Chương 826: Lời Đồn Ban Đầu
Hạ Cát Lợi trầm mặc...
Hạ Khả lôi kéo tay của Hạ Cát Lợi, hỏi:
-Ba ba, những gì chú ấy nói là thật sao?
Hạ Cát Lợi thở dài, gật gật đầu nói:
-Ừ... Con muốn mua máy bay điều khiển, ba ba cũng muốn mua cho con, nhưng ba ba... haizz.
-Không có tiền? Hèn gì ba ba cứ dây dưa mãi ... Trước kia mỗi khi con thích cái gì, ba ba đều sẽ mua ngay cho con. Còn máy bay điều khiển, chúng ta đã đi xem rất nhiều lần rồi.
Hạ Khả thấp giọng nói, sau đó lắc đầu nói:
-Ba ba, con không cần máy bay điều khiển, ba ba đưa tiền cho chú ấy được không? Cứu em trai có được không?
-Tôi không cần các người giả vờ tốt bụng, tôi chỉ cần tiền do chính tôi làm ra àm thôi! Tôi chỉ lấy những gì tôi cần phải lấy!
Vương Đại Hữu bỗng nhiên chen vào cuộc nói chuyện của hai cha con, tuy hắn vẫn đang tức giận, nhưng rõ ràng sự tức giận đó đã được bình ổn rất nhiều. Hiển nhiên, những gì Hạ Khả nói đã khiến trái tim hắn trở nên ấm áp, từ chỗ phát điên không cách nào kiềm chế, giờ đã được kéo lại.
Trong tiệm hỗn loạn, bên ngoài càng hỗn loạn hơn, cảnh sát bao vây trước sau cửa hàng, không ngừng kêu gọi, muốn Vương Đại Hữu buông vũ khí bước ra ngoài. Đáng tiếc, hiện tại nhóm cảnh sát cũng đang cực kì bối rối, bọn họ căn bản không biết ai đang ở trong đó, người bị khống chế lại là ai? Theo lý thuyết, nếu là vì tiền, cách đó không xa có một ngân hàng mà, cướp một cửa hàng chuyên dụng thì có thể cướp được bao nhiêu tiền kia chứ?
Nếu không phải vì tiền, thế thì là vì trả thù, trả thù thì bọn họ cũng có thể nghĩ ra rất nhiều lời để khuyên bảo. Thế nhưng bọn họ không biết người bên trong là ai, cũng không biết thù hằn như thế nào, một mớ lời khuyên cũng chẳng biết nên nói thế nào cho phải.
Vì thế, bọn họ cũng chỉ có thể ở bên ngoài kêu gọi, bảo người ở trong không nên kích động, mau buông vũ khí, từ từ bình tĩnh gì đó. Mà những lời này, lúc bọn họ nói cũng tự cảm thấy không được bao nhiêu tác dụng, chỉ uổng phí sức lực mà thôi!
Quả nhiên, nói nửa ngày, bên trong cũng không có động tĩnh.
Chuyên gia đàm phán bọn họ gọi tới cũng đang trên đường đến đây, chờ hắn tới được cũng đã là ngày mai mất rồi. Mà loại tình huống trả thù này,
Mà bọn họ tìm đàm phán chuyên gia, còn ở trên đường, chờ hắn lại đây, phỏng chừng cũng ngày hôm sau. Mà loại tình huống trả thù này, rất dễ đánh rắn động cỏ, chỉ cần không cản thận, kích thích thần kinh người ở bên trong, nói không chừng không biết khi nào người đó bùng nổ. Cho nên mọi người đều thật cẩn thận, không dám kích thích nghi phạm bên trong.
Đang lúc mọi người hết đường xoay xở, cũng không thể suy nghĩ được biện pháp nào ứng đối cho tốt thì...
Một hòa thượng đi tới đi lui ở bên ngoài, sau đó đứng lại ở kia, kiễng chân lên nhìn vào bên trong, rồi lôi kéo một người cảnh sát trẻ hỏi:
-A Di Đà Phật, thí chủ, bên trong là sao thế?
Cảnh sát kia đang còn tập trung tinh thần nhìn chằm chằm bên trong, bởi vì cậu ta nghe nói người ở bên trong đó có súng! Nghe thế, trong lòng cũng cảm thấy hơi sợ hãi, khẩn trương đến độ lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh. Đột nhiên bị người ta kéo một cái, sợ tới mức run bắn lên, thiếu chút nữa xoay người bắn cho Phương Chính một phát!
Phương Chính nhanh chóng giơ lên tay, mỉm cười nói:
-Thí chủ, bần tăng chỉ là hỏi chuyện thôi mà, không cần xử bắn đúng không?
-Ôi mẹ ơi trời ơi... Anh định hù chết người à.. Sao anh tới gần đây được? Không thấy bên ngoài có dây chắn cách ly sao?
Cảnh sát vừa thấy là một hòa thượng, liền thở ra một hơi.
Phương Chính xấu hổ gãi gãi đầu, quay đầu lại nhìn thử, dây chắn cách ly không biết từ khi nào, cũng có thể là bị người ta làm mà đã được dăng ra từ sớm. Lúc Phương Chính tới đây, cũng không chú ý...
- Thí chủ, bên trong làm sao vậy?
Da mặt Phương Chính rất dày nên vẫn bình tĩnh hỏi tiếp, theo bản năng hắn cảm thấy, chuyện này mới là nhiệm vụ Vô Tương Môn!
