Chương 827: Đột Nhiên Xuất Hiện Hòa Thượng
Chợt nghe bên ngoài có tiếng cảnh sát, không giống như kiểu kêu gọi đầu hàng, không khách sáo mà mang theo chút ít bức bách:
- Người bên trong nghe đây, anh đã giết người, đừng có sai thêm nữa!
Vương Đại Hữu kinh hoảng kêu lên:
- Cậu ta chết rồi?
Ý định thả người tắt ngúm, hắn kêu lên:
- Tôi không giết người. . . Không hề! Tôi thật sự không muốn giết người...
Nói đến đây, Vương Đại Hữu khóc, nhưng vừa khóc vừa nhìn chằm chằm đám Hạ Cát Lợi. Hắn quá hiểu đây là quân bài duy nhất trong tay, một khi thả người chỉ có thể vào tù. Một khi hắn toi, người nhà của hắn cũng xong đời!
Vương Đại Hữu đi đi lại lại, miệng thì lẩm bẩm, Phương Chính đứng bên cạnh nghe, dần dần cũng nghe hết sự thực vụ việc.
Sự tình rất đơn giản, Vương Đại Hữu làm công nhân hai năm trên công trường Hạ Cát Lợi, bớt ăn bớt mặc tiết kiệm tiền để về có thể mua đồ ăn cho con trai, mua quần áo mới cho vợ, xây một ngôi nhà nho nhỏ. Kết quả bên Hạ Cát Lợi đột nhiên xảy ra vấn đề tài chính, tất cả tiền lương phải om lại, om đến hơn nửa năm!
Vương Đại Hữu cũng chưa vội như vậy đâu, chỉ cùng công nhân khác biểu tình, kiện cáo mà thôi. Nhưng đột nhiên nhận điện thoại của vợ báo con trai hôn mê phải vào viện, kiểm tra ra bệnh bạch huyết, cần dùng tiền gấp!
Như sét đánh giữa ban ngày, Vương Đại Hữu vội vội vàng vàng. Nhưng hắn chỉ là một công nhân quèn, bạn bè cũng như mình, có muốn cũng không có tiền!
Vương Đại Hữu càng nghĩ cũng chỉ có con đường đến chỗ ông chủ đòi tiền, thế nhưng hắn chỉ là một công nhân bình thường. Đối diện với ông chủ cấp cao, hắn cũng không đủ sức, hắn sợ... sợ cạnh ông chủ có mười tên vệ sĩ, bị đánh; sợ ông chủ là một tên ác độc tội ác tày trời, không thích là sẽ kết hợp với quan chức tống cổ hắn vào ngục; hắn sợ... rất nhiều.
Để động viên, Vương Đại Hữu tìm một cây súng bắn đinh, sử dụng kỹ thuật mình đã nghiên cứu mà cải tiến thành một cây súng nho nhỏ tăng thêm lòng dũng cảm. Hắn nghĩ có nó chí ít sẽ không bị đánh, còn có thể dọa dẫm, không chừng có thể đòi được tiền.
Nghĩ kỹ, Vương Đại Hữu tìm Hạ Cát Lợi, kết quả là màn trước đó phát sinh. . .
- Nợ tiền cứu mạng, thảo nào người ta xách súng tới tìm.
Phương Chính nhìn Hạ Cát Lợi trước mắt, khẽ lắc đầu.
Hạ Cát Lợi vẫn không ngừng giải thích nguyên nhân với Vương Đại Hữu. Mắt xích tài chính bị cắt, trên tay hắn không có tiền, không có biện pháp vân vân. . . Nhìn Hạ Cát Lợi, Phương Chính biết anh ta không nói dối.
Sự kiện lần này có thể nói là mấy chuyện cùng xảy ra nên mới có màn kịch kia. Hết lần này tới lần khác, bởi vì nhân viên mậu dịch trúng đạn nên đã biến thành bi kịch, lại còn là một bi kịch tạm thời chưa tháo gỡ được!
Phương Chính có thần thông, cũng có thể mang Vương Đại Hữu đi, thậm chí giúp hắn có tiền. Nhưng về sau thì sao?
Hắn chỉ có thể giúp nhất thời, rời đi rồi thì hắn vẫn phải đối mặt chế tài luật pháp. . . Rất có thể là giết người, cướp bóc! Vậy thì hỏng bét. Đồng thời còn nhân viên mậu dịch cũng không biết tình huống thế nào, bên kia cũng cần người đi hỗ trợ. Thế nhưng hắn đi, bên này làm sao bây giờ?
