Chương 825: Cầu Xin Ngài
Vương Đại Hữu muốn kêu gì đó, thế nhưng hắn không biết bản thân phải kêu cái gì.
Có người muốn tới kéo người bán hàng ra, nhưng vừa ngẩng đầu lên đã thấy đôi mắt đỏ tươi của Vương Đại Hữu, sợ tới mức không dám tới gần, vội vàng lui về phía sau.
Lúc này Vương Đại Hữu mới hồi phục tinh thần lại, nhanh chóng kêu lên:
-Kéo hắn ra ngoài đi! Gọi 115!
Lúc này người đàn ông có râu quai nón mới tỉnh táo lại, hô lên:
-Anh đừng kích động, đừng kích động!
Nói xong, râu quai nón thật cẩn thận kéo người bán hàng ra ngoài, nhưng vừa mới kéo ra đã có người tiến lên nhìn nhìn, sau đó hô lên:
-Đã chết, đã chết! Giết người rồi!
Tiếng hô này đã khiến trái tim Vương Đại Hữu chùng hẳn xuống, hắn vốn vẫn còn ôm hi vọng, bây giờ như rớt vào trong hầm băng, cả người rét run! Đây không phải alf điều hắn muốn, hắn chỉ muốn cầm súng này tới hùa Hạ Cát Lợi một chút, để ông ta kết toán tiền lương cho hắn! Hắn không muốn giết người mà! Đầu óc trở nên hỗn loạn.
Hạ Cát Lợi đang đứng ở bên cạnh âm thầm lôi kéo con gái định chạy, nhưng vừa động đậy đã lập tức kích thích Vương Đại Hữu!
Vương Đại Hữu bỗng nhiên xoay người, chỉa súng bắn đinh vào đầu Hạ Cát Lợi, hai mắt đỏ bừng kêu lên:
-Tôi không muốn giết người! Tôi không có giết người!
Hạ Cát Lợi cũng hoảng sợ, thế nhưng vẫn cố gắnh bình tĩnh, không dám kích thích Vương Đại Hữu, hắn thấp giọng nói:
-Đúng vậy, anh không có giết người, tôi có thể làm chứng cho anh.
-Tôi thật sự không có giết người... Tôi chỉ muốn tới xin tiền lương mà thôi... Ô ô...
Vương Đại Hữu nghe được có người tin mình liền khóa òa tại chỗ, thế nhưng súng bắn đinh đang để vào đầu Hạ Cát Lợi không hề có ý định buông ra, ngược lại còn siết chặt hơn vài phần.
-Vương Đại Hữu, anh bây giờ như thế này, đối với cả tôi và anh không có chỗ nào tốt cả. Tôi cảm thấy chúng ta hoàn toàn có thể ngồi xuống, từ từ nói chuyện...
Hạ Cát Lợi lôi con gái ra sau người, nói.
Vương Đại Hữu hỏi:
-Nói? Còn có thể nói sao?
-Có chứ, người đó cách xa như vậy, một súng kia của anh chỉ trúng vào phần sọ não thôi, nhất định không chết. Anh không có giết người, tôi có thể làm chứng, anh ngộ thương người nọ thôi. Vấn đề này thì không sao cả ...
Hạ Cát Lợi muốn trấn an Vương Đại Hữu.
Nhưng Vương Đại Hữu rõ ràng là có chút chịu không nổi, đối với một kẻ chưa từng giết người như hắn mà nói, giết người, đã làm đứt đi sợi dây lí trí cuối cùng! Thế nhưng những gì Hạ Cát Lợi nói quả thực cũng khiến Vương Đại Hữu hơi thả lỏng, hơi thở đã dần bình ổn trở lại, gân xanh hằn trên tay cũng chậm rãi giãn ra ...
Hạ Cát Lợi thở phào nhẹ nhõm, đang muốn nghĩ ra một ít lời hay để trấn an Vương Đại Hữu.
Bên ngoài bỗng nhiên truyền đến một tiếng hô:
-Đừng nhúc nhích! Cảnh sát!
Trong lòng Hạ Cát Lợi kêu to: "Xong rồi!"
Quả nhiên, Vương Đại Hữu sợ tới mức bỗng nhiên xoay người lại, đem Hạ Cát Lợi chắn ở trước người, súng bắn đinh đã được nâng cấp ở trên tay chỉa thẳng vào thái dương của Hạ Cát Lợi, còn bản thân hắn thì nấp phía sau Hạ Cát Lợi, hét lớn:
-Đừng tới đây! Tôi không có giết người!
Người tới là hai cảnh sát trật tự ở gần đây, nghe thấy nơi này xảy ra chuyện liền đến xem xét. Nhìn thấy có người đã ngã xuống đất, hai người cũng bị hoảng sợ, chạy lại gần, rồi nhìn Vương Đại Hữu đang cầm súng bắn đinh chỉa vào đầu Hạ Cát Lợi mới kêu lên theo bản năng. Vừa kêu xong, hai người đều hối hận...
Đáng tiếc, có hối hận cũng vô dụng. Vương Đại Hữu bắt cóc con gái Hạ Cát Lợi và cả ba người phụ nữ chưa kịp chạy ra khỏi cửa, hắn hét lớn:
-Ai cũng không được vào đây! Nếu ai tiến vào, tôi... Tôi... Tôi liền giết người!
Giờ này phút này, Vương Đại Hữu đã không còn biết bản thân nên làm cái gì, hắn chỉ không muốn bị bắt thôi! Bởi hắn biết, hắn không thể để bị bắt được, hắn nhất định phải sống sót, trong nhà còn có người đang đợi hắn! Một khi hắn bị bắt, nhà không còn, con không còn, vợ không còn, cái gì cũng không còn!
