗng nhiên hô lớn.
Tổng chỉ huy sững sờ, nhìn về phía xa, một nữ phóng viên bị một cảnh sát thâm niên lôi kéo. Mà cô ta thì liều mạng nâng cao tay. Tổng chỉ huy vẫy tay, ra hiệu để cô ấy tới.
Tỉnh Nghiên lập tức chạy sang, hai người nói rất nhiều, sau đó Phương Chính cũng đi qua, ba người tranh luận không xong.
Cuối cùng, tổng chỉ huy vẫn cự tuyệt.
Phương Chính rơi vào đường cùng, chỉ có thể lui lại, nhưng trong nháy mắt, Nhất Mộng Hoàng Lương mở ra, lôi kéo Tỉnh Nghiên đi vào bên trong.
- Thầy1 điên rồi? Người ta không cho vào mà. . .
Tỉnh Nghiên kêu lên, vừa nghiêng đầu lại phát hiện đám cảnh sát không ai quan tâm mình. Kinh ngạc nhìn Phương Chính, lại nghĩ tới lúc trước ở tại thôn nghèo khó nhìn những cảnh từ thiện, trong mắt hiểu ra.
Phương Chính mỉm cười, hỏi:
- Có vào hay không?
Tỉnh Nghiên quả quyết gật đầu nói:
- Vào! Nhưng chúng ta cần máy quay phim.
Phương Chính gật đầu, cùng Tỉnh Nghiên đi qua, gọi Lão Miêu khiêng máy quay phim vào. Lão Miêu, ban đầu là đi theo Trần Tĩnh qua Nhất Chỉ tự, tại trên núi mấy lần Trần Tĩnh bò qua đầu tường rơi xuống đều là hắn ở phía dưới đón. Về sau Trần Tĩnh bị Phương Chính dạy dỗ rời đi, Lão Miêu cũng không có kết bạn. Về sau Tỉnh Nghiên coi trọng kỹ thuật quay phim mới điều hắn qua. Bây giờ hai người xem như hợp tác.
Lão Miêu cũng biết Phương Chính, đã thấy qua thủ đoạn, biết có Phương Chính thì tên trộm bên trong có giỏi nữa cũng chịu, chỉ là sợ cảnh sát không đồng ý. Nghe Tỉnh Nghiên nói, cảnh sát đồng ý cho họ vào thì hấp tấp liền khiêng camera theo, quay đầu nhìn cảnh sát không phản ứng gì cũng liền an tâm.
Vào cửa hàng, Phương Chính đóng cửa, còn tốt bụng dùng kệ hàng chặn nghiêm chỉnh.
Phía ngoài lão cảnh sát tiến đến bên cạnh tổng chỉ huy, khẽ nói:
- Sao tôi cảm thấy hòa thượng này và người hiềm nghi là cùng một bọn? Sao lại chặn nghiêm vậy. . . Đây là sợ mình chạy ư?
Tổng chỉ huy:
- . . .