Đang lúc Phương Chính cũng chết lặng, Vương Đại Hữu bỗng nhiên kêu lên:
- Tôi. . . Tôi muốn gặp phóng viên.
- Phóng viên?
Hạ Cát Lợi cũng ngẩn ra, sau đó mắt sáng lên. Hắn biết giờ này mà kích thích Vương Đại Hữu là vô dụng. Cục diện bây giờ, cách tốt nhất là giúp Vương Đại Hữu làm sáng tỏ, một khi hắn thả lỏng thì họ mới được thả ra, mới an toàn.
Nghĩ thế Hạ Cát Lợi nói:
- Bên này ầm ĩ như vậy chắc chắn bên ngoài sẽ có phóng viên. Nếu anh thật sự muốn gặp phóng viên thì có thể đàm phán cùng cảnh sát, để họ cho mấy phóng viên đi vào. Mà tốt nhất là phải phát sóng trực tiếp, phòng ngừa biên tập. Đến lúc đó, tôi sẽ giúp nói anh. . .
Vương Đại Hữu ngạc nhiên nhìn Hạ Cát Lợi, trong lòng tự nhủ: Sao anh ta lại đột nhiên tốt bụng thế? Nhưng hắn vẫn lắc đầu nói:
- Anh nói thật là được.
Hạ Cát Lợi cười khổ nói:
- Được.
Vương Đại Hữu nghĩ nghĩ tìm một trang giấy, viết một dòng chữ, yêu cầu gặp phóng viên.
Phương Chính nhìn thấy, híp mắt, bỗng nhiên mở miệng nói:
- A Di Đà Phật. . .
- Ai!
Tiếng niệm kinh dọa mấy người run rẩy, gần như là đồng thời hô lên. Rồi họ thấy một cái cửa nhỏ bên cạnh mở ra, một hòa thượng đi ra. Làn da trắng nõn, khuôn mặt ôn hòa, đứng đó như đang phát sáng, nhìn thôi cũng khiến tâm tình người ta dễ chịu hơn nhiều.
Vương Đại Hữu dùng súng bắn đinh chỉ vào Phương Chính hỏi:
- Anh. . . Anh là ai?
Phương Chính biết Vương Đại Hữu bản tính cũng không xấu, chỉ cần không kích thích hắn là không có nguy hiểm, hắn mỉm cười nói:
- Bần tăng Phương Chính, thí chủ chớ sợ. Vừa nãy bần tăng đã nhìn thấy hết mọi chuyện, nếu có phóng viên, bần tăng sẽ giúp thí chủ làm chứng!
- Đó là chỗ nào?
Vương Đại Hữu chỉ chỉ phòng nhỏ mà Phương Chính đi ra, cảnh giác hỏi.
Phương Chính biết hắn rất thông minh, sợ hắn là cảnh sát trà trộn vào nên nói:
- Thí chủ có thể tự mình nhìn xem.
Vương Đại Hữu đi qua xem xét, bên trong là một phòng nhỏ đen như mực, không có cửa sổ, không có tầng hầm, cũng không có ống thông gió, chuột cũng chịu không vào nổi! Chỉ có mấy cái hộp lớn như để đồ linh tinh, chỉ là một gian chứa đồ mà thôi. Nghĩ đến đây, hắn nhẹ nhàng thở ra. . . Nhưng hắn cũng khó hiểu, trước đó đã kiểm tra tất cả gian phòng, sao lại không chú ý có một phòng đựng đồ thế này nhỉ?
Đương nhiên, suy nghĩ đó cũng thoáng qua, bởi vì Phương Chính nói.
- Thí chủ muốn tìm phóng viên?
Không biết vì sao mà đối diện với hòa thượng này, Vương Đại Hữu không tức giận mà lại thấy an tâm, không tự chủ muốn tin tưởng hắn.
Y không biết là mình quá khẩn trương, không tin người xung quanh, ngay cả cảnh sát bình thường tín nhiệm nhất cũng thế mà còn coi họ như uy hiếp. Nhưng Phương Chính là một tăng nhân, bình thường thuộc về chủng loại vô hại, cảm xúc đang chìm trong nỗi bất lực, kinh hoảng cần một cọng cỏ cứu mạng thì hắn xuất hiện. Lại tăng thêm hiệu quả tăng phúc của tăng hắn xanh nhạt, Phương Chính càng dễ dàng chạm tới y, hắn không phản ứng quá kích động, mà gật đầu nói:
- Đúng vậy, tôi cần phóng viên, tôi muốn kể lại tất cả mọi chuyện, không muốn một mình ra ngoài đối mặt cảnh sát. . . Tôi. . . Tôi không dám.