Chương 824: Giết Người Rồi!
Phương Chính vừa nghe, cả mặt đều đen.
Đáng tiếc, Cá mặn mặc kệ chuyện đó, vì tương lai mai sau còn có thể xuống núi chơi, nó liên tục thúc giục, miệng hô 'giá' không ngừng.
Phương Chính bắt đầu tăng tốc chạy nhanh, lúc chạy ngang qua một cái công trường liền cúi xuống chụp một viên gạch, phang thẳng một cú ra sau nhằm vào đầu Cá mặn, rốt cuộc Cá mặn cũng chịu thành thật, thế giới cuối cùng đã được yên tĩnh, Phương chính cũng có thể chạy như bay, khỏi phải chịu những mắt khác thường cả một đường nữa.
Tốc độ của Phương Chính không hề chậm, thậm chí so với một vài ô tô đang đi đi dừng dừng trên đường còn nhanh hơn, thế nhưng khoảng cách quá xa, trong lúc nhất thời không thể nào đuổi kịp.
Cùng lúc đó, ở nơi mà Phương Chính cùng đám người Khang Nhụy chạm mặt nhau, cách đó không xa có một cái đầu phố, ở đầu phố có một cửa hàng chuyên bán máy bay điều khiển, một cặp cha con đang xem máy bay điều khiển ở trong cửa hàng đó. Người đàn ông mặc tây trang phẳng phiu, tuy thể hình hơi mập mạp, nhưng thoạt nhìn rất có khí thế, chẳng qua giữa hai chân mày tràn đầy ưu tư, chỉ khi nhìn sang bé gái bên cạnh mới có thể cười một chút. Bé gái mặc áo lông màu hồng phấn, lúc cười rộ lên để lộ hai má lúm đồng tiền, trông rất đáng yêu.
Người bán hàng dẫn hai người đi xem máy bay điều khiển đủ mọi kiểu dáng, cô bé đều cảm thấy thích, rất muốn mua. Nhưng người đàn ông cứ lắc đầu mãi, thấp giọng nói:
-Thích cũng được, nhưng chờ khi nào con đứng hạng nhất trong đợt thi cuối kì, ba ba mới mua cho con. Bây giở chỉ được xem thôi, chọn cái mình thích, sau này tới lấy.
Người bán hàng vừa nghe, trong lòng cảm thấy hơi không thoải mái, ông không mua còn ở đây lãng phí nhiều thời gian của tôi như thế làm gì? Thế nhưng, nhìn chiếc Mercedes-Benz mà người đàn ông lái, cảm xúc không thoải mái đó cũng vơi đi rất nhiều. Thầm nghĩ: Thôi, xem như thả sợi dây dài, tên này vừa nhìn chính là kẻ có tiền, nếu hắn đã thích cũng không thiếu tiền để mua, nhất định sau này sẽ mua.
Nghĩ như thế, người bán hàng liền trưng ra nụ cười hết sức chuyên nghiệp, tiếp tục tiếp khách. Nhưng mà cô không hề phát hiện, sâu nơi đáy mắt của người đàn ông mặc âu phục là sự lo lắng, khốn khổ và khó chịu khi muốn mua nhưng lại mua không được.
Cùng lúc đó, đối diện đường phố có một người đàn ông đang đứng, người đàn ông đó đầu đội mũ bảo hiểm màu vàng, trên người mặc trang phục công nhân xây dựng công trình, có một ít sơn đỏ dính trên quần áo, trong tay còn xách theo một cái bao vải màu đen. Anh ta cứ đứng như vậy, hơi cúi đầu, trong đôi mắt là sự bất an không ổn định, hình như đang có một sự đấu tranh tâm lý điên cuồng trong đầu anh ta! Anh ta đứng đó đã hơn mười phút.