-Có người trả thù, trong tay có súng, giết người rồi. Đơn giản vậy thôi, anh mau mau lui ra ngoài đi, lát nữa người bên trong nổi xung lên, nổ súng bậy bạ, ai cũng không cứu được ai đâu. Anh trốn xa một chút cho an toàn.
Cảnh sát nói xong, đẩy Phương Chính đi ra ngoài.
Phương Chính bất đắc dĩ, chỉ có thể lui ra.
Bốn phía còn có không ít người đang xem náo nhiệt, thế nhưng cũng là một đám sợ chết, không dám tiến tới phía trước quá xa, đều trốn ở một góc nhìn trộm.
Phương Chính dựng lên lỗ tai nghe... Chỉ nghe mọi người bàn tán.
Phía sau có hai người đang nói:
-Nghe nói gì chưa? Ông chủ nhà đó đắc tội với người ta, bị xã hội đen tìm tới cửa, giết người bán hàng trong tiệm đó!
-Ừ, tôi cũng nghe nói vậy, nghe nói có mấy người đang ở trong đó.
Vừa nghe như vậy, Phương Chính liền lắc đầu, cảnh sát người ta đã nói rồi, là trả thù! Ở đâu ra xã hội đen chứ, điển hình cho những người nói hươu nói vượn không có trách nhiệm!
...
Một bác gái đứng bên cạnh cũng nói:
-Tôi có thấy, một cậu thanh niên mang mũ bảo hộ, thoạt nhìn giống công nhân lắm. Cậu thanh niên đi vào trong đó được một lát, rồi có cả đám người chạy ra, còn kéo thêm một người chết ra ngoài nữa!
Phương Chính vừa nghe, cái này còn tin được một chút!
Kết quả bác gái tiếp tục nói:
-Ai nha, người đó chết thảm lắm! Đầu đều vỡ nát!
Phương Chính liếc mắt nhìn ra phía cửa, chỉ có vết máu rất mờ, không thấy chỗ nào vỡ nát cả! Hiển nhiên, bác gái này đang nói bậy bạ.
...
Trên lầu, một ngươi phụ nữ thăm dò nhìn ra ngoài, nói với một người đàn ông:
-Anh xem, đây là chuyện gì thế? Ban ngày ban mặt mà cướp bóc.
Phương Chính lại nghe thêm vài người nghị luận, cái gì mà sát thủ, xã hội đen, phần tử khủng bố đều có, Phương Chính nghe mà chỉ biết lắc đầu, sau đó quyết đoán bỏ lơ mấy người này ... Hắn xem như đã rõ, những người ở bên ngoài này trên cơ bản là không biết tí gì về tình huống ở bên trong, tất cả đều dựa theo suy đoán, tưởng tượng, nói lung tung bậy bạ, không có lấy một cái đáng tin cậy. Nếu muốn hiểu rõ tình huống bên trong, phải tự mình đi vào một chuyến mới được
Nhìn những cảnh sát kia, Phương Chính cũng hiểu, dùng thủ đoạn bình thường thì đừng hòng vào được, vì thế hắn nhìn khắp bốn phía, sau đó hơi mỉm cười -- Nhất Mộng Hoàng Lương!
Ngay sau đó, Phương Chính nghênh ngang đi ngang qua trước mặt cảnh sát, sau đó đẩy cửa ra, cửa bị chặn kĩ, không dễ đi vào. Thế nhưng Phương Chính cũng có quái lực, hắn hơi hơi đẩy một chút, cửa đã được mở ra. Vào cửa, Phương Chính đóng cửa lại, rồi đẩy cái kệ hàng về lại vị trí cũ, chắn cửa lại thật kĩ, đỡ cho lát nữa thần thông tan mất, bị người phát hiện, muốn giải thích cũng không dễ.
Phương Chính nhìn lướt qua giữa cửa hàng, phát hiện trên mặt đất quả thật không có óc người, lại xem người ở bên trong, Phương Chính liếc mắt một cái liền nhận định được sát thủ xã hội đen, tên côn đồ vô cùng độc ác trong miệng bác gái! Lại nhìn vũ khí trong tay đối phương! Phương Chính tức khắc có xúc động muốn chửi má nó! Những người này thật đúng là, cái gì cũng chưa nhìn thấy mà cũng dám nói bậy! Nghe nhầm đồn bậy!
Ở đây làm gì có xã hội đen, sát thủ gì đó, rõ ràng chính là một công nhân thôi!
Phương Chính không vội vã chế phục đối phương, bởi vì Phương Chính rất rõ, bên ngoài đều nói công nhân này giết người, nếu như chưa hiểu rõ đã cứu người bậy bạ, nói không chừng chỉ gây trở ngại chứ chẳng làm được gi. Cho nên Phương Chính rất dứt khoát, tiến lại gần xem những người này đang nói gì mà thôi.
Vương Đại Hữu ở bên kia, tuy tinh thần đã thả lỏng một chút, thế nhưng vẫn đang cực kì khủng hoảng.
-Vương Đại Hữu, anh nghe tôi nói, cho tới bây giờ, tất cả những chuyện đã phát sinh đều là hiểu lầm thôi. Anh không cố ý giết người, bây giờ anh chỉ cần thả chúng tôi ra ngoài, chúng tôi giúp anh nói chuyện, chuyện gì cũng có thể giải quyết, được chứ?
Hạ Cát Lợi nói.
Ba người phụ nữ kia cũng nói như vậy
Vương Đại Hữu có chút động lòng, hơi hé miệng ra, đang định nói gì đó ...