Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 823

Chương 823: Đến!

schedule ~14 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 823: Đến!

- Cái đinh?

Mọi người ngạc nhiên.

Người thợ cả gật đầu nói: "Lúc ấy ở bình gas phụ cận còn có một bao cái đinh, đó là phía trước làm nghề mộc thời điểm dư lại, không lấy đi... "

Nói đến đây, thợ cả cũng âm thầm lau mồ hôi lạnh, nếu vụ nổ mạnh khiến những cái đinh kia đều bắn hết ra ngoài, người ở bốn phía có thể gặp nguy! Cũng may, chỉ trúng có một tên xui xẻo ... Nghĩ như thế, thợ cả theo bản năng nhìn Mạc Quần.

Đám người Khang Nhụy, Thanh tỷ cũng nhìn về phía Mạc Quần.

Anh chàng tức giận nói:

-Nhìn tôi làm gì? Ai... Ai u.

Hình như Thanh tỷ nghĩ tới cái gì, hỏi:

-Thợ cả, có phải ý của anh là, vừa mới nãy những cái đinh đó thiếu chút nữa đều bị bắn ra ngoài?

Thợ cả gật đầu nói:

-Theo lý thuyết là như thế, đinh ở chung một chỗ, một khi nổ mạnh, tất cả đinh sẽ bị bắn ra ngoài hết mới đúng, sao lại chỉ bắn có ba cái thôi?

-Ông nói chuyện cái kiểu gì thế? Còn nghĩ là sao không bắn hết nữa à? Nếu bắn hết...

Mạc Quần nói đến đó, trong lòng sửng sốt, nếu tất cả đinh bắn ra toàn bộ, phỏng chừng cậu ta đã chết rồi! Nghĩ như thế, cậu ta nhịn không được rùng mình một cái, đổ mồ hôi lạnh cả người

Đám người Thanh tỷ đang đứng đó cũng sợ tới nổi run bắn hết cả lên, âm thầm than may mắn, may mà không có bắn ra!

Mọi người ở kia thầm than may mắn, còn Thanh tỷ chỉ nghĩ tới Phương Chính! Bình gas nổ mạnh có thể làm chết rất nhiều người khác, nhưng cái đinh bị nổ văng tới, tương đương với một viên đạn được bắn ra, hơn nữa nhìn xem Mạc Quần là biết, số đinh đó tám phần là phóng về phía bọn họ. Nếu chuyện đó thật sự xảy ra, chỉ e bọn họ chắc chắc gặp nạn! Mà Phương Chính nói sẽ cứu bọn họ, phải chăng ám chỉ chính là việc này? Hay đinh đã thật sự bị bắn ra ngoài, chẳng qua bị Phương Chính chặn lại?

Nghĩ vậy, Thanh tỷ liền âm thầm lắc đầu, tự mình phủ định: Không có khả năng! Đinh bị bắn ra dưới sức mạnh của vụ nổ, lực bắn sẽ rất lớn, một mình hắn làm sao chống đỡ nổi? Phỏng chừng biến thành tấm bia cũng nên.

Chính là suy đi nghĩ lại một hồi thì, nếu không phải Phương Chính làm, vậy là ai làm? Hiện trường ngay cả một cái đinh cũng không có! Hơn nữa nổ mạnh như vậy, nhiều đinh như vậy, và đều nhìn thấy Phương Chính đi vào, thế thì... Người đâu? Cái đinh đâu? Bình gas đâu?

Vô số nghi vấn ở trong lòng xoay qua xoay lại, Thanh tỷ chỉ cảm thấy đầu óc có chút không đủ dùng! Nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ đến nghĩ đi, cuối cùng, cô phát hiện ra, lời giải thích duy nhất chính là... Hòa thượng này không phải người bình thường!

Không chỉ có Thanh tỷ, một vài người biết tới Phương Chính khi nhìn thấy tình huống này, trong lòng đều nảy sinh suy nghĩ đó. Thế nhưng Phương Chính không ở đây, bọn họ cũng không biết hỏi ở đâu cho ra lẽ, chỉ có thể giữ một bụng đầy nghi vấn.

-Mạc Quần, bây giờ cậu có còn cảm thấy hòa thượng kia đã chết hay không?

Từ béo thấp giọng hỏi.

Mạc Quần hậm hực hai tiếng, nói:

-Khẳng định đã chết!

Từ béo nói:

-Hy vọng là vậy đi, nếu không cậu lại có thêm một vị tổ tông.

Mạc Quần trừng cậu ta một cái, nói:

-Đưa tôi đi bệnh viện đi, con mẹ nó đau thật.

...

Lúc mọi người đang suy đoán này kia, không một ai nhìn thấy, giờ này phút này, phía bên ngoài sân vận động, ở vòng ngoài cùng của đám đông đang vây xem, có một thân ảnh màu trắng đang chậm rãi đi xa. Trong tay người này có một cái túi, bên trong cái túi là một mớ sắt vụn, ngoài ra còn có thể từ hình dáng bên ngoài thấy được cả một cái lọ, có không ít đinh sắt ở trong đó.

-Ngươi tuyệt đối không phải là một hòa thượng!

Cá mặn thấy không ai chú ý phía bên này, bèn thấp giọng nói.

Phương Chính nói:

-Bần tăng chính là một hòa thượng hàng thật giá thật.

-Phi! Ta chưa từng thấy qua hòa thượng nào mà lòng dạ hẹp hòi như thế này! Đừng cho là ta không thấy được, vừa mới nãy ngươi vận dụng thần thông bảo vệ bình gas, nhưng lại để sóng xung kích bắn ra ngoài, nhân tiện cho ba cái đinh bay theo. Ta suy đoán, khẳng định là có một kẻ thành quỷ xui xẻo rồi, ta nói đúng không?