Cuối cùng, người đàn ông rút điện thoại di động ra, mở mạng, có thể thấy trên màn hình là một tấm ảnh chụp một bé trai trông vô cùng đáng yêu đang ngồi bên cạnh bồn hoa, tấm ảnh tiếp theo là hình ảnh nằm trên giường bệnh của bé trai đó, và tấm ảnh cuối cùng, một tờ thông báo chẩn bệnh, phía trên viết hết sức rõ ràng-- bệnh bạch cầu!
Nhìn vào tấm ảnh cuối cùng, người đàn ông cắn răng một cái, nói: "Mình sợ cái gì chứ? Mình tới đây là để đàm phán... Không sai, mình chính là tới đàm phán! Không có việc gì cả!". Tuy rằng nói như vậy, nhưng theo bản năng người đàn ông vẫn nắm chặt túi vải đen trong tay, sau đó hít sâu một hơi, bước qua bên kia đường, đẩy cánh cửa bước vào cửa hàng bán máy bay điều khiển!
Trang phục của người đàn ông rất bắt mắt, vừa vào cửa đã hấp dẫn lực chú ý của không ít khách hàng ở đây, bao gồm cả người bán hàng, người đàn ông mặc âu phục và bé gái.
Người bán hàng khẽ nhăn mày, máy bay điều khiển ở chỗ hắn có giá thấp nhất là mấy ngàn tệ, hắn bán máy bay điều khiển lâu như vậy, người ăn mặc như thế này tới cửa hàng mua đồ vẫn là lần đầu tiên hắn nhìn thấy. Tuy theo bản năng cảm thấy người này nhất định không mua nổi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, người ta không mua thì vào tiệm để làm gì? Ít nhất cũng có ý muốn mua chứ, đúng không? Vì thế cố gắng giữ vững nụ cười trên môi, hỏi:
-Tiên sinh, ngài muốn mua loại nào?
Vừa hỏi xong, công nhân kia đã đi tới, người bán hàng thầm nghĩ: "Thật đúng là muốn mua ư?"
Nhưng người công nhân đó lại dừng ở trước mặc người đàn ông mặc âu phục, sau đó chậm rãi ngẩng đầu, nói:
-Ông chủ Hạ, tôi muốn nói chuyện với ông!
Người đàn ông mặc âu phục sửng sốt, người công nhân trước mắt này biết mình sao? Thế nhưng, mình căn bản là không quen biết anh ta! Rồi lại suy nghĩ lại, chẳng lẽ anh ta là...? Nghĩ đến điều đó, trong lòng Hạ Cát Lợi trở nên căng thẳng, theo bản năng kéo con gái Hạ Khả ra phía sau, nhăn mày lại hỏi:
-Anh là?
-Ông chủ Hạ dĩ nhiên là không biết tôi, thế nhưng ông chủ Hạ hẳn là biết Đại Lưu chứ?
Người đàn ông hỏi.
-Đại Lưu? Anh là công nhân dưới quyền Đại Lưu?
Tim Hạ Cát Lợi đập mạnh.
-Ừ
Người đàn ông gật đầu, giọng nói có chút run, dường như hơi sợ người đàn ông mặc âu phục trước mắt.
Hạ Cát Lợi khẽ gật đầu nói:
-Nếu anh có việc thì cứ tìm thẳng Đại Lưu. Chuyện giữa hai người tôi không quan tâm.
-Không quan tâm?
Người đàn ông sửng sốt, nhìn chằm chằm Hạ Cát Lợi.
Hạ Cát Lợi nói:
-Tôi chỉ nói chuyện với Đại Lưu, còn anh có việc thì tìm Đại Lưu, được chứ? Bây giờ mời anh rời đi ngay, đừng quấy rầy cuộc sống của tôi
Người đàn ông vừa nghe mấy lời đó, lập tức đỏ cả hai mắt, hắn vốn có chút nhút nhát, nhưng nghĩ đến vợ con trong nhà, nghĩ đến tờ thông báo bệnh trạng kia, hắn liền nhìn chằm chằm Hạ Cát Lợi một cách hung hăng, đồng thời nói:
-Ông thiếu tiền bọn tôi, tôi tìm Đại Lưu làm gì?
Bởi vì kích động, nên giọng nói của hắn hơi khàn khàn, không khí xung quanh cũng do một câu nói này của hắn mà bắt đầu căng thẳng hẳn lên.
Hạ Cát Lợi theo bản năng che chắn cho Hạ Khả, đồng thời nỗ lực khiến bản thân giữ vững bình tĩnh, giữ vững uy nghiêm, hắn biết, đối phó với những kẻ như thế này thì mềm yếu là vô dụng! Cho nên hắn quyết định vẫn bảo trì thái độ cao ngạo của mình như cũ, muốn khiến đối phương sợ mình, sau đó nhanh chóng lui đi. Vì thế Hạ Cát Lợi ngẩng đầu lên, nhưng giọng điệu lại mềm mỏng đi rất nhiều:
-Anh bạn này, tôi chỉ có thỏa thuận với Đại Lưu, dĩ nhiên là tôi chỉ làm việc với Đại Lưu. Còn anh có việc thì nên tìm Đại Lưu mới đúng, bởi vì anh có thỏa thuận với Đại Lưu, chứ không phải là với tôi.
-Tôi không phải bạn bè gì của ông hết, tôi là Vương Đại Hữu! Tôi không muốn nghe cái gì mà thỏa thuận ở đây cả, tôi không hiểu! Tôi chỉ biết, tôi làm việc thì ông phải trả tiền cho tôi!
Nói đến chỗ kích động, Vương Đại Hữu đột nhiên rút ra một cái gì đó màu đen thui từ trong cái bao vải đen, chỉa thẳng lên trên trán Hạ Cát Lợi!
Hạ Cát Lợi liếc mắt nhìn đồ vật kia một cái, trái tim lập tức run rẩy, đây chính là một khẩu súng bắn đinh! Hơn nữa còn không phải là súng bắn đinh thông thường, nó là súng bắn đinh đã qua nâng cấp! Loại súng này, trong vòng mười mét có thể bắn thủng một tấm ván gỗ! Hoàn toàn có thể xem nó như súng lục! Hạ Cát Lợi lập tức sợ đến nỗi không dám động đậy...
Thấy cảnh tượng như thế, người chung quanh vốn đang vây lại xem náo nhiệt sợ tới mức lui hẳn ra sau.
Mà người bán hàng kia theo bản năng kêu lên:
-Là súng!
Những người khác vừa nghe thấy thế, sợ đến nỗi quay đầu bỏ chạy, đồng thời có kẻ nhát gan còn thét lên chói tai, có người thì hô liên tục: Giết người, giết người!
Tiếng kêu đó khiến Vương Đại Hữu vốn luôn trong trạng thái hoảng hốt lo sợ nay càng thêm hoảng loạn, hắn múa may cánh tay, kêu lên:
-Đừng kêu, đừng kêu, tôi không có giết người!
Đáng tiếc, người bán hàng kêu như thế khiến mọi đường đang tranh nhau chạy ra ngoài càng thêm hoảng loạn.
Giữa sự hoảng loạn, Vương Đại Hữu vừa múa may súng bắn đinh vừa kêu to lên, hy vọng những người này đừng hô hoán nữa, ai ngờ vung tay lên một cái, không cẩn thận bóp phải cò súng, chỉ nghe phụt một tiếng, người bán hàng đang chạy ở phía sau hét thảm lên, gáy bị bắn trúng! Ngã nhào trên mặt tất tại chỗ!
Trong nháy mắt kia, Vương Đại Hữu chỉ cảm thấy não 'ong' lên một tiếng, trở nên trống rỗng! Trong đầu đều là tiếng kêu gào ầm ĩ của mọi người:
-Giết người! Giết người! Giết người!