Vô số áp lực hội tụ ở trong lòng, Vương Đại Hữu mồ hôi đầy đầu áp sát vào Hạ Cát Lợi.
Cảnh sát thì không ngừng trấn an hắn, đồng thời nhanh chóng báo cáo lên trên...
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, cảnh sát tới đây cũng càng ngày càng nhiều. Hạ Cát Lợi bảo ba người phụ nữ dùng kệ để hàng chặn kín cửa ra vào, sau đó chính mình thì trốn ở góc phòng, nhìn chằm chằm đám người, một đôi mắt đỏ bừng như máu, cả người cực kì khẩn trương. Giờ này khắc này, mọi người đều hiểu rõ, tuyệt đối không thể lại kích thích hắn!
-Người anh em à, anh... Tôi thiếu anh bao nhiêu tiền? Tôi cho anh gấp đôi, anh thả bọn tôi đi ra ngoài, được không?
Hạ Cát Lợi thấp giọng nói.
Vương Đại Hữu lắc đầu nói:
-Tôi... Tôi không phải tới cướp bóc, tôi không cần gấp đôi, tôi chỉ cần tiền mồ hôi nước mắt của tôi thôi!
Nói đến đây, ánh mắt Vương Đại Hữu trở nên hung hãn hẳn lên, hắn hét lớn:
-Đều tại ông! Đều tại ông! Nếu không phải ông khất nợ tiền lương không trả cho bọn tôi, việc gì tôi phải tới đây tìm ông? Tôi không tới tìm ông, những việc này cũng đã không xảy ra!
Nói xong Vương Đại Hữu thiếu chút nữa là bóp lấy cò súng, Hạ Cát Lợi sợ tới mức lông tơ toàn thân đều dựng thẳng lên...
-Không được tổn thương baba tôi!
Lúc này, con gái Hạ Cát Lợi là Hạ Khả nhào qua chắn ở trước người Hạ Cát Lợi, một đôi mắt to tròn ngây thơ nhìn chằm chằm Vương Đại Hữu, kêu lên tức giận.
-Tiểu Khả, quay lại!
Hạ Cát Lợi hoảng sợ, hắn muốn kéo Hạ Khả ra phía sau, Hạ Khả lại vặn vẹo người, không chịu.
Hạ Cát Lợi sợ Vương Đại Hữu dưới sự giận dữ làm Hạ Khả bị thương, lo lắng nhìn về phía Vương Đại Hữu, thế nhưng làm hắn ngoài ý muốn chính là, lúc Vương Đại Hữu nhìn con gái hắn, ánh mắt cũng dịu đi ít nhiều. Rốt cuộc Vương Đại Hữu cũng là người đã có con, người không có con sẽ không bao giờ hiểu được bậc làm cha mẹ yêu thương con cái đến nhường nào. Cho dù không phải là con mình, cũng sẽ không bao giờ chịu nổi con người ta chịu đau chịu khổ! Đây đã là thiên tính rồi.
-Đều là do ông sai...
Vương Đại Hữu tiếp tục nói thầm.
Hạ Cát Lợi gật đầu nói:
-Đúng, đều là do tôi sai. Nhưng tôi cũng đâu còn cách nào đâu, công ty tôi bị công ty người khác lừa, mấy tên khốn nạn nợ tiền tôi thì không chịu trả, tôi còn làm được gì đây? Tôi ở bên ngoài ba tháng, không phải đi cầu xin người ta thì cũng là đang đi cầu xin người ta. Anh có thể cầm súng tới tìm tôi đòi tiền, tôi có cầm súng cũng tìm không ra người để đòi tiền! Người thiếu tiền của tôi đã đi đâu mất, trên tay không có tiền, tôi lấy gì trả cho các người?
-Đó là chuyện của ông!
Vương Đại Hữu cả giận nói:
-Tôi làm ở công trường của các người hai năm! Hai năm không về nhà! Hai năm ăn màn thầu! Tôi chỉ muốn tích cóp ít tiền, mang về nhà chữa bệnh cho con trai, mua cho vợ ít quần áo mới! Tôi chỉ muốn kiếm ít tiền thôi, con mẹ nó là kiếm ít tiền thôi, làm lại cái tấm bia mới cho mẹ tôi! Chính là hai năm! Hai năm nỗ lực, chỉ bởi vì ông con mẹ nó không có tiền! Tôi phải cửa nát nhà tan sao?! Ông không có tiền còn làm công trình làm cái gì? Ông không có tiền, con mẹ nó ông đừng có lừa người chứ!
Vương Đại Hữu càng nói, tim càng đau, nghĩ đến con trai của mình vẫn còn đang nằm trên giường bệnh, nước mắt liền rơi xuống không cách nào kiềm chế... Cứ nói liên hồi:
-Cầu xin ông, trả tiền cho tôi đi mà, năm ngoái con trai tôi còn có thể chờ tôi, bây giờ không chờ nổi nữa, bệnh bạch cầu của nó đã chuyển biến xấu, nó còn đang nằm ở trên giường bệnh chờ tôi! Chờ tôi mang tiền về cứu mạng! Cầu xin ông trả tiền lại cho tôi đi ... Cầu xin ông... Cầu xin ông đó!
Nói đến đây, Vương Đại Hữu bỗng nhiên vung súng bắn đinh lên, bắn thẳng lên trên kệ để hàng bên cạnh!
Hạ Cát Lợi, Hạ Khả, cùng với ba người phụ nữ sợ tới mức run bắn cả lên, không dám lên tiếng. Tất cả mọi người đều có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng của Vương Đại Hữu, một loại tuyệt vọng bất lực, không thể làm được gì!