Cá mặn nói.

Phương Chính nhún vai, không tỏ ý kiến.

-Lòng dạ ngươi cũng quá hẹp hòi đấy?

Cá mặn kêu lên.

Phương Chính lại không cho là đúng nói:

-Bần tăng cứu chính là người có duyên, không phải kẻ mang oán. Mạc Quần kia cứ năm lần bảy lượt tìm bần tăng gây sự, bần tăng vẫn cứu cậu ta một mạng như cũ, đó đã là ân đức lớn lao. Để cậu ta nhận chút đau khổ, cũng xem như là một ít trừng phạt cho cậu ta mà thôi. Bần tăng là hòa thượng, nhưng bần tăng vẫn có tính tình, ngươi giáp mặt mắng ta, ta dĩ nhiên phải trừng trị ngươi.

Phương Chính nói một cách đương nhiên, Cá mặn lại nghe đến hãi hùng khiếp vía, thầm suy nghĩ: "Tên giặc trọc này quả nhiên không phải là hòa thượng thật sự, hòa thượng nhà người ta chính là Hải Nạp Bách Xuyên, không so đo hiềm khích cũ. Trước đây mình trộm linh quả, linh đan của bọn họ, bọn họ cũng chỉ là cười rồi cho qua... Nhưng nếu là tên giặc trọc trước mắt này, nếu mình trộm thứ gì của hắn... "Nghĩ đến đó, Cá mặn chỉ cảm thấy mông có chút đau, trong lòng sợ hãi.

Phương Chính mặc kệ Cá mặn suy nghĩ cái gì, bây giờ hắn đang sải bước như bay, nhanh chóng đi dọc theo đường cái tiền về phía hắn cần đến! Đồng thời hắn cũng có chút đau lòng, vụ nổ vừa nãy xảy ra quá nhanh, hắn thậm chí không kịp dặn dò Cá mặn thi triển thần thông, khống chế vụ nổ. Trong lúc vội vã, hắn chỉ có thể bắn một hạt Phật châu, trong Phật châu phóng ra Phật lực hóa thành thần thông, ngăn chặn vụ nổ.

Tưởng tượng đến việc đã dùng hết Phật lực của một hạt Phật châu, Phương Chính chính là đau lòng một hồi... Thế nhưng chuyện này cũng trách không được người khác, chỉ có thể trách hắn không tính toán thời gian cho tốt, không chuẩn bị sẵn sàng hết thảy mọi thứ. Nếu không trước tiên cứ ném Cá mặn vào, chuyện gì cũng giải quyết được.

-Ngươi đi nhanh như vậy làm gì?

Mắt thấy Phương Chính càng đi càng nhanh, Cá mặn tò mò hỏi.

Phương Chính nói:

-Không đi nhanh lên, sợ bỏ lỡ.

-Bỏ lỡ cái gì?

Cá mặn hỏi.

Phương Chính thở dài, nói:

-Nhiệm vụ Vô Tương Môn! Vốn tưởng rằng cứu đám người Khang Nhụy chính là nhiệm vụ Vô Tương Môn lần này, nhưng mà... Cũng không phải. Đầu tiên, bần tăng không hề nghe được bất kì thanh âm hay cuộc đối thoại phù hợp nào trong nhiệm vụ Vô Tương Môn. Tiếp theo, bần tăng đã cứu người, nhưng lại không nhận được phản hồi đã hoàn thành nhiệm vụ. Nếu không mở được Vô Tương Môn, không cách nào về lại trên núi. Tất cả những chuyện này đã nói lên một vấn đề, thứ mà ta hoàn thành không phải nhiệm vụ Vô Tương Môn, chẳng qua là thêm vào công đức thôi

Nhiệm Vô Tương Môn có thời gian hạn định, nếu qua thời gian này chính là đã bỏ lỡ.

-Nếu bỏ lỡ thì như thế nào?

Cá mặn hỏi.

Phương Chính nói:

-Trên cơ bản Vô Tương Môn sẽ bị hỏng, sau này ngươi đừng mong xuống núi nữa.

-Vậy ngươi còn không chạy cho mau?

Cá mặn kêu lên.

Phương Chính trợn mắt, nói:

-Còn không phải đang chạy vội đây sao?

-Chạy nhanh lên nào! Giá!

Cá mặn vừa nói vừa vươn vây ra, tát một cái lên mông Phương Chính! Con cá chết này tuy đã mất hết pháp lực, nhưng cũng giống như Hồng Hài Nhi vậy, toàn thân đều là quái lực! Một cái tát kia vừa được đánh ra, nghe 'bang' một tiếng, còn kêu hơn cả quất roi ngựa!

Phương Chính tuy rằng da dày thịt béo, nhưng bị đập lên mông một cái như thế cũng lập tức cảm thấy có chút nóng rát! Hắn bực tức gõ lên đầu cá, ý bảo nó yên tĩnh đi, không thấy người ở bốn phía đều nhìn qua sao?

Mặc dù người đi đường không nhiều lắm, nhưng ai nấy đều nghe được, đột nhiên có một tiếng 'giá' vang lên, lại còn nghe 'bang' một cái nữa, quả thật khiến người ta mơ mơ hồ hồ, tò mò mãi không thôi! Nhưng nhìn hoài cũng không phát hiện ra âm thanh này phát ra từ nơi nào, đành thầm nghĩ: "Hay là hòa thượng này cõng theo một cái loa to? Nhưng hòa thượng phát ra âm thanh đó để làm gì?"

"Hà, bây giờ hòa thượng này chơi vui thật, chạy còn chưa tính, còn kèm với âm thanh bị đuổi nữa, chậc chậc, thật là một con ngựa đầu trọc hay... "Có kẻ cười xấu xa nói.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay