Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 822

Chương 822: Cái Đinh

schedule ~13 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 822: Cái Đinh

Mạc Quần ngẩng đầu, nói theo:

-Hắn cứu cái rắm ấy! Nếu hắn cứu được, tôi còn bị thương như thế này sao? Nhìn xem, hắn không cứu được người, bản thân thì chết mất, đây chính là thằng ngu!

Từ béo nhìn Mạc Quần, nói:

-Mạc Quần, người ta cũng đã chết rồi, cậu tích đức chút đi.

Tuy rằng Từ béo quan hệ khá tốt với Mạc Quần, cũng từng cùng nhau xỏ xiên Phương Chính, nhưng người đều đã chết rồi, hắn cũng không muốn tiếp tục nói cái gì nữa. Người chết là lớn nhất, không cần thiết phải bám lấy không chịu bỏ qua cho người ta.

Mạc Quần nói:

-Cậu cùng phe với ai đấy?

Từ béo không hé răng.

Khang Nhụy nói:

-Mạc Quần, cậu không thể nói đại sư Phương Chính như vậy được! Hắn là vì cứu chúng ta mới hy sinh.

-Khang Nhụy, cậu suy nghĩ chín chắn một chút có được hay không? Cái này mà gọi là hắn cứu chúng ta sao? Đây là hắn tự đi chịu chết! Là không có gì mà tự đi chịu chết! Còn nữa, nếu như theo lời hắn nói trước đó là đi cứu chúng ta, thế là đang ám chỉ đến chuyện này. Tớ muốn hỏi cậu một chút, làm sao hắn biết được nơi này sẽ nổ mạnh? Chẳng lẽ hắn có thể biết trước?

Mạc Quần kêu lên.

Khang Nhụy cứng họng, biết trước ư, sao có thể?

Mạc Quần tiếp tục nói:

-Nếu không phải là biết trước, vậy chỉ có một khả năng, tất cả chuyện này đều là do hắn sắp xếp. Muốn chơi chiêu anh hùng cứu mỹ nhân để tán gái, ai ngờ chơi ngu, tự mình nổ chết!

Khang Nhụy nhìn về phía Thanh tỷ, Thanh tỷ nhíu mày, cũng không biết nên phản bác Mạc Quần như thế nào, một đợt nổ mạnh đã khiến cô trở nên rối rắm, đầu óc suy nghĩ lung tung hỗn loạn, mơ mơ hồ hồ.

-Không hiểu thì đừng có nói bậy!

Lúc này người thợ cả đã đi tới, hắn mắng ngay. Thợ cả vẫn luôn ở cách bọn họ không xa, bên này nói gì hắn đều nghe được.

-Chẳng lẽ tôi nói không phải là sự thật sao?

Xem ngươi nói thế nào!.

Người thợ cả tức giận nói:

-Sự thật cái rắm! Đây là hợp đồng chúng tôi đã nhận thầu, cậu cảm thấy bọn tôi sẽ thông đồng với người khác đốt lửa, làm nổ bình gas, đập bể bát cơm chính mình sao?

-Tiền đúng chỗ, có cái gì mà làm không được.

Mạc Quần nói thầm một tiếng.

Người thợ cả vừa nghe thế, tức khắc nổi điên lên, tính vén tay áo xông tới đánh người cho bằng được, mọi người phải nhanh chóng giữ chặt hắn lại.

Thanh tỷ nói:

-Thợ cả, xin anh đừng nóng giận, là cậu ta không biết lựa lời thôi, tôi thay mặt cậu ta xin lỗi anh. Còn nữa, chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Sao lại nổ mạnh như thế?

Nói đến nổ mạnh, vẻ mặt thợ cả trở nên suy sụp, chuyện đã xảy ra, còn có người ị thương, bất kể thế nào hắn cũng không thoát khỏi liên quan, thầu này e là không làm tiếp được nữa. Thế nhưng hắn cũng không biết nên nói thế nào cho phải, rốt cuộc là do hắn sơ sẩy khiến vụ nổ xảy ra, không chết người đã là cực kì may mắn. Thợ cả thở dài nói:

-Tôi... haizz, kỳ thật, tôi cũng không biết sao lại ra thế này.

-Vậy sao trong kia lại có bình gas vậy?

Thanh tỷ tiếp tục hỏi.

Thợ cả nói:

-Hàn điện, khí gas tiện hơn acetylen nhiều, tuy nhiệt độ hơi thấp nhưng cũng vẫn đủ dùng, hơn nữa tính ổn định cũng cao, bây giờ có không ít người đều dùng cái này để thay thế acetylene, tôi đâu có biết sẽ nổ mạnh đâu!

Nói đến vế sau, thợ cả đã khóc luôn tại chỗ.

Thanh tỷ cứng họng, nghe những gì người thợ cả vừa nói, cô cũng đã hiểu ra. Hiện tại quả thực không ít nơi đều dùng bình gas để hàn điện, vừa thuận tiện mà hiệu suất hơn hẳn việc dùng khí acetylene phải cần thêm Oxy. Hơn nữa, hệ số an toàn của bình gas kỳ thật cũng không thấp, chỉ cần thao tác cho chuẩn thì sẽ không phát sinh chuyện nổ như thế này. Chẳng qua sự việc ngày hôm nay có điểm kì lạ, trong đó lại vô duyên vô cớ mà cháy...

Thợ cả nói đến đây liền ngồi bệt xuống, khóc ròng nói:

-Hòa thượng kia sao lại không chịu nghe lời vậy trời, hắn không đi thì cũng đâu có chết đâu, ô ô...

Nói đến hòa thượng, đôi mắt của tất cả mọi người đều trở nên ảm đạm, một sinh mệnh tươi sống như thế đã không còn, ai nấy đều cảm thấy trong lòng áp lực đến khó chịu.

Khang Nhụy lắc đầu nói:

-Sẽ không, hắn sẽ không chết, hắn là người tốt.

-Người tốt sẽ không phải chết sao? Đừng ngốc nữa, nổ mạnh kinh hoàng như thế...

Có người khuyên bảo.

-Đúng thế đó, nổ vừa lớn vừa mạnh như thế, ai cũng bị nổ chết thôi.

Mạc Quần được nâng lên cũng tiến về phía này, nghe được Khang Nhụy nói như vậy thì thấy trong lòng khó chịu, nói theo:

-Nổ lớn như thế, khẳng định đã chết.

-Nếu là...

Khang Nhụy muốn nói cái gì.

Mạc Quần trực tiếp đánh gãy lời Khang Nhụy, muốn làm cho Khang Nhụy hoàn toàn hết hy vọng, vì thế nói:

-Cho dù là bất tử thì phỏng chừng cũng bị đốt cho thương tích đầy mình. Thế nhưng tớ dám nói, trăm phần trăm là hắn chết ngắc rồi, nếu không chết, tớ lạy hắn như lạy tổ tông ngay.

Mạc Quần nói đến đây cũng không hoàn toàn là do tức giận mà nói ra, đối mặt với vụ nổ lớn như thế còn không chết, quả thực không phải là người nữa rồi.

-Được rồi, đừng nói nữa! Cậu là một thằng đàn ông, sao bụng dạ lại hẹp hòi như thế? Ghen tuông với một hòa thượng để làm gì?

Rốt cuộc Thanh tỷ cũng mở miệng, quát lớn vạch trần ngay tại chỗ.

Mạc Quần vừa nghe thế liền đỏ bừng cả mặt, không mở miệng nữa.

Chỉ có Khang Nhụy hoàn toàn không để mấy lời này vào tai, cô bé lau nước mắt, lo lắng sốt ruột cúi đầu.

Lúc mọi người ở chỗ này còn đang anh một câu tôi một câu, bụi mù đằng kia đã bắt đầu tan dần ... Tất cả mọi người duỗi dài cổ nhìn thử tình huống bên trong, suy nghĩ đầu tiên trong đầu mọi người chính là, ở trong đó rốt cuộc có người chết hay không! Nếu không chết, nhanh chóng cứu người, nếu đã chết ...

Tuy vẫn còn ôm chút hi vọng, nhưng không một ai nghĩ rằng hòa thượng kia có thể sống sót.

-Ô? Giống như không có ai?

Có người mắt tốt, nhìn lướt qua, phát hiện không ai!

-Đừng nói bừa! Rõ ràng nhìn thấy có người đi vào, sao có thể không có ai? Chẳng lẽ nát bấy rồi? Hay là bị đè lấp?

Có người phản bác.

Thế nhưng có một người hành động nhanh nhất, chính là thợ cả. Thợ cả gần như không hề nghĩ ngợi gì, thừa dịp mọi người còn đang đứng đờ ra liền xông vào, dỡ mấy tấm ván rách nát lên, tìm kiếm sơ một lượt, không thấy ai cả. Còn bình gas, hắn cũng không thấy ở đâu, thậm chí một miếng nhỏ cũng không có... Hắn tháo mũ xuống, gãi gãi cái đầu, theo bản năng cảm thấy chuyện này không hợp lí, nếu như người đã chết, nhất định phải có thi thể! Cho dù là bị xe nát thì cũng phải có cánh tay hay cẳng chân gì đấy chứ, đằng này trên mặt đất không hề có bất cứ thứ gì nằm trong bộ phận cơ thể người!

Nếu nói hắn nhìn thấy người vào là do hoa mắt, bị ảo giác, xem như miễn cưỡng giải thích đi. Nhưng bình gas đâu?

Bình gas nổ mạnh như thế, ít nhất cũng phải có mảnh vỡ nhỏ gì đó chứ? Thế nhưng hắn tìm khắp xung quanh cũng không hề thấy bóng dáng bình gas nào, thậm chí một miếng nhỏ cũng không! Nếu không phải trên mặt đất đều là phế tích, hơn nữa còn có một con quỷ xui xẻo bị cắm ba cái đinh trên mông, thiếu chút nữa hắn đã nghĩ tất cả đều là ảo giác!

Không chỉ riêng thợ cả, ánh mắt những người khác cũng bám theo từng động tác trên tay hắn, tìm một vòng cũng không thấy thi thể đâu, mà cũng chẳng thấy bình gas, cả đám đều hơi sững sờ, tình huống này rốt cuộc là thế nào đây?

Thấy một màn như thế, Khang Nhụy che cái miệng nhỏ của mình lại, nói:

-Phương Chính đâu?

Thanh tỷ lắc đầu nói:

-Không biết...

-Thanh tỷ, này... Trước đó có phải chúng ta bị ảo giác hay không?

Khang Nhụy hỏi.

Thanh tỷ không biết nên trả lời như thế nào cho tốt, thế nhưng trong đầu cô hiện lên một hình ảnh, đó chính là Phương Chính ở trên xe đã nói: "Tôi là tới cứu mọi người".

Lời ấy lúc đó nghe thật là ngốc, nhưng bây giờ xem ra, cô tin rồi.

Thanh tỷ đi đến trước mặt thợ cả, hỏi:

-Thợ cả, ông đang tìm cái gì thế?

Thợ cả nói:

-Cái đinh.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay