Chương 828: Có Người Ra
Phương Chính khẽ gật đầu, đó đúng là một biện pháp. Hắn nhìn ra phía ngoài, qua cửa sổ thấy sau cảnh sát có mấy đài camera. Quả nhiên, sự kiện lớn như vậy thì phóng viên không thể không đến, mà có vẻ càng ngày càng nhiều. . .
Đúng lúc này, Phương Chính sững sờ, hắn thấy được một người quen!
Phương Chính chắp tay trước ngực nói:
- Thí chủ, nếu thí chủ muốn gặp phóng viên, bần tăng có thể đề cử một người.
- Ai?
Vương Đại Hữu cảnh giác mà hỏi.
Phương Chính nói:
- Một vị thí chủ tên là Tỉnh Nghiên.
- Tỉnh Nghiên? Tỉnh phóng viên? !
Bất ngờ là Vương Đại Hữu vậy mà biết Tỉnh Nghiên!
Phương Chính theo bản năng hỏi:
- Thí chủ biết cô ấy?
- Biết, cô ấy viết rất nhiều tin tức chính thống, giúp được rất nhiều người, chúng tôi rất thích xem các bài viết của cô ấy. Nếu là cô ấy, tôi... tôi đồng ý.
Vương Đại Hữu nói.
Phương Chính nghe vậy thì cảm thán, không ngờ mới bao lâu không gặp, cô gái trước đó có chút bá đạo đã thành Bồ Tát sống. Mà hòa thượng không may như hắn vẫn là không may. Phương Chính lắc đầu, đã được Vương Đại Hữu đồng ý, vậy chuyện này đơn giản.
Nhưng vấn đề lại nảy sinh, Vương Đại Hữu hỏi:
- Ai đi nói với cảnh sát?
Đám người nghe xong, ngẩn ra một chút rồi cùng nhìn về phía Vương Đại Hữu. Hắn nhìn bên ngoài cảnh sát cầm súng, vội vàng lắc đầu:
- Tôi không đi ra.
Ba cô gái thì muốn đi nhưng Vương Đại Hữu không yên lòng, sợ các cô vừa ra là chạy! Trong tay ít người, trong lòng không nỡ.
Về phần Hạ Cát Lợi và con gái anh ta, Vương Đại Hữu càng không thể thả, hắn còn đang muốn đòi tiền mà.
Cuối cùng Vương Đại Hữu nhìn về phía Phương Chính. Hắn bất đắc dĩ nói:
- A Di Đà Phật, bần tăng đi là được.
- Thầy1 không được chạy! Nếu chạy. . . Tôi. . . Tôi sẽ giết người!
Vương Đại Hữu cũng sợ Phương Chính chạy, thế là uy hiếp nhưng Phương Chính cũng đã nhìn ra, lúc này hắn chỉ đang hù dọa hắn. Nhưng hắn cũng không chắc nếu mình chạy thật thì hắn có thể bị kích thích, nóng đầu mà giết người hay không. Dù sao, Vương Đại Hữu không phải tội phạm giết người, tố chất tâm lý không tốt, nóng đầu lên, làm ra cái gì thì cũng có khả năng.
Phương Chính nói:
- Thí chủ yên tâm, phật nói: Ta không vào Địa Ngục thì ai vào Địa Ngục? Trước khi những thí chủ này rời đi, bần tăng tuyệt đối không chạy.
- Vậy là tốt rồi, thầy1 đi gọi Tỉnh Nghiên vào đi.
Vương Đại Hữu nói.
Phương Chính gật gật đầu, sau đó giả bộ như lo lắng hỏi:
- Bảo cô ấy vào cũng được nhưng thí chủ phải đồng ý với bần tăng một điều kiện.
- Điều kiện gì?
Vương Đại Hữu hỏi.
Phương Chính nói:
- Thí chủ không thể bắt luôn cả thí chủ Tỉnh Nghiên, nếu không bần tăng tội nghiệt lớn lắm.
Vừa nói ra, bên kia Hạ Cát Lợi một mực nháy mắt ra dấu với Phương Chính, ý là thầy1 đừng tin hắn, đó là tên điên. Hắn chỉ coi không nhìn thấy, bình tĩnh nhìn y.
Vương Đại Hữu ngẩn ra một chút, như đang suy nghĩ, nửa ngày mới hỏi:
- Tôi nói tôi không bắt cô ấy, thầy1 có tin không?
Hiện tại hắn là tội phạm giết người, cướp bóc, bắt cóc, là tên tội ác tày trời! Ai sẽ tin hắn chứ?
Kết quả để Vương Đại Hữu kinh ngạc chính là, Phương Chính không chút do dự gật đầu, mỉm cười nói:
- Bần tăng tin.
Vương Đại Hữu kinh ngạc nhìn Phương Chính, cuối cùng thở dài, nói:
- Thầy1 đi đi, tôi cam đoan sẽ không bắt cô ấy, muốn tới thì tới, muốn đi thì đi.
Phương Chính gật gật đầu, lúc này mới đi tới cửa.
Cảnh sát bên ngoài cũng vô cùng khẩn trương. Mặc dù thành thị cũng thường xuyên có các loại vụ án, nhưng đại đa số đều là trộm vặt móc túi, đánh nhau ẩu đả. Họ đã quá quen thuộc, người Đông Bắc ấy mà, một lời không hợp sẽ nói chuyện bằng nắm đấm. Đánh xong hai tên ấy còn có thể ngồi xuống cạn lon bia, rồi cùng đi bệnh viện. Cho nên, cảnh sát đông bắc đã quá trơ lì.
Anh nói nơi này loạn, nhưng chưa từng xảy ra vụ án giết người, phóng hỏa. Đột nhiên xuất hiện giết người, cướp bóc, bắt cóc con tin, những cảnh sát nhân dân phụ cận cũng toát mồ hôi, không biết cụ thể nên xử trí như thế nào. Chỉ có thể dựa theo trình tự huấn luyện mô phỏng bình thường, cố gắng ổn định lại cảm xúc người hiềm nghi bên trong, không được kích thích. Hết thảy phải chờ chuyên gia hoặc nghe chỉ huy xử lý như thế nào rồi mới tính toán.
Đồng thời cũng có người đi điều tra thân phận người tình nghi phạm tội và người bị bắt cóc, tiện cho họ xử lý công việc tiếp theo.
Mà một nhóm phóng viên sau lưng cũng khiến họ phải đau đầu, người khác đều là sợ chết trốn đi, còn nhóm này thì nắm bắt thời cơ, tận dụng mọi khả năng, hận không thể xông vào, lôi kéo người tình nghi nói chuyện. Đội dân phòng đã phải canh chừng không cho tình nghi chạy trốn lại phải ngăn đám kia xông vào. Một cảnh sát nhịn không được mắng:
- Đám không sợ chết này thật sự cho rằng cây bút của mình có thể chống lại được ư?
Đúng lúc này, một nữ ký giả xông lên trước trước, muốn thừa cơ đi vào, một cảnh sát nhanh chóng ngăn cản, nói:
- Dừng lại, không thể đi lên nữa.
- Tôi là Tỉnh Nghiên ký giả tòa soạn Hắc Hà. . .
Tỉnh Nghiên nói.
- Trừ phi là cảnh sát, nếu không đều không được! Bà cô của tôi ơi, chúng tôi đã bể đầu sứt trán, các cô cứ làm loạn thêm.
Cảnh sát kia vội vàng phất tay, ngắt lời Tỉnh Nghiên.
Tỉnh Nghiên bất đắc dĩ, thấy đồng nghiệp càng ngày càng nhiều, mặc dù không có các toà báo, tạp chí lớn, nhưng bị đoạt tin tức thì chán. Cô rất quan tâm chuyện lần này rốt cuộc như thế nào.
Tỉnh Nghiên lôi kéo cảnh sát, nói đi nói lại, cảnh sát chỉ một câu:
- Không được!
Cuối cùng Tỉnh Nghiên nhắc tới mấy quan viên chính phủ, nhưng cảnh sát kia rất nguyên tắc, không lung lay, không cần biết cô tìm ai mà chỉ một câu:
- Không được!
Tỉnh Nghiên bất đắc dĩ, nhìn cảnh sát chủ sự mà vẫy tay liên tục, đáng tiếc người ta cũng không để ý tới.
Đang lúc Tỉnh Nghiên muốn tìm cách, chợt nghe có cảnh sát la hoảng lên:
- Có người đi ra!
Tỉnh Nghiên đột nhiên ngẩng đầu, đồng thời tất cả camera đều nhắm ngay cổng, như tập thể nã đạn vào người sắp xuất hiện!
Tỉnh Nghiên nhón chân, duỗi cổ nhìn, phát hiện kệ hàng bị di động một chút, cô híp mắt, phát hiện người kia quen quen! Đầu trọc!
- Đầu trọc? Sẽ là ai chứ?
Tỉnh Nghiên đang nói thầm, cảnh sát cũng nói thầm, sao người kia nhìn quen vậy nhỉ? Theo bản năng sờ lên bờ vai của mình, nhìn bên cạnh, chẳng lẽ?
Hai người đều tập trung nhìn chằm chằm cổng, lúc này kệ hàng bị dời, lộ ra người phía sau cửa, một thân áo trắng, đầu trọc, gương mặt mỉm cười thanh tú như tỏa nắng.
Trong nháy mắt đó, Tỉnh Nghiên và cảnh sát đồng thời kêu lên:
- Má ơi! Là cậu? !